Chùm thơ CLB Thơ Việt Tiệp tháng 9.2014

Vanhaiphong xin giới thiệu tới các bạn Chùm thơ CLB Thơ Việt Tiệp tháng 9.2014 của các tác giả hội viên: Lê Hoàng Thảo, Minh Bẩy, Phạm Xuân Trường, Bùi Trọng Thể, Hoàng Minh Luyện, Sơn Thủy.

Lê Hoàng Thảo

TIỄN BIỆT MÙA HÈ

Cánh phượng cuối cùng của mùa hè rơi

Đôi bọ ngựa dập dìu bên chùm quả non chưa rụng rốn

Những đám mưa ngây quấy vầy bầu trời xanh gợn

Mùa hẹ nghiệt ngã ra đi sau tai tiếng nhiệm kỳ

Gục ngã bao người già, vật vã bao trẻ thơ…

Sự ra đi của mùa hè mang hình từng ô cửa

Thấp thoáng bóng thu rợp bãi mía cánh chuồn

Em không còn buồn, đi vội về phía anh

Chiếc ô bầu trời, xanh tình yêu đọng giọt

Có triệu hạt mưa dệt vào tia nắng

Bóng vợ chồng Ngâu trên chiếc cầu vồng

Anh đã tìm thấy con đường đi về phía em

Nguôi ngoai bao mùa khao khát

Có đoàn rước Kỳ Lân đêm trăng dát bạc

Lúa chúm đuôi gà, cánh đồng nhớ heo may

Tiễn biệt mùa hè…

Anh giấu vào túi mình một cánh phượng

Chờ mùa đông thắp lửa tình em

Để cái lạnh mang về cho em những điều kỳ ảo

Mà đất trời ngơ ngác những chùm sao

Ngoài kia, biến sóng vỗ rì rào.

 

 

Minh Bẩy

PHỐ BIỂN SÓNG HỒNG

Anh có về phố biển với em không?

Nơi tim yêu rực màu hoa lửa!

Nơi tỏ tình đầu tiên của gió,

Nơi đầu tiên con sóng hát ngọt ngào

Đêm vươn khơi biển dào dạt mưa sao,

Hải âu gọi bình minh về nặng lưới

Đây phố biển Hải Phòng đang đợi,

Tân Vũ vươn cao lớn rộng dài

Mượt mà xanh, rực rỡ phượng hồng,

Tháng năm đỏ tưng bừng mùa lễ hội

Về Đảo Ngọc Cát Bà đêm huyền thoại,

Nghe sao trời tình tự với biển đông

Về vui đùa trên sóng nước Đồ Sơn,

Con sóng hồng chỉ nơi này mới có

Nghe biển trải nỗi lòng trăn trở,

Xưa chát mặn, đắng cay nay đã ngọt thêm rồi!

 

 

Phạm Xuân Trường

KHÔNG ĐỀ

Phong phanh gió bấc cứ lùa

Canh gà mộng mị sương khuya giăng đầy

Có gì như tuột khỏi tay

Trái tim không xước mình đầy vết thương.

 

 

Bùi Trọng Thể

TÍN HIỆU THƯỜNG NGÀY

Lộc cộc nặng nề, gấp gáp bước chân

Đường khuya khoắt

Xe lè lặc

Như đang ì ạch kéo người

Ngõ vắng, hè đường, ga rác mọc mọi nơi

Biệt thự chung cư cũng ngổn ngang đồ vứt bỏ

Cơ man nào những túi to bịch nhỏ

Nổi trôi theo người vô ý vô tình

Công việc của em, lầm lũi mưu sinh

Dọn rác rưởi đang ăn mòn đất nước

Mặt cúi, lưng còng, lao về phía trước

Dáng người quét rác là phải thể sao, em?

Ngày nửa bữa, ngủ nửa đêm

Nghề chọn em, đời tôn vinh người lao động

Sạch mội trường, thêm một ngày đáng sống

Nắng giãi mưa dầm, khó mấy cũng thành quen

Đi rất xa, cái tín hiệu rinh reng

Nhẫn nại chiếc xe thùng rong ruổi

Văn minh cỡ nào thì vẫn thô sơ rác thải

Làm đẹp cuộc sống này bằng chai sạn tay em.

 

 

Hoàng Minh Luyện

CHỊ TÔI

Làm nghề bắt ốc bươu vàng

Hết cánh đồng làng, sang cánh đồng xa

Bàn tay meo mốc, dưa cà

Cái nghèo cứ thản nhiên là nghèo thôi

Lặng thầm những giọt mồ hôi

Bỏ quên cả trận mưa trôi, bão vần

Ngâm bùn héo rục bàn chân

Mong manh áo ngắn bần thần rưng rưng

Một thời thắt bụng buộc lưng

Củ khoai lớn đến nửa chừng thì thôi

Phập phồng chiếc bóng chị tôi

Thản nhiên cúi nhặt cái rơi để còn

 

 

Sơn Thủy

NGƯỜI THỢ XƯỞNG CARÔNG

Hồ Tam Bạc ẩn mình trong dầu tích dòng sông

Cây cầu Carông chông chênh một thời

nối đôi bờ áo thợ vắt ngang vai

giờ không còn nữa.

Bươn trải cuộc đời cha tôi làm thợ

ở xưởng sửa chữa tàu Carông bên dòng sông,

xưởng và cha tôi giờ cũng không còn nữa

Cha ơi!

dãi dầu mưa nắng đắng cay

Áo loang mồ hôi bạc trắng từng ngày

Đôi bàn tay trai sần ôm giấc mơ làm chủ

Cách mạng về no đủ áo cơm

Mùa Thu gọi hương thơm lúa mới

Bao thăng trầm ghềnh thác tháng năm qua

Hải Phòng ơi thành phố quê ta

từng ngày đang thay da khởi sắc

Đã xa rồi hai thời đánh giặc

Chống Pháp càn, chống Mỹ thả thủy lôi

Cha ơi!

con tự hào về cha lắm đó

Khởi đầu từ người thợ

mệt mài kinh sử

cha đã thành kỹ sư chế tạo vỏ tầu

Chuyện về xưởng Carông

quá khứ nhọc nhằn hoen rỉ đã lâu

Thời xa vắng nhiều người không còn nhớ nữa

Những nơi ấy nhóm lên ngọn lửa

Mở cửa góp sức tạo đà

cho công nghiệp Hải Phòng

vươn cánh tới tầm cao.

 

TVT

Bài viết khác

Trả lời