Chùm thơ CLB Việt Tiệp tháng 6.2014

Vanhaiphong.com xin giới thiệu một chùm thơ chọn lọc của hội viên CLB Thơ Việt Tiệp tháng 6.2014.

Kỳ sinh hoạt thường kỳ tháng 6.2014, CLB Thơ Việt Tiệp đổi lịch sinh hoạt sáng chủ nhật tuần đầu của tháng tại địa điểm mới tầng 2 nhà Câu lạc bộ (Cạnh tượng đài Nguyễn Đức Cảnh). Sau đây vanhaiphong.com xin giới thiệu một chùm thơ chọn lọc của hội viên CLB tháng 6.2014.

 

 

Nguyễn Thị Loan

CUỐC KÊU

 

Ba mươi năm cửa khép hờ

Ngọn đèn hạt đỗ Mẹ chờ đợi con

Bao năm giấc ngủ không tròn

Cắm sào bên lở mong con từng ngày

Đức Phật nghìn mắt nghìn tay

Nén hương Mẹ thắp khói bay lên trời

Không còn đạn lửa bom rơi

Hố đau thương bấy lâu rồi vẫn vơi

Nhìn lên di ảnh con cười

Chàng trai của Mẹ đôi mươi ngày nào

Gặp con trong giấc chiêm bao

Tỉnh ra mới biết lạc vào bến mê

Điện Biên cha chẳng trở về

Một niềm thương nhớ hồn quê dãi dầu

Bưng biền rừng thẳm suối sâu

Hồn thiêng con Mẹ ở đâu báo về

Cuốc kêu rạc cả bờ tre

Có kêu thay Mẹ đêm hè… gọi con

 

 

 

Trần Đức Lộc

TIẾNG HÁT BIỂN ĐÔNG

 

tôi sinh từ một bọc

Mở mắt đã biết đâu Tổ Quốc mình rồi

Cao cao là núi là đồi

Sâu, là sông là biển

Xẻ cây rừng đóng thuyền mở bến

Dựng phên dậu từ ngàn xưa

Ngẩng nhìn bến bên – dãi nắng dầm mưa

Một cõi đổi bằng mạng sống

Bằng mồ hôi và nước mắt…

 

Hằng

Ăn chung nằm chạ với đằng đông sấm giật

Gối sóng ngủ gió lăn lộn cùng biển Đông

Vợ ngóng chồng tát cạn biển Đông

Một dải Trường Sơn tắm bóng Biển Đông mà thành hồn cốt…

 

Trăng sao đẫm lời thề thốt

Xuống

Lên

Con nước thủy triều

Mảnh đất tiền tiêu – Lồng ngực chàng lính đảo…

 

Biển Đông thơm thảo

Se chia từng tấc một gan mình

Biển Đông

Đảo nổi đảo chìm

Thân thiện như bóng trúc sâu đình

Diều Cú Bắc Phương nhớ lấy!

 

 

 

Nguyễn Cường

PHẬN CỎ

 

Xưa quân tử ví mình là tùng là trúc

mạnh mẽ, thanh cao, vươn thẳng giữa trời

nay ta tự coi mình là cỏ

dai dẳng rậm rì quẩn dưới chân

 

Cứ tươi xanh xứ úa tàn chen lẫn

mặc bão giông mặc bước chân giẫm đạp

sống chết bao lần

vẫn hăm hở tràn lan

 

Cứ hơn hớn nhận mình là cỏ

mảnh đất cằn cưu mang phận nhỏ nhoi

thân rễ bám nhọc nhằn sỏi đá

gió sương thôi mà ngằn ngặt với đời

 

Ngước mắt nhìn lên những tùng những trúc

sừng sững đầu non bóng trải dài

chợt thương phận cỏ xanh khờ dại

lầm trầm hát mãi khúc đồng dao…

 

 

 

Phương Mâu

VẼ GÌ

 

Trước trang giấy trắng tinh khôi

Tay cầm cây bút ta ngồi trầm tư

Vẽ gì…? Hay tập làm thơ

Mình tự hỏi, lại vẩn vơ nghĩ hoài

 

Viết thơ – hay vẽ mặt người

Vẽ quan niêm, với nụ cười hả hê

Vẽ quan tham bộ râu dê

Chân đi khệnh khạng ra bề cao sang

 

Vẽ hình chiến sỹ vẻ vang

Vẽ nét mặt trẻ lang thang không nhà

Vẽ lưng cong những cụ già

Chiều đông vẫn đứng nhìn ra cuối hè

 

Vẽ anh chống nạng rụt dè

Một thời chinh chiến suối khe quản gì

Vẽ được chăng cảnh chia ly

Bàn tay nắm chặt, hàng mi lệ tràn

 

Vẽ sông sâu, vẽ non ngàn

Vẽ dòng suối mát giải oan kiếp người

Khéo tay vẽ đẹp tình đời

Vẽ sao được thật con người… vẽ sao?

 

 

 

Hà Thúc Quả

NGUỒN SỨC MẠNH

 

Mạch nguồn sức mạnh ở cả Đất nước ta

Triệu triệu tấm lòng đều hướng về đảo xa

Dù kẻ lòng tham, thế lực nào đen tối

Cũng không thể lay rung chân Đảo quê nhà!

 

Mạch nguồn trí tuệ – sức mạnh Việt Nam

Muôn nhịp trái tim thấm mầu đảo sáng

Trí tuệ xanh, trái tim hồng luôn rạng

Là mạch nguồn sức mạnh của ngàn đời!

 

Tàu các anh

Dũng cảm vươn khơi

Bám biển cạnh trời!

Vững tay lái

Giữa bủa vây

Của mưu đồ lấn chiếm thềm lục địa

Vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam

Tàu anh đi

Biển trời xanh màu công lý

In đậm lời thề ngàn năm giữ nước

Lời của trái tim

Lời đỏ máu lá cờ Tổ quốc!

 

Sóng dậy Biển đông!

Đất nước một lòng

Sức mạnh nhân lên – Mạch nguồn – Biển đảo!

 

TVT

 

Bài viết khác

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *