Chùm thơ dự thi 02

Tháng bảy rằm này nhờ hương khói/ Gửi về dưới chị mấy lời thưa…

 

Tác giả Đàm Khánh Phương (Hà Nội)


Bài 01: VIẾT CHO CON NGÀY LẤY VỢ

Tặng con Đỗ Nguyễn Hoàng Quân

 

Cha từng đổi câu thơ thành tã lót

Ấp ủ cho con ngày tháng năm ròng

Đổi lấy gió mát lành trưa nắng rát

Đổi than hồng sưởi ấm những chiều giông

 

Nhưng chẳng thể nào cha đổi con lấy hình dáng khác

Dẫu dáng hình kia được tạc bằng vàng

Bởi cha biết máu trong vàng rất lạnh

Vàng không là đồng nghĩa với cao sang

 

Con hãy giữ tình yêu làm báu vật

Sống thân thương ân nghĩa với cuộc đời

Tình yêu sẽ cho con nhiều thóc gạo

Cho con nhiều quả ngọt với hoa tươi

 

Bài số 02: TIẾNG HÁT

Mấy đời bánh đúc…

 

Tháng bảy rằm này nhờ hương khói

Gửi về dưới chị mấy lời thưa

Từ khi vắng chị nhà trống giột

Sớm tối em về che nắng mưa

 

Ơn giời các cháu dần khôn lớn

Hai chị em ta sắp sửa bà

Thương em con nó càng nhớ chị

Sáng lại nét cười trong mắt cha

 

Bánh trái ai dè nỡ vướng xương

Lời xưa thầm trách kẻ hẹp đường

Trẻ thơ lỡ tuột vòng tay mẹ

Đã đến tay mình ai nỡ buông

 

Chị cứ bình yên ở dưới này

Cuộc đời như chiếc lá thu bay

Ru con chị hát ngàn năm trước

Nâng cháu giờ em xin đỡ tay

 

 

Bài số 03:TÌNH KHÚC NGƯỜI LÍNH ĐẢO

 

Anh đi xa lại thêm một cái Tết

Về gõ cửa giữa đêm trừ tịch

Có đêm nào ngắn như đêm nay

Từ cái tuổi biết thức đêm, anh mới đọ ra

cái chiều sâu đáng sợ của một ngày

 

Tình yêu vốn như cây xuân ra lộc

Trăm thứ ngọn bật lên từ một gốc

Một thoáng xuân chợt đến bên thềm

Ngỡ là ai lại hóa chính là em

 

Không phải là tiên đâu, là người thôi anh biết

Thịt da em một nửa bằng hương còn nửa kia bằng tuyết

Đẹp hay không xin thiên hạ cứ bàn

Của anh – em đã gần

Thế cũng đủ là xuân

 

Xuân là em, em là xuân, chẳng biết

Nhưng đã có em rồi là có Tết

Đã có em, không Tết cũng không cần

Bốn bề em – chạm phải cứ là xuân

 

Rồi đến lúc xuân vào nôi con nhỏ

Và đến lúc em về cùng hoa cỏ

Đừng buồn nhé em ơi,

Lẽ hóa sinh trời đất vốn vô cùng

Em là sen: anh say cái nồng nã não nùng

Em thành huệ: anh thương màu trắng lạnh

 

Phải từng đi xa, phải là người lính

Mới hiểu hết cái vô cùng sức mạnh

Trong cánh tay người vợ trẻ hậu phương

Khi họ trả anh về với chiến trường

 

Bài viết khác

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *