Chùm thơ dự thi số 16: Đặng Toán (Thái Bình), Tuấn Anh (Hải Phòng), Phạm Minh Dũng (TP. Hồ Chí Minh) và Đặng Thành Văn (Thái Bình)

Vanhaiphong trân trọng giới thiệu chùm thơ dự thi số 16.

Vanhaiphong trân trọng giới thiệu chùm thơ dự thi số 16 với các tác giả: Đặng Toán (Thái Bình), Tuấn Anh (Hải Phòng), Phạm Minh Dũng (TP. Hồ Chí Minh) và Đặng Thành Văn (Thái Bình)

 

Đặng Toán (Thái Bình)

ĐÊM  Ở  LÀNG

 

Đêm ở làng trăng được lau trong vắt

Gió rì rào trò chuyện với vòm cây

Diều sáo vu vu, đàn dế riu riu

Hương ngâu vườn ai len vào cửa sổ…

 

Đêm đẹp thế, ai mà nỡ ngủ

Bước ra sân ngửa mặt uống trăng ngần

Ta như con tằm trong bọc kén màn hương…

 

10/2008

 

Phạm Minh Dũng (TP. Hồ Chí Minh)

 

VỚI  NÀNG  KIỀU

 

Bán mình con gái chuộc cha

Dòng đời vần vũ xót xa phận Kiều

Ba trăm năm đã là nhiều

Nhân tình nắng sớm, mưa chiều mong manh

 

Tôi đi qua cuộc chiến tranh

Nàng Kiều trong mộng dỗ dành chí trai

Trường Sơn sống chết đan cài

Tôi nghe rõ tiếng ngày mai tỏ tường

 

Cái thời kinh tế thị trường

“Ngàn vàng”bán ở bên đường vô tư

Đi trong nửa thực, nửa hư

Trời cho sống lại Tố Như có buồn

 

Thời gian cứ lách, cứ luồn

Dẫn tôi về lại cội nguồn nỗi đau

Thương Kiều từ trước đến sau

Giận ai pha trộn vàng thau lộn sòng.

 

Đặng Thành Văn (Thái Bình)

 

TIẾNG NẤC SÔNG CÁI

 

Chảy vào đời tôi sông Cái quẫy ùm ùm những đêm trăng hạ

sải tay con trai, con gái cuộn nước vào lòng

sông lênh láng ánh trăng, tiếng pháo nước vỡ ra tung tóe

ré lên tiếng cười bọn con gái bị bọn con trai té nước

 

Lục bình trôi không trở lại

không trở lại hoa lục bình tím tái

biển ở rất gần nghe rõ tiếng sóng xa

 

Không trở lại bạn tôi những đứa con trai

đứa nằm lại nơi tít mù Năm Căn, Cà Mâu, Tây Ninh, Sông Bé, Ban Mê

đứa Trường Sơn sốt rét, bom vùi

đứa Hoàng Sa, Trường Sa tan vào biển cả

biển đã mặn rồi giờ lại mặn thêm

 

Không trở lại bạn tôi, nhưng tiếng cười tuổi thơ thì trở lại

những hàm răng nõn trai tơ, gái tơ cắn vào miếng khế chua nước miếng vọt trào

mấy mùa rồi, mấy mươi năm rồi chúng nó không trở lại

sông Cái nuốt vào lòng nỗi nhớ

quẫy thùm thùm như ma trơi, như người đánh dậm

tối tối đêm trăng như có hàng trăm cánh tay huơ lên sải nước, tiếng cười ré lên trăng tung tóe ròng ròng ánh bạc

 

Nhưng chiều nay hoa lục bình trở lại

tím tái dòng sông

tím tái người bạn gái guộc gầy góa chồng trong chiến tranh

ba mươi năm, năm mươi năm qua rồi bạn tôi

chúng nó không về, chỉ ảnh hình, tiếng cười, giọng nói là về

chỉ ánh trăng vỗ vào sông Cái rớt ròng ròng trên cánh tay sải nước con trai con gái là về

sông Cái ôm vào lòng tuổi thơ chúng tôi trong tiếng nấc nghẹn ngào ra biển.

 

Tuấn Anh (Hải Phòng)

CŨNG ĐỀU NHƯ NHAU CẢ

 

thật ra

chúng mình đều như nhau

 

từ nhà tới cơ quan

hai mươi mấy năm, đều dừng chân trước cổng

chỉnh cái cavat

đóng lại khuy áo

 

về đến nhà

tìm con vẹt cũ

lựa những mẩu thức ăn cũ

sau cái nguýt tay cũ

bên thềm

 

ngồi với bạn café chảy

ngoáy chiều thành đen

mùi thơm chạy lê thê

khe khẽ lấp từng con phố

 

cầm chìa khóa, dắt xe

kệ cho phố đổ

chúng mình đều như nhau cả

lại giẫm lên mùi thơm lê thê

không dừng chân trước cổng

không có cái nguýt tay cũ

không cần chỉnh cavat

không đóng khuy áo…

 

 

CUỘC HỌP CỦA CÁC BỨC TRANH

 

một màu mất đi

bức tranh vẫn sống bình thường

cùng các màu khác

 

nhiều màu mất đi

bức tranh như thiếu vài họa tiết

nhờ vào sự cảm thông

 

nhiều màu nữa mất đi

bức tranh buồn

dưỡng chất căng ra không đủ

bức tranh chết

 

tự cứu lấy mình, các bức tranh đề ra một cuộc họp( không có màu tham dự)

thương thảo cùng cãi vã

sau một hồi mải mê hút thuốc rồi nghỉ ngơi

các bức tranh lại tiếp tục cuộc họp…

 

 

 

Bài viết khác

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *