Chùm thơ dự thi số 17: Các tác giả, Trần Kim Anh (Hà Nội), Đinh Y Văn (Hà Nội), Nguyễn Thanh Hải (Tiền Giang)

vanhaiphong.com trân trọng giới thiệu chùm thơ dự thi số 17

 

vanhaiphong.com trân trọng giới thiệu chùm thơ dự thi số 17: Các tác giả, Trần Kim Anh  (Hà Nội), Đinh  Y  Văn (Hà Nội), Nguyễn Thanh Hải (Tiền Giang)

 

Đinh  Y  Văn (Hà Nội)

ĐỘT BIẾN

 

Từ thuở hồng hoang đến tận muôn sau

tín hiệu bình thường vẫn là niềm vui Nhân loại.

 

Nhưng sự sống đã tồn tại và tiến hóa

lại nhờ những bất thường –

Những đột biến hiếm hoi *

như mầm lạ nhỏ nhoi giữa bạt ngàn cây cỏ…

 

Khi say vui trong rừng bình thường

dễ giẫm nát cả mầm non tuyệt vời  đột biến!

 

(*) Đột biến xảy ra với tần suất rất thấp, nhưng lại

là nguồn nguyên liệu cơ bản cho chọn lọc tự nhiên

dẫn đến sự thích nghi và tiến hóa của sự sống.

 

ĐÁU TRANH SINH TỒN

 

Đấu tranh với thiên nhiên,

đấu tranh giữa các loài

đấu tranh cùng loài –

cuộc đấu tranh quyết liệt nhất! *

 

Trong cuộc đấu tranh còn mất

ai bảo không có Con Người?

 

* Theo Charles Darwin

 

Nguyễn Thanh Hải (Tiền Giang)

CHIỀU KHÔNG DƯNG ĐỔ DỘT TRONG LÒNG

 

chiều thả những hạt nhớ xuống ngày xưa

đặt lên môi một màu chín ổi

muốn như ngọn muống cả đời không bò xa quê nổi

nằm ôm giấc mơ ngủ tím mặt ao gầy

 

con chẫu chàng chiều ngậm hoài ngọn cây

muốn nghe hồn sáo kèn lá cũ

mùa hạ tưởng nhầm con tu hú

nên ve cầm nát một mùa kêu

 

ta chạy quanh những làn gió vỗ tay chiều

gặp tuổi mình rơi trên cỏ nát

cảm thương những trận đời gió mưa tát phạt

đã từng dầm đắng nỗi sầu đâu

 

muốn gom lấm chấm buồn vui thả xuống mái đầu

khóc cho một hoàng hôn mưa lỡ…

những bóng nước chưa tàn cuộc nhau đã vỡ

chiều không dưng mưa đổ dột trong lòng…

16g17, 15/4/2014

 

2. CÒN CHẬT NHỮNG RÊU RONG

 

cuối tuần thâm mắt

gió ngáp dài

chủ nhật trở mình sau chùm hoa khế ngủ quên

 

không phải lần đầu em cầm nỗi nhớ gọi tên

khi con cuốn chiếu thức dậy rồi nhưng cuộn nỗi buồn nằm mãi

bỏ mặc bên trời

nắng một tiếng chim

 

là ngày bỏ quên em

bông lá cẩm phía hừng đông chưa kịp tím

chiều đã bưng tro rải xám phía tây trời

 

em tập tành

phép nhân mưa với trái mùa cuộc đợi

không biết chia không tuần hoàn nên triệu tỷ nỗi tang bòng

 

xin cám ơn sự vinh danh của cuối tuần trống rỗng

cho em biết mình còn chật những rêu rong…

10g 31, 20/4/2014

 

 

Trần Kim Anh  (Hà Nội)

CON KHOANG NHÀ TÔI

Con chó khoang vẹo vọ khóc sũng đường

Ta cúi nhặt cuối chiều mưa bạc lối

Đây đó ánh nhìn nhạt nhàu đêm tối

Cứ như mình mảnh mướp ghép vào nhau

 

Ừ thì mướp

Nghề cầm phấn như mưa giọt mái trường

Vài hạt gạo cõng ngô khoai dành dâng mẹ

Ta với Khoang thõm thẽm bát canh suông

Ừ thi mướp

Khoang trầm mặc chăm mợ gà cậu ỉn

Khoang ra đồng kè cá mò cua

Ngồi hóng hớt chuyện bà ngọt chua sớm tối

Đợi ta về thẽ thượt cà dưa

Một ngày lạ

Chân lý vặn trong tay kẻ mạnh

Ôi cha cha chân lý cái chi chi ?

Không cần biết

Cắn vào chân cái lý

Khoang băng mình

Che mái ấm nhà khoang

 

Một ngày lạnh

Đói nghèo thắt ruột kéo dây khoai

Cô giáo lả nghiêng đường heo hút lối

Khoang tru quanh ngửa mặt vái đất trời

Một ngày bạc

Ta theo người  mòn mỏi

Ta vô tâm cầm quy luật điệp trùng

Quay trở lại mẹ ngồi heo hắt ngõ

Khoang u ơ cạn kiệt phút cuối cùng

 

Khoang không nói màu tình dai dẳng gọi

Giã từ ta đăm đắm phút vô vi

Trời ơi trời ! Xin cao xanh cứu rỗi

Khoang của ta vẹo vọ tội tình chi?

 

 

NGHĨ

 

Ngày thơ bé

Ta thấy mình là giọt sương

U tịch giữa biển khơi

Dào dạt

Vỗ

 

Ngày ta lớn

Còng gió

Theo biển khơi

Ùa vào giọt sương ta

Nhạt nhoà trú ngụ

 

Bây giờ

Ta không là giọt sương

Bao la không còn biển cả

Ta không ta

Biển cả cũng không nhà ?

 

 

Bài viết khác

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *