Chùm thơ dự thi số 27 : Nguyễn Thị Thanh Thanh (tp Hồ Chí Minh), Trương Thị Thoa (Nhật Bản) , Nguyễn Thanh Nga ( Quảng Ninh), Huỳnh Minh Tâm ( Quảng Nam),

Trân trọng giới thiệu cùng đọc giả chùm thơ dự thi số 27 với sự có mặt của 4 tác giả hai miền Nam, Bắc và một tiếng thơ gửi về từ Nhật Bản.

 

Trân trọng giới thiệu cùng đọc giả chùm thơ dự thi số 27 với sự có mặt của 4 tác giả hai miền Nam, Bắc và một tiếng thơ gửi về từ Nhật Bản.

Nguyễn Thị Thanh Thanh (tp Hồ Chí Minh)

ĐỢI

Ta đã đợi Thu qua
Để Đông về lạnh buốt
Câu hẹn thề quen thuộc
Điếu thuốc đốt hồn xa.

Ta đã đợi chiều tà
Đón nắng sà khung cửa
Nghe tim mình gãy nửa
Mây vụn vỡ chờ mưa.

Ta đã đợi dư thừa
Thời gian xưa dừng lại
Đong bậc thềm thừa thãi
Còn mình mãi đợi ai.

Ta đợi ngày qua ngày
Thấy tháng năm già khọm
Trời tắt đèn đom đóm
Mắt tím đẫm màn giông.

PHẬN NGƯỜI

 

Phận người giống như một giọt sương

Tối nay còn vương,

sáng ra đã bình thường biến mất

Tôi trầy trật

Nhìn sớm mai tựa ngọn đèn lay lắt

Sắp cạn dầu

Gió thổi về đâu?

 

Phận người giống như lá sầu đâu

Tháng trước còn xanh,

Tháng sau đã trụi cành vì hạn

Cô gánh hàng thương tình nhặt đem bán

Những cánh lạc nhạn

Quên lối một thời

Ngao ngán biết về đâu?

 

Phận người giống như miếng trầu cau

Vừa cay, vừa bạc

Tiếng cô ả đào ca vang một khúc hát

Mềm như sợi lạt

Gói ghém nét hoang vu.

 

Phận người giống như trái mù u

Tự cứa mình ra

Hoài chữa lành người khác

Dầu mù u chiều hẩm hiu, xao xác

Tu hú gọi hè

Khe khẽ hát ru.

 

Phận người giống như lá mùa thu

Vừa rơi, vừa rụng

Mỏng mảnh gió ngược đường, trông giống

Mộng kiếp đóa phù dung

Sớm nở tối tàn

Tạm bợ như một chiếc khăn tang.

 

 

VỊ NỖI BUỒN

 

Ta giấu buồn vào chiếc giỏ màu sương

Ủ thêm chút hương của quỳnh đêm lạ lẫm

Nỗi buồn lên men,

Cay nồng mùi rêu mốc

Thoáng chốc như say.

 

Vị nỗi buồn ta lỡ nếm quá tay

Thành ra hóa ngây

Thành ra vô vị.

Có vị đắng,vị chát, vị chua và vị mặn

Nhưng Thiếu mất vị ngọt ngào mùi mẫn

Ta chẳng đủ tiền mua.

 

Đừng trách kẻ hành khất như ta nói quá nhiều về sự buồn

đơn giản chỉ vì gió đổi mùa

Ngay cả tiếng chổi khua trong đêm cũng làm lòng quạnh vắng

Manh áo vá vai đâu che nổi cái lạnh lùng dai dẳng

Bám víu bước chân

Bất lực gieo vần.

 

Đến mắt, môi cũng khước từ bản thân

Cứ hễ mở ra là lắng lo về kẻ khác

Đầu lưỡi miếng trầu xanh vừa cay, vừa nhạt

Tình đời bẽo bạc

Ta lại hát không lời

Tự thương lấy chơi vơi.

 

Vị nỗi buồn chứa chan cả cuộc đời.

 

Huỳnh Minh Tâm ( Quảng Nam)

GIẤC MƠ HÌNH BẦU TRỜI

Những người thân không cho tôi một chút tình yêu

Họ lo cho số phận

Bát gạo đồng tiền và danh vọng

+

Hàng ngày tôi bưng bát cơm ăn ngấu nghiến

Nước mắt cô đơn tủi nhục

Tôi học những con chữ khô như miếng giẻ rách

Vài trò móc túi

+

Trong vườn bé Xuân những bông hoa nở đỏ lòm như những bức vẽ

Ao nhà bé Hạ hoa sen thơm ngào ngạt

Không ai dạy cho tôi về cái đẹp sự mỏng manh và điều kỳ diệu

Quê nhà của tôi hoa cà tím bông súng tím giấc mơ hình bầu trời

+

Đôi khi họ ra đi từ sớm tinh mơ và về nhà tối mịt

Gương mặt nát nhàu chiếc thau rách

Vứt cho tôi một nồi cơm nguội

Một chiếc ti-vi vài ba quyển sách về toán học

+

Tôi đã la toáng lên trong căn phòng đầy tiện nghi sạch sẽ

Rằng, tôi cần những viên bi và đàn bò

Những vạt cỏ vàng thăm thẳm hơi sương

Lời hát dịu dàng của dòng suối

+

Bên kia con sông tôi cần qua xem đồng lúa rì rào

Hy vọng gặp được nàng Bạch Tuyết

Và bảy chú lùn sẽ ngủ cùng tôi

Dưới trời sao sáng vài con chim đêm

+

Trước khi bay vào một bầu trời khác

Gặp vài điều kỳ diệu trong ngần

Những người thân hãy cho tôi cầu nguyện

Gương mặt hoa hồng và giọt lệ trái tim

Cố đô nỗi bình an

 

Lạy trời

Nếu có niềm an ủi lớn

Con xin

Bởi đôi tay con không còn sức mạnh

Và đôi mắt con

Ánh sáng đã dời xa cố đô

 

Con xin nỗi bình an vô tận

Cho con nhìn thấy cỏ

Một lớp sóng xanh

Một hy vọng mãnh liệt

 

Và con hỗ thẹn xiết bao

Vì con mong ước đã nhiều hơn sự thật

Nhưng cuộc sống đôi khi khắc nghiệt

Cuộc sống đôi khi dối trá chán chường

 

Hãy cho con niềm an ủi lớn trong tim

Đập khẽ nhé tình yêu còn mỏng lắm

Hãy cho con hơi thở tổ tiên bổn mạng

Một bài ca ai cất lên trong bóng tối

 

Con nằm sấp mơ hoa ngày cắt rốn mẹ

Con nằm ngửa nắng vàng ngày rịt tang cha

Con đứng giữa sông mà chảy cù lao mà ôm cù lất

Mọc trăng giữa hai rặng dừa thung thăng về bãi sậy

chết cùng mây trắng xuống khe xanh.

 

 

Đêm tối tĩnh lặng

 

 

Trỗi dậy từ giấc mơ

những cơn gió đi qua vườn nhà em đầy vết chân

của người đang yêu

trong đêm tối của vòm hoa giấy

 

3 giờ sáng

bí mật của cuộc sống và cái chết hiển hiện

rõ ràng, điềm nhiên

không cần kẻ mối lái, những triết gia

 

giả như có ai gọi tên anh cũng nghe thật xa lạ

ai sờ vào hình hài anh cũng chẳng gần gũi hơn

anh là nam châm không có từ trường

anh không ở đâu trong cuộc sống nhiều chăn rận, anh

xa lạ chính anh, anh là đêm tối tĩnh lặng

 

những vòm lá vẫn nhận ra anh

đôi mắt tròn xoe, ướt nhòe những đêm thao thức

vì chú mèo con ai vứt ở góc đường chỉ một ngày tuổi

nó đã xa mẹ bắt đầu cuộc sinh tồn khó khăn phiêu hốt

 

tư tưởng nó di cư qua địa hạt của khổ đau và hạnh phúc

những đêm tối tĩnh lặng sương mờ và sao sáng

nó nhận ra anh là bạn bè thi sĩ cù bất cù bơ

trỗi dậy từ cơn mơ

 

những cơn gió đi qua những vườn cà loang loáng ánh trăng

qua vườn ớt cay nồng

trộn trạo tình yêu quê xứ trùn đất, mì Quảng và giọng nói đặc

sệt thổ âm bất đắc chí

chí ở đâu

chỉ là hoa mận tháng Năm còn sót lại

 

 

tự dưng nhớ em

đêm tối tĩnh lặng

tiếng chuông báo thức

anh sắp đi vào cõi trần gian ánh sáng lưu ly.

 

 

 

Nguyễn Thanh Nga ( Quảng Ninh)

 

Lối em đã chọn

 

Thôi!

đừng nhìn em  đắm đuối

gợi lại tình yêu da diết trong nhau

mối tình xưa hãy chôn vùi

như chuyện tình Lan  Điệp

 

Đừng thổi lời ngọt như đường mật

sợ con kiến chạy ra ngoài tổ

em lặng lẽ bước đi, tim không dám gõ

nín hơi

thắt chặt

sợ

mưa về

 

Suối hãy chảy về bến cũ

đang mòn mỏi dâng bồi

ngược dòng em rẽ về một lối

 

Luộc lại làm chi

sợ sỏi đá cũng mềm

sợ mưa về

sóng to gió mạnh

neo đậu rồi

thuyền chẳng vỡ bung

 

Kỷ niệm xưa hãy để yên bình

đã giá rét

mùa nào chả buốt

nén tình yêu

nhuộm lối

chỉ mình em!

 

 

Sông

 

Một vai địu nước trên nguồn

Một vai cõng ao hồ kênh rạch

Sông chưa bao giờ than phiền

 

Âu lo chưa tròn bổn phận

Quặn mình cho phù sa đầy

Mùa vàng…sông xanh

 

Bão lũ…

Vơ đi bao vất vả nhọc nhằn

Lòng sông buồn rỏ máu

 

Chèo chống

Bao lần tay trắng hoàn trắng tay

 

Lũ ống lũ quét đã đi ngủ

Sông chưa bao giờ nằm…

 

Con trong mắt mẹ

 

Đèn dầu bấc đã điểm hoa

Chăm khêu thì trụ vài ba bốn mùa

Cải trồng giờ đã muối dưa

Con trong mắt mẹ mới vừa chớm xanh…

Bài viết khác

Trả lời

violin amazon amazon greens powder