Chùm thơ dự thi số 9 : Phan Thành Minh (Lâm Đồng); Ngô Đăng Khoa (Quảng Nam); Trầm Thiên Thu (TP. Hồ Chí Minh) và Vũ Thị Loan ( Hải Phòng).

Chùm thơ số 9 với chủ đề về chiến tranh qua xúc cảm của các tác giả về Mười cô gái thanh niên xung phong trên Ngã ba Đồng Lộc; Đó cũng là cảm xúc về mẹ và những nghĩ suy  vời vợi về mảnh đất Tổ thiêng liêng nguồn cội. Đồng thời có một nốt trầm khi chiêm nghiệm về thế sự: “Trăm năm dài chợt ngắn chỉ gang tay!”

Vanhaiphong.com – Chùm thơ số 9 có hai bài thơ đề tài chiến tranh qua xúc cảm của các tác giả về Mười cô gái thanh niên xung phong trên Ngã ba Đồng Lộc; tại đây còn có cảm xúc về mẹ và những nghĩ suy  vời vợi về mảnh đất Tổ thiêng liêng; Đồng thời có một nốt trầm khi chiêm nghiệm về thế sự: “Trăm năm dài chợt ngắn chỉ gang tay!”… mà các tác giả đem đến cuộc thi.

 

Phan Thành Minh (Lâm Đồng)

Vùng trời đỏ

 

Các em nằm trong chan chứa yêu thương

Hương bồ kết xôn xao mời gọi

Gương lược trầm tư chờ đợi

Khói hương buồn tha thẩn quanh em

 

Cánh rừng nào anh cũng thấy thân quen

Mùa thu giăng mưa mây vờn đỉnh chốt

Nhóm lửa lòng xua tan rét buốt

Khoác lạnh tím da

Em phá đá thông đường

 

Khuôn mặt nào cũng rạng rỡ yêu thương

Thân thiết quá chẳng thể cầm nước mắt

Nửa chừng xuân đã về với đất

Bia mộ nào ghi hết được chiến công

 

Sau cơn mưa lại rực rỡ nắng hồng

Đứng trước các em không ít người hổ thẹn

Hống hách cửa quyền xấu xa thấp kém

Dua nịnh cúi lòn vinh thân phì gia

 

Hoà bình về

Chiến tranh lùi xa

Thép súng lạnh vẫn tì vai đồng đội

Bóng giặc chập chờn chờ cơn bão nổi

Anh lại đi theo khúc quân hành

 

Không cùng anh qua biển biếc rừng xanh

Không cùng nấp hầm hào tránh đạn bom tàn khốc

Không còn cảnh một chiếc lược chải trăm làn tóc

Mươi nụ cười chung một mảnh gương soi

 

Chiều biên cương mây trắng buồn đơn côi

Đi dọc chiến hào tìm ngày xưa thân ái

Ngã rẽ nào cũng xót xa tiếc nuối

Ân tình với vọng về đâu

 

Sóng đỏ

 

Mái tóc bông lau

Lằng lặng thắp chiều

Thương nhớ chen nhau từng sợi bạc

Dáng mẹ cõi còm đã thành tuyệt tác

Trăm năm đi không hết mong chờ

 

Bên này sông con sóng vỗ bờ

Bên kia sông vỗ bờ con sóng

Chẳng mấy sải tay mà tưởng chừng vô tận

Nối hai bờ là chết chóc thương đau

 

Sông cũng linh thiêng như mộ cỏ dàu dàu

Ký ức buồn lênh loang sóng đỏ

Nhịp đập trái tim nối hai nỗi nhớ

Vì đời chi sá nguy nan

 

Úp mặt xuống ngày

Rưng rức đò ngang

Hạt gạo nuôi quân đợi chờ thắc thỏm

Đau đáu tình xa tóc xanh bạc sớm

Mẹ đào hầm xuyên hai cuộc chiến chinh

 

Máu đổ xương phơi

The thắt hoà bình

Gió nấc đau vườn quê xơ xác

Một chiến thắng đổi vô vàn mất mát

Môi cười chưa hẳn đã vui

 

Búi lại thời son

Tóc cũng ngậm ngùi

Mẹ thoả lòng hai bờ nối nhịp

Dòng sông đau thương đã hiền hoà xinh đẹp

Câu ví ân tình vẫn lạnh phía cô đơn

 

Ngô Đăng Khoa (Quảng Nam)

 

Dấu xưa huyền thoại

( Kỷ niệm ngày Quốc giổ-10/3/2014)

 

Từng nhủ với mình về lại Sóc Sơn

tìm dấu chân xưa trên cánh đồng huyền tích

địa lý dẫu ngăn rào từ bên kia con dốc

sao lòng ta vẫn lầy lội những ao, đầm?

 

Mấy bụi tre ngà sót lại dưới triền sông

hú gió hồn nhiên như trẻ thơ làng Gióng

nghe tiếng loa truyền hóa thân Phù Đổng

chẳng đợi gươm đao giặc ngoại đủ tan tành

 

Non nước bình minh chàng Gióng về trời

gửi lại nhân gian trái tim màu huyết dụ

gửi lại cánh đồng lúa ngô xanh mượt

đỉnh Sóc Sơn ủ ấp những nụ mầm…

 

Bố mẹ ta xưa quấn khố lưng trần

gieo nhân nghĩa xanh chồi từng tấc đất

sông suối cạn còn con sò, con ốc

nuôi cháu con cứng cỏi giữ Đạo nhà

 

Hạt phong trần no gió bay xa

bám rễ sâu suốt dặm dài bờ cõi

rừng đước- ngọn dừa- lá đa…

cũng xanh màu huyền thoại

ta nợ nần

nặng trĩu chiếc nôi tre !

(Đêm Phú Thọ- 2014))


Trầm Thiên Thu (TP. Hồ Chí Minh)


Chợt


Chợt một ngày sỏi đá cũng biết buồn

Mưa thắc thỏm những buổi chiều nhung nhớ

Giọt xa xôi rơi xuống ngập hồn đá

Nhánh hoang đường nở rộ đóa tương tư

 

Chợt một đêm tiếng kinh buồn ngu ngơ

Ướp vào hồn dòng hoang vu kỷ niệm

Lời ký ức vẫn muôn đời kiều diễm

Cho ngàn năm rực sáng tuổi thương yêu

 

Chợt khoảnh khắc chuyển hóa thành ca dao

Vừa êm dịu, vừa ngọt ngào, mặn đắng

Bước khuya dồn từng hồi khua lãng mạn

Khúc thụy du vẫn lịm giữa buồng tim

 

Chợt tiếng mưa lảnh lót tựa tiếng chim

Lạc vào Thu tình chiêm bao nửa giấc

Từng lá vàng úa nỗi buồn hốc hác

Trăm năm dài chợt ngắn chỉ gang tay!

 

 

Vũ Thị Loan ( Hải Phòng)


Hương bồ kết

 

Thăm cung đường chiến trường xưa

Hương rừng bồ kết ai vừa gội xong

Hoàng hôn bóng ngả gió hong

Dáng xưa còn đó người không thấy người

Đâu đây vẫn khúc khích cười

Tiếng yêu đời át một thời đạn bom

Giữa ngàn hoa cỏ núi non

Áo thời gian thắm lối mòn em đi

Như bông hoa thắm Tường vi

Của thời xưa ấy dậy thì tuổi trăng

Nay về đâu đó vĩnh hằng

Trong xanh mười nấm em nằm ngày xưa

Đồng Lộc một nắng hai mưa

Búp cây ngọn cỏ cũng vừa hồi sinh.

Bài viết khác

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *