Chùm thơ dự thi số 8: Nguyễn Thanh Tuyên (Hải Phòng), Phạm Thuận Thành (Bắc Ninh), Nguyễn Lê Hằng (Lào Cai )

Nguyễn Thanh Tuyên ( Hải Phòng) với góc nhìn khác với xu thế đề tài biển đảo, tươi mới chất chứa những kỳ vọng về Đảo Sinh Tồn nơi biển xa đang bão tố

 

BBT chọn giới thiệu trong chùm thơ dự thi số 8 với ba tác giả: Nguyễn Thanh Tuyên ( Hải Phòng) với góc nhìn khác với xu thế đề tài biển đảo, tươi mới chất chứa những kỳ vọng về Đảo Sinh Tồn nơi biển xa đang bão tố; Phạm Thuận Thành (Bắc Ninh) với nỗi “Thương quê nhà đẫm ướt chiêm mùa” và một  Nguyễn Lê Hằng (Lào Cai ) mang theo một khúc tình trắc ẩn và một khát khao như “Cơn gió đi săn”

Nguyễn Thanh Tuyên ( Hải Phòng)

 

SINH  TỒN

 

Đảo Sinh Tồn

Cháu đến trước tôi

Tiếng khóc chào đời

Át từng cơn sóng

 

Giọt sữa non

Từ trái tim ấm nóng

Nồm Nam tràn bờ

Quấn quýt đảo xa

 

Đầu nôi hiện ra

Bờ thương bờ nhớ

Nơi thóp phập phồng, canh chừng bão tố

Núm ruột ươm mỡ màu, gân guốc rễ phong ba…

 

Cuộc vượt cạn diệu kỳ giữa biển mặn bao la

Trái bàng vuông ngỡ ngàng, thêm khát khao nước ngọt

Lời ru thiên di cánh cò cánh vạc

Gặp sóng bạc đầu vồn vã giấc mơ hoa

 

Có ai ngờ nơi tít tắp Trường Sa

Nhịp tim non sớm ngày thôi thúc

Bung cát mặn hạt trổ mầm sinh lực

Thắp sáng hải đăng sừng sững thức canh trời

 

Ngọc Hân ơi, con tàu đương tới bến (*)

Ấm tình mẹ cha, tình đất liền thương mến

Cùng hồn thiêng chiến sĩ Gạc Ma

Che chở quanh ta từ 64 mộ gió

 

Nghẹn ngào đón vừng dương rạng rỡ

Lấp ló ngực tôi

Mặt trời nhỏ

Sinh Tồn…

________
(*) Ngày 2/4/2014, công dân đầu tiên chào đời

trên đảo Sinh Tồn khai sinh là Nguyễn Phan Ngọc Hân.

 

 

Phạm Thuận Thành (Bắc Ninh)

NHỚ QUÊ

 

 

Hỡi người ơi

Xóm nghèo soi bóng dòng trôi

Là quê tôi đó

Có bóng già của mẹ

Có bóng gày của cha

Có một thời tuổi thơ rơm rạ

 

Miếng cơm manh áo bứng tôi khỏi ổ

Mải miết bay qua miền núi cao qua miền sóng vỗ

Nắng cháy quăn suy nghĩ

Rét đông cứng ước mơ

Buồn vui đắm li bia

Đồng tiền giắt kĩ trong lưng còn rịn mồ hôi nhung nhớ

 

Thương quê nhà đẫm ướt chiêm mùa

Cháy lòng người mơ ước xa xưa

Quê nhà ơi

Dạt dào trong tôi bao la tình mẹ.

 

Nguyễn Lê Hằng (Lào Cai )

 

BUÔNG 

Em 
buông tay anh 
buông từng nỗi nhớ 
phá lâu đài mình đã cùng xây 

Em như ngày nắng tắt
tàn tro bùng lên 
sát hại chính mình 

Buông thôi 
cho chiều trôi chầm chậm 
Em buộc lòng không tha thứ cho anh 

Em đi đây 
cuộc đời vẫn nhạt
em đắng đót cười như lá úa trên cây

 

CƠN GIÓ ĐI SĂN

Những cơn gió đi săn mặt trời
mang về ấm áp
gió đuổi nhau trên phố 
mang đến hơi thở thơm tho của hoa
và em thèm khát làn môi gió

gió nuốt lấy bờ vai ôm trọn nỗi nhớ
như ôm anh
những cơn gió đi săn mang về khát khao 
nó vẽ những cái tên trong tiềm thức
em gặp cơn gió nhiều nếp nhăn đang cười với nắng
đang dạo bờ hồ và nó đã biết quên
Và em hiểu gió bắt đầu tìm cho mình ngày mới

Em nắm tay giữ một cơn gió lạnh
để tặng một ngày thân nhiệt lên cao
em sẽ đo nỗi nhớ bằng chiếc nhiệt kế mùa xuân
và nơi ngọn gió lướt qua mang về hương vị mới

Bài viết khác

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *