Chùm thơ Dương Xuân Huynh

Đất mềm mặc tay người nặn…

NẨY MẦM

Đất mềm mặc tay người nặn
Nhốt hi vọng mong manh trong lồng ngực
Ngọn đèn hạt đỗ điểm canh
Giấc mơ cờ phướn
Gò đống đắp lên
Nam  mô Phật , nam  mô Pháp, nam  mô Tăng
Hương thơm thế
Dạ nào rũ bụi
Người về từ phía chân mây
áo xiêm lãng đãng
Ngày đi bóng chim tăm cá
Khóc cười nơi sân đình
Thỉnh hồi chuông
Rụng bông hoa đại
Cây xuống tóc đi tu

 

 

CHẠY ĐUA

 

Thời gian vàng
Cột mốc trên đầu trắng thêm
Chuyến tầu định mệnh
Gió chạy rạp đồng cỏ mượt
Thời gian trôi
Người ra ràng giọng chim
Chim hót giọng người
Niệm thần chú cầu cung đường ngắn
Mưa dăng dài
Cố chạy hụt hơi
Túi quà tái giá sang sông
Rèm mở đèn xanh
Ngủ và chết là hai anh em
Cố chạy khỏi vòng định mệnh

 

ĐÈN CÙ

Phía đông nhà anh  phía tây nhà em

Bước chân người sau ướm lên nốt chân người trước

Mây cao không tới được

Ngẩn ngơ đuổi bóng mưa xa

Bát cơm thơm trôi nổi cánh đồng

Cơn giông ùn ùn kéo tới

Núi khát khao sông mải miết mơ

Cọc chài tay nải gió đưa

Vạn chài đầu gối sóng

Lúc cánh diều mắc cạn ngọn cau

Tiếng khóc còng lưng dấu hỏi

Lòng người lòng sông bác ái

Già trống đua nhau gáy

Ếch ngồi đáy giếng chờ mưa

Đèn nhà ai

Đom đóm lập lòe soi sét

Đàn két mòng vẽ tranh viễn cảnh đường chân trời

Sáng chiều nhà anh nhà em

Đèn cù chạy quanh quay tít.

DXH

Bài viết khác

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *