Chùm thơ Lương Thế Phiệt

Giữa vườn rơi cái mo cau…

MO CAU

Giữa vườn rơi cái mo cau

Mỗi lần rụng một lần đau luân hồi

Khi xanh tung kiếm ngang trời

Lúc già lại nguyện làm đời quạt mo

Khi làm gió nhỏ gió to

Khi thân chổi giễ quét cho sạch nhà

Chẳng hề oán trách kêu ca

Dẫu mòn vẹt tận thịt da từng ngày

Đi từ xanh thắm về đây

Vùi thân góp với đất dầy ngàn năm

Ngày nghe nắng gió xa xăm

Đêm nghe sương những giọt trầm rơi rơi

Nếu mai lại kiếp luân hồi

Thì ta chẳng ngại giữa trời làm cau.


Ổ RƠM HƠI ẤM VẪN CÒN

Con về ngồi tựa đống rơm

Nhặt tia nắng sớm nhặt cơn mưa chiều

Tìm hình cha chốn hoang liêu

Mà nghe hoa cỏ khóc nhiều hơn con

Ổ rơm  hơi ấm vẫn còn

Tiếng chuông chùa vẫn sắt son quê nhà

Vẫn hàng râm bụt đỏ hoa

Thương từng tiếng mõ vang xa nhói lòng

Ruổi rong phố chật người đông

Miếng cơm manh áo đục trong cõi người

Mẹ giờ như mảnh trăng vơi

Con như thân cải giữa trời mồ côi

Tháng năm đau bước qua rồi

Đò ngang bến cũ lở bồi vẫn đây

Còn thương quê ánh trăng gầy

Còn như mắc nợ chốn này cố hương

Chiều nghiêng bóng đổ trên đường

Bước chân về phố hồn vương quê nghèo.


TIẾNG GẬY KHUA

Người mù đeo kiếp lang thang

Gậy khua cơm áo dọc ngang bốn mùa

Mang nghèo bán chẳng ai mua

Nhiều khi  thành thứ trò đùa thế gian

Người nhìn dọc – kẻ nhìn ngang

Nửa thì cay đắng nửa nhàn nhạt trôi

Tiếng khua vào tận tim người

Mà nghe nhoi nhói mảnh đời bão giông

Tiếng nào lùa giữa đêm đông

Tiếng canh cách buốt tiếng cồng cộc đau

Tiếng thì lạc giữa tàn thâu

Tiếng trôi nức nở những câu héo gầy

Mãi mơ nhìn rõ ban ngày

Để xem trời đất vơi đầy ra sao

Chẳng cần biết thấp biết cao

Gậy khua từng tiếng chọc vào nhân gian.


LTP

Bài viết khác

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *