Chùm thơ Nguyễn Cường

Gặp em từ nắng sinh ra…

 

 

Vanhaiphong.com: Hình như từ khách thể va vào nội cảm mà hiện ngôn. Cái phần chủ thể trong thơ Nguyễn Cường xuất hiện như để chiêm nghiệm hơn là chứng kiến. Thì chứng kiến hay chiêm nghiệm rút lại cũng là để làm bật ra cái tứ (hay nội dung) của bài thơ và anh viết. Viết cái gì thì đấy là cách tìm của Nguyễn Cường, còn viết thế nào thì mỗi người một cấch. có điều đáng mừng là không thấy anh chạm vào vết chân hay bóng dáng của ai. Sự tự ý thức mang tính bản lĩnh này không phải là Nguyễn Cường tự làm khó mình mà là cái đam mê trong quá trình sáng tạo của người viết. còn người đọc thì chờ đón ở cái nỗi đam mê kia đem lại bất ngờ thú vị co họ. Vâng, có lẽ mỗi chúng ta ít nhiều đều có sự dấn thân đến với sự chờ đợi ấy đấy.

 

VẺ ĐẸP THƠ

Gặp em từ nắng sinh ra

tà áo tung bay lụa là vẫy gọi

chợt mơ làm ngọn gió vờn quanh

ảo ảnh thoáng qua một thời thương nhớ

Bây giờ anh đón em về

thơ gió thơ mây đã bay đầy chân trời góc bể

còn câu thơ sần sùi gốc rễ

kể về bão giông, động đất, sóng thần

về sự nhỏ nhen, ghen tuông, hờn lẫy

về cuộc sống nhọc nhằn, cay đắng, bất công …

Thấy không em

trong thế giới gập ghềnh, thơ như dòng lũ chảy

giữa phản hồi sáng tối, trắng đen

giữa thiện ác chênh vênh, giữa ngôn từ quyền lực

không chỉ ngọt ngào uốn lượn mê say

vẻ đẹp thơ tự thân rực cháy

ray rứt anh hằng ngày …

 

DƯỚI CHÂN YÊN TỬ

Lượm cánh hoa khô

dưới chân Yên Tử

như thấy bóng người xưa rẽ cây rừng

tìm lối giữa trời xanh

Bảy trăm năm mây vần gió núi

chùa Đồng đổi mới mấy lần

những bước chân xuống lên bao nhiêu bậc

nào ai gặp cõi niết bàn

Rừng trúc đan chen rậm rì giáo lý

xác xơ bởi kẻ ăn măng

đâu người thành tâm thành ý

gập ghềnh những cánh hoa bay

Từ trong màn sương tiếng mõ

dội lên nhịp đập nhân gian

đừng vội khỏa lấp bằng những lời huyền bí

còn đây dòng suối Giải Oan

Lá vàng hối thúc lá vàng

luân hồi chờ gió xuân sang

ngàn năm sau dưới chân Yên Tử

phải đâu là chuyện cũ hôm nay ?

 

HẠT LÚA CỦA CHA

một đời cha lặng lẽ

như cây lúa vô danh giữa cánh đồng rộng lớn

giữa nắng mưa lũ lụt bão giông

nuôi đàn con … những hạt lúa đợi mùa

gặt hái xong cánh đồng trơ gốc rạ

đám thóc vàng đã tỏa khắp bốn phương

con rớt lại trên ruộng lầy bùn đất

mơ nảy mầm trỗ hạt mai sau

mùa lại mùa tiếp nối những mùa sau

theo con nước nổi chìm ngàn năm không nghỉ

phận rơm rạ cháy vèo giây lát

sáng trong con lẽ sống nhiệm màu

con mọc lên từ dấu chân người

cùng cỏ dại nhọc nhằn, cùng gió trời hoang dã

giữa thế gian có bao điều lạ

con mãi là hạt lúa … phải không cha …

NC

 

Bài viết khác

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *