Chùm thơ Nguyễn Đình Minh

 

Ve đã lịm báo hết mùa dâng lửa…

 

Vào thu

Ve đã lịm báo hết mùa dâng lửa

muôn trùng xanh ngơ ngẩn vệt khói bông

đến cuối đường mòn chiều tụ vàng bậu cửa

đom đóm đốt đèn… mưa sao rụng đầy sân.


Đất thở trắng hơi sương đêm cuối hạ

trong ngào ngạt hương vườn da thịt thấy mềm thơm

ao vơi nước trong veo sen thì thầm rạc lá

chút gió se gỡ rối tóc tre làng.


Ai quên chiếc liềm trăng giữa đồng trời tím thẫm?

anh thơ thẩn tìm sông giăng lưới vớt ngày xưa

sóng lấp lánh rủ mùa thu cập bến

tiếng gọi đò khuya lay thức cả đôi bờ.

 

Hương bùn


Thú nhận điều này có kẻ chẳng tin đâu

rằng một chút hương bùn quê đã làm ta tồn tại

cái mùi hương đồng làng ngai ngái

nơi mồ hôi mẹ rơi xuống đất bạc màu

nơi mảnh trăng cong em vín đợi bên cầu

quả khế chua rụng vào câu chuyện cổ

rơm rạ ủ ấm người khi trở gió

ngàn năm che mưa nắng dãi dầu.


Thú nhận điều này có kẻ chẳng tin đâu

giữa son phấn, nhạc màu trà dư tửu hậu

quyền lực nghiêng trời tiền như vỏ trấu

hương bùn quê vẫn phảng phất trong đầu

nhắc làng xưa gương mặt nát nhàu

cơn đói tháng ba, nước sa tháng bảy

lũ trẻ cởi trần đội mưa đi bắt chấu

tiếng nhị buồn ai kéo suốt mùa ngâu…


Thú nhận điều này có kẻ chẳng tin đâu

rằng hương bùn trong ta đã thấm vào máu nóng

bằng sắc,công danh đều có hồn quê kiểng

xao xác gió đồng một thuở chăn trâu.

rằng dù ta danh giá giữa sang giàu

và nếu được một lần sinh trở lại

vẫn chẳng thể quên mùi hương bùn ngai ngái

nơi ruộng cạn cha cày, mẹ cấy đồng sâu.

 

Lời rao trên phố

Đặt đời trên gánh hàng rong

chiều rơi vẫn phải long đong gánh chiều

vẫn chân nam đá chân chiêu

thân cò chìm nổi, dặt dèo… phố đông

Bụi đời sa giữa bão dông

ngàn đêm lòng tự hỏi lòng nguồn cơn?

đôi vai gió ép lệch mòn

bới tìm từ nắng, đãi bòn từ mưa

Tiếng buồn động cửa sớm trưa

cầm tay mớ tuổi già nua… giữa đường!

lời rao bạc trắng gió sương

chùn chân chưa hết đoạn trường thế gian.

NĐM

Bài viết khác

Trả lời