Chùm thơ Thúy Ngoan

Càng xa nhau nỗi nhớ càng đầy…

 

Nắng Miền Tây

Nắng Cần Thơ sóng sánh vàng mặt nước

Hàng cây xanh tròn bóng ngả nghiêng say

Những người đàn ông mình đồng da sắt

Lam lũ một đời với nắng chát, mưa cơn.

Trai Bắc vào theo hút gái miền Tây

Giọng em ngọt như tiếng chim thánh thót

Mắt mơ màng vừa chạm đã đắm say!

Nắng vàng nhuộm bạc áo em bay

Trời đất giao mùa nắng mưa ngúng nguẩy

Như gái dậy thì mười bảy phập phồng yêu

Nắng chang chang nghe gió hát bao điều

Anh không hẹn hóng gió chiều sông Hậu

Em một mình ôm trái sầu riêng

Gửi lại câu thơ và bao điều chưa ngỏ!

Mây biếc trời xanh hương tràn phố nhỏ

Nắng bồng bềnh…

Như mây…

Như mây…

 

Chợ nổi Cái Răng

Chợ gì chợ nổi dưới sông

Thuyền ai bắc nhịp bềnh bồng sóng khua

Ngược xuôi kẻ bán, người mua

Sang – hèn một nhịp thuyền đưa dập dềnh

Nghe câu vọng cổ mông mênh…

Tiếng đàn trôi nổi chênh vênh phận đời

Ta đi xem chợ, xem người

Thương ai áo mỏng – nụ cười ế trưa

Trái cây: cam, quýt, mít, dừa…

Bồng bềnh sông Hậu gió mưa dưới trời

Mai về, nhớ… lắm em ơi!

Giọng hiền Nam bộ ngọt môi dùng dằng

Thương em chợ nổi Cái Răng

Có về phố Cảng với anh chăng thì về?

Hải Phòng tít tắp xa quê

Vào đây một chuyến đã mê… dập dềnh !

 

Biển – không anh

Càng xa nhau nỗi nhớ càng đầy

Em ước mãi thời gian co ngắn lại

Em ước mãi yêu anh thời vụng dại

Mặc thời gian nhuộm trắng mái đầu

Vòng tay anh có phép nhiệm màu

Trong giây phút bỗng mình trẻ lại

Trái tim đập bồi hồi không có tuổi

Em hóa nữ hoàng trong cổ tích phiêu diêu

Bao cay đắng giận hờn tan biến mất

Chỉ còn hai ta trong vòng quay trái đất

Những phút giây đốt cháy cả thiên hà

Anh dạt dào… con sóng bao la

Em khát khao như mưa rào đầu hạ

Hoàng hôn nhuộm tím chiều cát trắng

Bãi trải dài ôm xiết ngọn sóng xanh

Dẫu biết rằng giây phút mong manh…

Vẫn yêu anh như biển yêu bờ cát

Biết nâng niu – biết đón nhận ngọt bùi

Anh nồng nàn con sóng trùng khơi

Nâng cánh buồm em giây lát cũng đủ rồi

Đêm Vũng Tàu nằm nghe biển hát

Trước biển không anh… em hóa đá tâm hồn

 

Tương tư

Vũng Tàu đang nắng đổ mưa

Anh như con sóng vỗ đùa thế thôi

Mà em say cả khoảng trời

Bãi dài cát trắng ngoài khơi dạt dào…

Biết rằng sóng chỉ lao xao

Mà em cứ tưởng lạc vào động tiên

Ước gì biển hát bình yên

Cho em một khoảng trời riêng một mình

Ngoài kia sóng cứ vô tình

Mặc em say với chính mình vậy thôi

Vũng Tàu nhớ lắm người ơi !

Gói về con sóng một đời tương tư…

Trại sáng tác Vũng Tàu 13/7/2013

TN

Bài viết khác

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *