Chùm Thơ CLB Việt Tiệp tháng 1.2015

http://catbien.vnweblogs.com/gallery/8211/475759-a10.jpg

Nguyễn Cường

MÙA XUÂN ĐẤY

Mùa xuân đấy. Dầm dề mưa móc

dang vòng tay mời mọc ân cần

hạt giống nhỏ suốt mùa đông ẩn náu

đang rung rinh nứt vỏ nảy mầm

Mùa xuân đấy. Trong từng giọt máu

đang sục sôi sức mạnh cội nguồn

bao đổ vỡ hằn sâu tim não

đợi xuân về nối mạch yêu thương

Mùa xuân đấy. Chẳng thể nào ngăn nổi

cơn lũ tràn cuốn sạch giá băng

tiếng sấm báo đất trời chuyển đổi

những giấc mơ đang thức dậy làm người…

 

 

Trần Đức Lộc

TỰ DO – NÀNG CỦA ANH

Nếu có thể

Anh xin làm vỉa hè ngõ phố

Đón đưa em từng bước sớm chiều

Làm hạt mưa rơi

Làm ngọn gió

Làm cái giàn nhỏ đầu sân xiêu xiêu

Em thả ngọn đời em lên đó…

Nếu có thể được

Anh sẽ quỳ xuống cho em ngồi lên

Tha hồ em ngự trị

Em là tất cả sự kỳ vĩ

Mà con người đã đặt tên…

Anh yêu em hơn cả bậc thánh hiền

Hơn bất cứ gì

Nông nổi mấy cũng vì yêu em quá

Anh biết

Dù em sắt hay em đá

Cũng chỉ là em muốn anh phải là anh!!!

 

 

Lê Hoàng Thảo

NĂM MỚI

Màn hình vừa mở

Tiếng nhạc bật lên thổi tung những chùm hoa

Ngoài kia Năm Mới đang về…

Mặt đường vẫn rú gầm tiễng xe chạy

Chẳng kịp hỏi nhau đi đâu về đâu

Nhưng có chung niềm tin trong ánh mắt

Mùa xuân đến từng kẽ lá nhành hoa

Năm mới…

Những gì cũ sẽ tự nguyện ra đi không ngoảnh lại

Và biết ngậm ngùi để không tật nguyền thời gian

Những nuối tiếc dệt vào ký ức

Mùa xuân…

Anh bên em không chỉ để yêu nồng cháy

Mà mênh mông biển gọi những bến bờ

Phút cuối cùng, chập ba kim, đồng hồ bật khóc

Một hồi chuông dài nửa vui nửa buồn

Thời gian sẽ hoàn lương những hoang dã

Trái đất tự trở về quỹ đạo, tròn hơn

Xa xa trên cánh đồng

Có đàn chim như những lá khô bay theo gió

Những người đàn bà quang gánh khuất lũy tre.

 

 

Trần Vũ

GIỌT MẮT

Đời người dài được mấy phân

Tình sao cho biết bao lần lệ sa

Lệ rơi từ thuở oa oa

Từ ta tấm bé đến ta trưởng thành

Ta khóc cho ta đã đành

Khóc cho chòng chành muôn nỗi bể dâu

Ngẫm rằng khóc để vơi đau

Trời sinh đôi mắt cho sầu thoát ra

Khóc mẹ rồi lại khóc cha

Cô dì chú bác… bao la họ hàng

Khóc đến ngày lên thiên đàng

Để ta hiểu rằng khổ là chính mang

Ngẫm, lọt lòng phải khóc vang

Biểu hiện mưa nắng trần gian không hàn

Dù bản nỗi khắc nghiệt ban

Khúc tấu đàn đời vẫn thản nhiên ca

Rộng cười cho giọt vơi sa!

 

 

Nguyễn Thanh Thủy

NGẪU HỨNG XUÂN

Nét xuân hớn hở, sắc xuân tươi

Môi xuân rạng rỡ, mắt xuân cười

Trăm hồng, ngàn tía hoa xuân thắm

Tình xuân khơi dậy những chơi vơi…

Cái rét tháng giêng sao ngọt thế

Bay bay mưa bụi rõ đang xuân

Chồi non, lộc biếc còn e ấp

Đông tiếc gì đây, ngó lại xuân?

 

 

Minh Nga

DĨ VÃNG GỌI VỀ

Bỗng nhận ra

Em, anh cùng dõi theo

Đàn chim chao liệng

Qua đạn bom rồi về đậu tre quê

Bao vô tình dựng xanh kia

Ta là của nhau lúc nào không biết

Có thể từ câu anh viết; trữ tình…

Lay chuyển trái tim đau

Như vết thương liền mạch, những tinh cầu

Để cuộn dòng đầu sông, cuối bến

Em tin ở nơi anh đưa em đến

Không chỉ lạ kỳ xứ sở như mơ

Còn rất nhiều những trải nghiệm và thơ

Gìn giữ, trao nhau tâm tình tất thẩy

Bù đắp chắt chiu hình hài sau trước

Để là của nhau hồn xác kiếp này

 

 

Sơn Thủy

TIẾNG CÒI TÀU VÀO CẢNG

Nghe ngân vang tiếng còi tàu vào Cảng

Chào năm mới hai mươi triệu tấn hàng

Hải Phòng ơi ngày mới đã sang trang

Khúc xuân ca ngọt ngào ôi tha thiết

Xuân đang về triều dâng em có biết

Sông Cấm vui mải miết sóng xô bờ

Màu da cam áo thợ rộn vần thơ

Cần cẩu vươn như chàng hươu cao cổ

Dàn xe nâng con-tơ-nơ đồ sộ

Chợt nhớ về gian khổ của ngày xưa

Lưng áo mẹ ố vàng mỗi cơn mưa

Tàu cập cảng mà hàng chưa xuống bến

Thôi thúc còi nghe tiếng lòng xao xuyến

Phút giao thừa bịn rịn tiễn đưa nhau

Cô lái xe gắng đợi chuyến giao đầu

Cùng hối hả nhịp cầu ra tiền tuyến

Chào năm mới nhớ về bao kỷ niệm

Cảng thân yêu kiêu hãnh sáng đêm chờ

Chùm pháo hiệu tím đỏ tuổi ấu thơ

Đan vào xuân âm thanh giờ vang vọng

Rất tự hào đất cảng Hải Phòng ơi

Tiếng còi tàu mênh mang miền nắng mới

Trọn niềm vui phơi phới gọi xuân sang

 

Hoàng Minh Luyện

GIÃI BÀY

Cây cầu thay bến đò quê

Đô thị hóa cũng đã về đến ta

Con cua, con ốc, quả cà

Lấm lem bùn đất dẫu ra phố phường

Bán dần bán đến đồi nương

Có ai mua chức phó thường dân không?

Sân gôn chễm chệ cánh đồng

Em đi nhặt bóng thành công nhân rồi

Đồng tiền nhễ nhại mồ hôi

Sang hèn phân cách hơn hồi xa xưa

Cái nghèo mặc cảm dư thừa

Dư thừa lam lũ, rau dưa cuối ngày

Mưa phố làng sũng bàn tay

Ướt lòng ta những giãi bày nhong nhong!

 

 

Phương Mâu

TÌM NGUỒN

Tìm nguồn nước chảy từ đâu

Mà thành biển rộng sông sâu vô bờ

Tìm đêm vắng ủ giấc mơ

Ghép sao cho được vần thơ để đời

Tìm đâu được thật con người

Không màng danh lợi vẫn cười vô tư

Vào chùa bởi phật tìm sư

Cà sa có phải bùa trừ sâu si

Tìm trong mỗi bước ta đi

Giàu nghèo thiện ác được gì mai sau

Tìm trong tím tái nỗi đau

Thước nhân tâm rõ trong nhau tình người

Tìm trong cung bậc cuộc đời

Năm dài tháng rộng, kiếp người ra sao?

Tìm trong thanh kiếm ngọn đao

Phù điêu dấu tích anh hào thủa xưa

Đi tìm trong nắng, trong mưa

Lời ru của mẹ như vừa đâu đây

Tìm rừng mà xót thương cây

Sạt đau đất lở, nhà xây dập vùi

Tìm nơi quán gió, chợ giời

Chữ tình đem bán được thời bao nhiêu?

Tìm xem cái giá chữ yêu

Mà người chấp cả trăm chiều gió giông

Một mai về với hư không

Lòng ta tự nhủ nếu không đi tìm…

 

 

Hà Thúc Quả

MÙA XUÂN

Gió ủ men nơi bàn tay em

Không cần vỗ êm nơi ngực thở

Nơi nào bàn tay em đặt lên

Nơi ấy

Anh

Mùa xuân… sóng vỗ!

Sóng vỗ êm dưới bàn tay anh

Cây đậm xanh rung lên mùa xanh

Nơi nào nghe sóng bàn tay vuốt

Nơi ấy

Em

Mùa xuân… ướt lá cành!

Nỗi khát khao ta gần bên nhau

Khi mùa xuân mang nắng ấm về!

Cánh hoa… Tiếng chim quanh ta xao động

Cùng mùa xuân… Cỏ cây… Vang lời hát đam mê!

Hãy lặng nghe…

Nơi ấy… em và anh!

Sóng vỗ – Mùa xuân – Ướt lá cành!

 

TVT

 

 

 

Bài viết khác

Trả lời