Chùm thơ tháng 7 của hội viên CLB Thơ Việt Tiệp

Nguyễn Ban

CHIỀU Ở NGHĨA TRANG VỊ XUYÊN

Tôi đi về phía những ngôi mộ vô danh

Từng hàng từng hàng lặng im trong chiều nắng

Tuổi trẻ các anh, giữ bằng bạt ngàn đá trắng

Ngọn núi lởm chởm buồn

Mẹ gọi vọng hoang vu

Vách đá in hồn người những chiếc mũ, khăn khoác bằng dù

Thấp thoáng nụ cười mười tám

Đất nước của những cuộc viễn chinh quả cảm

Dù tình người không muốn,

Thế sự buộc cầm súng xông lên

Các anh đi dù nhiều nỗi day dứt khó gọi tên,

Vì không đặng nhìn quê hương bị rừng người – giặc thù tàn phá

Kẻ thù vẫn cười bằng xã giao mặt nạ,

Súng đạn hiện nguyên hình là những kẻ xâm lăng

Tôi lặng nghe tiếng núi sông

Tiếng cha ông đã nguyện thề rằng,

Bờ cõi phân chia đã rõ!

Giặc thù nào đến ngõ, xác bỏ thây ma

Cháu con truyền lời răn dạy của ông cha

Dù một tấc đất mẹ hiền cũng không để giặc thù lấn chiếm

Các anh nằm đây, chiều Vị Xuyên – chúng tôi tưởng niệm

Miền biên giới này hồn dân tộc – tình đá thiêng liêng

Những người con của tất cả mọi miền

Đến cùng đá, sống chết đều trên đá

Các anh đã mang tuổi trẻ mình hiến dâng tất cả,

Cho đất nước mình, cho dân tộc tồn tại hiển vinh.

NB

 

Mai Hồng Quang

NỤ CƯỜI Ở LẠI

Anh về nơi đất bãi đồng chiêm

Con nước dềnh lên mùa mưa đổ

Dấu chân in trên đường đất đỏ

Thành nỗi nhớ dài theo năm tháng

 

Anh về đã đò đầy rời bến

Để những bâng khuâng trên nỗi giận hờn

Duyên đến thì thuyền đành theo lái

Chỉ ngậm buồn bến vắng chơi vơi

 

Năm mươi năm những mùa nước nổi

Khắc khoải bao đêm trăng khuyết lại tròn

Chỉ con đường xưa ta đi vẫn vậy

Khắc tim nhau lung linh một lối mòn

 

Anh tìm về cái tuổi còn son

Vụng về quá chỉ tặng bông hoa dại

Giờ đã qua, chỉ nụ cười ở lại

Trong nỗi nhớ xanh tươi như đồng bãi quê mình.

MHQ

 

Hồng Loan

SAO ANH KHÔNG TRỞ LẠI

Đêm nghe tiếng mưa rơi

Nỗi buồn về sâu thẳm

Thời gian dài năm tháng

Những khoảng trời không anh

Đất nước hết chiến tranh

Sao anh không trở lại

Nỗi buồn dài tê tái

Nhớ anh em gọi tên

 

Và từng đêm, từng đêm

Em khóc thầm lặng lẽ

Ngược dòng về kỷ niệm

Ta mơ mình có nhau.

HL

 

Thế Cơ

TÂM SỰ

Những ngày xa cách hiểu em nhiều

Tình ta sâu nặng biết bao nhiêu

Mỗi khi xa nhau là da diết

Một mối tình chung thuỷ đáng yêu

 

Ôi, cái nhớ sao mà kỳ diệu!

Ôi, cái thương sao khéo mặn mà!

Có phải xa nhau rồi mới hiểu

Được lòng người trong những tháng năm qua.

TG

 

Hoàng Đình Tư

CHỊ TÔI

Mẹ sinh Chị tận cuối năm

Trời u ám, rét căm căm tối ngày

Tím đen, buốt lạnh chân tay

Khò khè tiếng khóc, mặt mày héo hon!

 

Lớn lên chưa chục tuổi tròn

Áo tơi, nón lá, lon ton ra đồng

Cày, bừa… tập việc nhà nông

Vui cùng bến nước, dòng sông quê nhà

 

Thế rồi thành vợ người ta

Tuần trăng dang dở, chồng ra chiến trường

Một mình tắm nắng, gội sương

Nhớ, mang trải kín con đường đầu thôn

 

Hung tin bay đến dập dồn

Chị tôi sớm tối bồn chồn ruột gan

Một chiều anh dũng chống càn

Chồng hy sinh phá vỡ tan mộng làn

 

Mới hai mươi mấy xuân xanh

Lấy chồng chồng chết chị thành đơn côi

Ngôi nhà nhỏ dưới chân đồi

Một người hoá đá lặng ngồi ưu tư

 

Sống mòn cùng những phong thư

Hằng mong hơi ấm truyền từ phương anh

Ngày sớm tối – Đêm năm canh

Tóc thề ngày ấy màu xanh nhạt dần

 

Tôi xa quê mấy mươi xuân

Trở về thăm hỏi người thân ngày nào

Một đêm mưa gió ồn ào

Chị tôi lặng lẽ đi vào thiên thu!

HĐT

 

Bài viết khác

Tác giả: Nhà thơ Minh Trí