Rừng xưa xanh lá: Tùy bút của Bùi Ngọc Tấn (Chương IX: Cuộc phiêu lưu màu trắng)

16-12-1972 Kim Anh thân! Tớ vừa đi dã ngoại 16 ngày về, mệt lử. Ba tớ gửi thư và tập ảnh của K.A. lên. Cám ơn K.A. nhé. Cầm tập ảnh tớ... Read more »

Rừng xưa xanh lá: Tùy bút của Bùi Ngọc Tấn (Chương VIII: Một ông già sống cho đến khi chết)

Khi cái chết đến với một con người thì cũng từ đó một cuộc sống mới nẩy sinh. Ý nghĩa lớn nhất của cuộc sống vẫn còn tiếp tục sau cái chết... Read more »

Rừng xưa xanh lá: Tùy bút của Bùi Ngọc Tấn (Chương VII: Nguyên Bình với cô gái mồ côi và hòn đảo)

Những lúc ép mình ngồi viết sao mà mong tiếng chân lên thang gác của Nguyên Bình đến thế. Ðể có thể vất hết giấy bút đi mà chuyện gẫu. Mà rủ... Read more »

Rừng xưa xanh lá: Tùy bút của Bùi Ngọc Tấn (Chương Vi: Quyển sách tặng Định)

Có những lúc không muốn gặp bất kỳ ai, kể cả những người bạn đã từng chia sẻ mọi chuyện vui buồn. Và hình như bạn cũng vậy. Gặp. Nhìn. Những cái... Read more »

Rừng xưa xanh lá: Tùy bút của Bùi Ngọc Tấn (Chương V: Một mơ ước về kiếp sau)

Cây xấu hổ Chiều lặng ngồi trêu cây xấu hổ Lá thẹn thò sau đám cỏ rối bời Hãy ngoảnh lại đây Có gì mà mắc cỡ Chỉ mình ta bầu bạn... Read more »

Rừng xưa xanh lá: Tùy bút của Bùi Ngọc Tấn (Chương IV: Lê Bầu – Người hiểu giá trị của thời gian)

Càng già càng ngại đi xa. Lên Hà Nội thôi cũng ngại. Vì bè bạn ở Hà Nội toàn nghèo. Nhà cửa chật chội. Rất ít tiện nghi. Tuổi già lại sinh... Read more »

Rừng xưa xanh lá: Tùy bút của Bùi Ngọc Tấn (Chương III: Thời gian gấp ruỗi)

Ngày nay ngày nay Chuyện đẹp qua đi Thời gian gấp ruổi… Quang Dũng Trong một lần tới thăm Nguyễn Khải tại thành phố Hồ Chí Minh, đang vui câu chuyện, tôi... Read more »

Rừng xưa xanh lá: Tùy bút của Bùi Ngọc Tấn (Chương II: Tôi là bạn của ông Dương Tường)

Chuyện ở thành phố Hồ Chí Minh: – Một lần Dương Tường đưa nhóm hoạ sĩ 5 người (gang of five) từ Hà Nội vào thành phố Hồ Chí Minh mở triển... Read more »

Rừng xưa xanh lá: Tùy bút của Bùi Ngọc Tấn (Chương I)

Cơm áo không đùa với khách thơ Xuân Diệu Cơm áo không đùa với bất kỳ ai. Lại càng không đùa với các nhà văn nhà thơ. Nhất là vào cái thời... Read more »

Những ngày thơ ấu: Hồi ký của nhà văn Nguyên Hồng (Chương IX: Một bước ngắn)

– Hồng! Mày lên đây! Thầy giáo tôi mặt bỗng đỏ bừng vẫy tôi bằng ngón tay trỏ. Tôi vừa mới tới bục gỗ, thầy đứng ngay dậy. Chiếc ghế dựa siết... Read more »
violin amazon amazon greens powder