Dòng sông ở trọ – Chùm thơ của Nguyễn Thanh Hải

Công tác trong ngành y (tại Bệnh viện Đa khoa Việt Tiệp) nhưng Nguyễn Thanh Hải (sinh năm 1977) lại đam mê văn chương. Thơ Nguyễn Thanh Hải phóng khoáng, nhiều tìm tòi về thi ảnh và những suy tư triết lí.

 


BÊN BÁT BÁNH ĐA CUA CẦU ĐẤT

Hải Phòng

Cồn cào nơi dạ dày cơn gió viễn dương thèm cập bến

Bên bát bánh đa cua em so đôi đũa

Bắc vào bao kỷ niệm đồng hành thiếu lửa

Sóng chậm chân vỗ những chuyến phà xưa bằng nỗi nhớ

Phượng chậm chân nhìn lén qua cầu

Nửa ngóng học trò

Nửa thèm tốt nghiệp

Nửa muốn nháp thêm một lần những vòng bánh xe thồ cần mẫn

cùng bằng lăng chưa tím đủ bao giờ

Anh ngồi bên em

Vừa từ Chợ Sắt

Còn dở dang ý nghĩ xôn xao nối Sông Cấm – Cầu Rào

Quên chưa tắt xi nhan, cơn hắt hơi lấy lệ

Những công trình dở dang như tiếng sấm đầu mùa

Những viện bảo tàng khách trú tạm cùng mưa

Những thân đèn tín hiệu giao thông chưa chạm hiệu ứng sốc múi giờ

Những cửa sổ thân tàu Cát Bi xanh rêu phong hải cảng

Có thể yên bình này sẽ mọc những chung cư không khói

Chúng mình cứ bếp lúc vỉa hè cho tới bình minh

Cứ là khách du lịch giữa lòng ngày mới

Bên bát bánh đa cua thèm hương vị thất truyền

Một chú chim xổng lồng vừa bẫy lại

Bên bát bánh đa cua em so đôi đũa

Hải Phòng nhìn anh

 


CHIẾC VÒNG HOÀI NIỆM

Sáng nay uể oải thức dậy

Giọt mưa đêm rơi ngoài tầm với

Tôi lại đeo chiếc vòng hoài niệm

Tham gia cùng ngày mới

Mùa đang đông đánh răng cũng tội

Rửa mặt cũng tội

Nước cần nóng thì nóng

Người cần người gọn nhẹ mỉm cười

Chiếc gương mờ mờ hơi thở

Quên ví ở nhà chợt nhớ nhiều món thiếu

Túi không mà đầy chặt

Có những thứ bên trong

Nhắc những thứ bên ngoài

Quán đang đông

Nợ lại một chén trà

Nợ lại chút gì sên sến

Đến đúng chỗ nhiều điều chưa đến

Có bấy nhiêu đèn đỏ thôi mà

Bạn vừa cởi chiếc vòng hoài niệm của bạn

Nhắc đến giờ giao ban

Trưa bàn giao cho chiều chầm chậm nghỉ

Một mình đêm

Một mình mình đêm đêm

Đính từng hạt lên chiếc vòng hoài niệm?

 


DÒNG SÔNG Ở TRỌ

Mây trắng nở ra từ ban công

Cửa sổ dang rộng cánh ưỡn ngực đón bầu xuân nâng nâng

Phin cafe thả từng giọt trong màu nắng

Phía dưới

Vòng eo phố chắc nịch

Tiếng còi xe nêm mồ hôi và bụi

Dòng người trôi trên mặt những cống ngầm bịt khẩu trang rêu

*

Một lát

Cầu thang bộ thả bầu trời xuống lối tờ lịch vừa rụng

Chân phải trôi ra đường theo lối chân chiêu

Hai tay có thể quên hoặc không quên bữa sáng

Chỉ nhớ đã quên tắt át vì đêm qua ăn mì tôm mất điện

Biết đâu bài thơ viết dở trên bàn tự đăng nhập vào sợi tim đèn bất chợt ấm nóng

Chiếc tủ lạnh tự thu mình vào ngăn đông lạnh rỗng

Tivi tự xem truyền hình với chiếc gương phía đối diện

Quạt tự quay chẳng phiền toái phương nào

Ngoái ngước lại lên cao

Tạm biệt buổi sáng

Trở về yên ngựa nhong nhong

Giục môi mắt mỉm cười

Len vào dòng sông ở trọ

Dặt dìu tiện nghi

*

Hôm nay

Dòng sông dẫn tới vài nhánh thuyết trình

Vài nhịp cầu triển lãm

Cập bến một phiên chợ trưa

Tiễn một phiên chợ chiều

Chắc cũng nhiều và đủ dùng cho một năm mới

Còn ở chỗ chưa tới

Phù sa gọi phù vân

Vẫn lở vẫn bồi vài thiên hà vọng động

Phía mặt nháp của tờ lịch thèm rơi

*

Này dòng sông không số

Đếm ngày trọ bên đời

Bằng những tờ lịch lá

Gieo qua lề âm dương.

N.T.H

Bài viết khác