Giấc mơ đại học – Truyện ngắn của Trần Minh Hồng (Oslo Nauy)

Anh nhìn lên bầu trời hoàng hôn và cảm thấy tối mờ, mặc dù đó thực sự là một ngày nắng. Trái tim anh đang lo lắng, anh ngồi một mình trên cỏ khô. “Khi nào cuộc sống của tôi sẽ tốt hơn?” Anh nói với chính mình.
Đã đến lúc quay lại làm việc, đúc một trăm viên gạch mỗi ngày là một mục tiêu phải đạt được. Không phải cho trường học mà cho bữa ăn hàng ngày.
Mẹ nuôi có rất ít tiền từ đúc gạch để mua gạo nuôi anh và 3 người con ruột của mẹ. Anh là một đứa trẻ bị bỏ rơi từ bố mẹ ruột của mình. Mẹ nuôi đã mang anh về nuôi cho đến ngày hôm nay.
Có lẽ mọi người không biết được rằng anh ấy đã thoát khỏi sự ấm áp tình cảm của cha mẹ ruột mình. Thật đáng tiếc. Nhưng may mắn thay, mẹ nuôi đã mang anh về nhà và chăm sóc.
Mẹ nuôi của anh không phải là người giàu có, mẹ còn phải chăm sóc bốn đứa con của mình. Mẹ không thiên vị, anh vẫn được coi là con của chính mẹ.
Tuổi thơ của anh không hề dễ chịu. Sự khổ cực của cuộc sống rèn luyện anh trở thành một người linh hoạt. Không phải vì tài năng, nhưng chắc chắn anh ấy phải có khả năng làm mọi thứ. Anh chăm sóc em gái, nấu ăn, đúc gạch … Tất cả những gì anh có thể làm để phụ giúp cho mẹ nuôi của mình.

Đằng sau tất cả, được cất giữ trong trái tim của anh là mong muốn được đến trường học. Ước mơ lớn của anh là trở thành một nhà giáo dục. Bổn phận cao quý như một anh hùng vô danh.

“Mẹ ơi! Con có thể đến trường học không?” Anh nhẹ nhàng nài nỉ mẹ.
“Hãy tha thứ cho mẹ, mẹ thực sự muốn cho con đến trường, nhưng mẹ chưa có tiền.” Người mẹ nuôi nói với anh.
“Vâng! Không sao đâu, con ổn mẹ ạ.”

Anh thực sự biết tình trạng của cuộc đời mình. Anh không muốn áp đặt ý chí của mình vào trường học. Anh ấy tiếp tục làm việc chăm chỉ mỗi ngày, bất cứ công việc gì anh ấy sẽ làm miễn là nó tốt và kiếm được tiền. Nếu nhiều hơn, anh ta sẽ tiết kiệm tiền bỏ vào ống tre đề dành cho việc học của mình.
Nhờ sự kiên trì, anh cuối cùng đã có thể đến trường. Từ năm này sang năm khác, rất nhiều công việc đã được thực hiện. Tất cả những gì anh làm là cho giấc mơ lớn của mình.

Thật vậy, thời gian trôi qua rất nhanh. Anh đã học xong trung học và đang đợi giấy báo điểm vào đại học. Khi ấy anh muốn đếm tiền tiết kiệm của mình trong ống tre. Đột nhiên ống tre tiền biến mất. Anh tìm kiếm dưới tấm nệm, đằng sau tủ quần áo, anh tìm khắp nơi nhưng không tìm thấy. Lúc đó, anh hoảng loạn và hỏi mẹ:
“Mẹ ơi, mẹ có thấy ống tre tiền tiết kiệm của con không?”

“Không, mẹ không bao giờ nhìn thấy ống tre hay bất cứ tiền gì của con.” Mẹ nuôi trả lời.

Anh tiếp tục tìm kiếm ống tre tiền của mình. Khi đến nhà bếp, anh ngạc nhiên khi thấy người em út của mình nấu nước bằng ống tre tiền.
“Em ơi, em đang làm gì?” Anh hỏi em gái.
Em gái út cho biết rằng vì em không biết anh trai cất tiền trong ống tre.
Em xin lỗi anh trai và cô bé khóc oà lên.
Anh im lặng trong giây lát. Ngực anh dường như bị xuyên thủng. Cảm giác đau đớn xen lẫn với những suy nghĩ hỗn loạn. Bây giờ, tất cả tiền đã trở thành tro.
“Vô ích những gì tôi đã làm cho đến nay.” Anh thầm nghĩ.
Anh không thể đổ lỗi cho em gái mình vì cô ấy chưa biết gì. Những giọt nước mắt lăn dài trên má anh, vì không thể giữ nỗi đau trong lòng.
“Tại sao con khóc?” Mẹ nuôi hỏi anh.
“Tiền của con để dành vào đại học đã bị đốt cháy.”
“Tại sao bị đốt cháy?” Khi mẹ biết được con gái út đã nấu nước với ống tre tiền. Mẹ thật sự bị sốc.
“Thôi nào, đừng buồn nữa con trai! Đừng giận em gái! Con có thể sử dụng tiền tiết kiệm của mẹ trong những tháng đầu tiên.”

“Nhưng thưa mẹ, đó là tiền để mua gạo và sử dụng cho các mục đích hàng ngày? ”
” Không sao đâu, nỗi đau của con là lớn nhất đối với mẹ. Chắc chắn rằng giấc mơ của con là người trợ giúp cho gia đình mình sau này. ”
Nước mắt của anh biến mất sau khi nghe những lời nói của mẹ. Vẫn còn hy vọng cho anh ta đạt được một giấc mơ đại học.

Một buổi sáng, anh ta vào trường xem thông báo nhập học của sinh viên gắn vào góc tường của khuôn viên trường. Anh ta tìm kiếm tên của mình theo thứ tự. Anh ta vỡ oà khi nhìn thấy tên của mình được đậu vào đại học.
“Tôi đã vượt qua.” Anh nói trong niềm vui.
Những thử thách, tất cả những giọt nước mắt chảy ra. Bây giờ anh đã có niềm tin mới cho cuộc đời mình. Ông trời thật công bằng.
Đôi chân anh chạy thật nhanh về nhà báo tin cho mẹ và các em.

Bao nhiêu khổ cực, mẹ chưa bao giờ khóc. Nhưng hôm nay anh đã nhìn thấy mẹ khóc. Nước mắt mẹ rơi và trên môi nở một nụ cười hạnh phúc. Nụ cười đẹp nhất buộc mẹ phải rơi nước mắt. Và giấc mơ đại học đã trở thành niềm hy vọng mới cho anh.

T.M. H

Bài viết khác