Hai bài thơ của Xergey Exenhin

X. Êxênhin – Nhà thơ lớn của đồng quê nước Nga (1895 – 1925) sinh ra ở ngôi làng Kônxtanchinôvơ nhỏ nhắn, yên bình và xinh đẹp, thuộc vùng bình nguyên Riazan mênh mang bát ngát. Thơ Êxênhin là tiếng hát nồng nàn phóng khoáng và ngọt lịm lòng người, ngợi ca tình người quê kiểng đôn hậu thuỷ chung, ngợi ca thiên nhiên Nga bình dị mà tráng lệ,  song trên hết: Mọi mối tình trong thơ ông, đều lặng lẽ kết đọng thành vầng kỷ niệm huy hoàng và lồng lộng trong mỗi trái tim người…

 

X. Êxênhin – Nhà thơ lớn của đồng quê nước Nga (1895 – 1925) sinh ra ở ngôi làng Kônxtanchinôvơ nhỏ nhắn, yên bình và xinh đẹp, thuộc vùng bình nguyên Riazan mênh mang bát ngát. Thơ Êxênhin là tiếng hát nồng nàn phóng khoáng và ngọt lịm lòng người, ngợi ca tình người quê kiểng đôn hậu thuỷ chung, ngợi ca thiên nhiên Nga bình dị mà tráng lệ,  song trên hết: Mọi mối tình trong thơ ông, đều lặng lẽ kết đọng thành vầng kỷ niệm huy hoàng và lồng lộng trong mỗi trái tim người…

Ты плакала

Ты плакала в вечерней тишине,
И слезы горькие на землю упадали,
И было тяжело и так печально мне,
И все же мы друг друга не поняли.

Умчалась ты в далекие края,
И все мечты увянули без цвета,
И вновь опять один остался я
Страдать душой без ласки и привета.

И часто я вечернею порой
Хожу к местам заветного свиданья,
И вижу я в мечтах мне милый образ твой,
И слышу в тишине тоскливые рыданья.

Сергей Есенин

Em đã khóc

Bản dịch của Ngọc Châu

Khóc trong chiều lặng, em tôi.

Đắng cay những giọt lệ rơi đất lành

Nặng nề, thất vọng trong anh.

Dẫu sao mình vẫn chưa rành hiểu nhau.

Em vụt đi xa mãi đâu

Ước mơ tàn lụi không màu cỏ hoa

Lại còn mình anh thôi mà

Mảnh hồn đau, thiếu ru ca tiếng chào.

Thường tìm về, có những chiều

Chốn hẹn cũ gắn bao điều thiết tha

Anh nhìn, mơ dáng ngọc ngà

Nghe nỗi buồn, thổn thức hòa thinh không…

Em khóc

Bản dịch của Triệu Lam Châu

Em thầm khóc trong chiều lặng lẽ,

Giọt lệ nồng, cay đắng cứ rơi rơi,

Sao lòng anh nặng buồn đến thế,

Vậy là ta không hiểu nhau rồi.

Em vụt tới tận miền xa thẳm,

Mọi ước mơ héo úa không màu,

Chỉ còn lại mình anh đơn lẻ

Không lời thương âu yếm… hồn đau…

Anh thường thăm lại nơi hẹn cũ

Một mình thôi, vào những buổi chiều,

Mơ thấy dáng yêu kiều hiển hiện,

Trong lặng im… nghe nức nở u sầu…

 

Над окошком месяц

Над окошком месяц. Под окошком ветер.
Облетевший тополь серебрист и светел.

Дальний плач тальянки, голос одинокий –
И такой родимый, и такой далёкий.

Плачет и смеётся песня лиховая.
Где ты, моя липа? Липа вековая?

Я и сам когда-то в праздник спозаранку
Выходил к любимой, развернув тальянку.

А теперь я милой ничего не значу.
Под чужую песню и смеюсь и плачу

Сергей Есенин

 

TRĂNG TREO CỬA SỔ

Cửa sổ nhỏ, trăng treo trên

Gió chơi phía dưới, dương mềm đong đưa

thân loáng bạc, lá rụng thưa

Phong cầm đơn độc thoảng đưa tiếng đàn

Xa mà thân thiết vô vàn

Khúc ngang tàng, khúc than van khóc cười.

Thất huyền ơi mi đâu rồi

Cây đàn trăm tuổi của tôi ngày nào

Tinh mơ lễ hội dạo chào

Trước nhà nàng đợi ngọt ngào tiếng khen.

Bây giờ còn nhớ hay quên

Tiếng đàn người khiến nỗi niềm rưng rưng.

Bản dịch của Ngọc Châu

Bài viết khác

Trả lời