Hải Phòng thành phố trái tim tôi (Tác phẩm đoạt giải cuộc thi Hải Phòng – Khát vọng vươn lên)

 

Như thông tin đã đưa, Ban Tổ chức cuộc thi “Hải Phòng – Khát vọng vươn lên” đã quyết định trao Giải Nhất cho 01 tác phẩm thuộc thể loại (Nhiếp ảnh); Giải Nhì cho 04 tác phẩm thuộc thể loại (02 văn xuôi; 01 ca khúc và 01 sân khấu); Giải Ba cho 17 tác phẩm thuộc thể loại (03 thơ; 03 văn xuôi; 03 ca khúc; 03 mỹ thuật; 02 nhiếp ảnh; 02 sân khấu và 01 điện ảnh).  Hội Nhà văn Hải Phòng có 4 tác giả đoạt giải (02 văn xuôi, 02 thơ).

VHP trân trọng giới thiệu chùm thơ được giải Ba của các tác giả Nguyễn Đình Tâm và Nguyễn Đình Minh.

 

 

Nguyễn Đình Tâm

HẢI PHÒNG THÀNH PHỐ TRÁI TIM TÔI

 

Tiếng còi tàu nhổ neo

Lòng nỗi bão khi biển chưa nổi gió

Cháy một trời hoa phượng đỏ phía sau lưng

Ta lớn lên trong tiếng sóng Bạch Đằng

Trong lấm láp phù sa theo sông về biển cả

Trong âm vang những tên người tên phố

Lê Chân, Nguyễn Bình Khiêm, Nguyễn Đức Cảnh

Tô Hiệu… Văn Cao, Nguyên Hồng,…

Và những anh hùng trẻ mãi tuổi mười lăm

Ta lớn lên cùng khói trắng xi măng

Có “sóng Duyên Hải” có khoán mười Đoàn Xá

Trong xanh lúa, xanh màu áo thợ

Nụ hôn đầu thầm giấu dưới vòm xanh

Ta truy điệu mình giữa tuổi đang xuân

Bước lên tàu phá lôi, bước lên tàu không số

Ôm chặt nhau gửi niềm tin lặng lẽ

Cánh hải âu khoát tiễn đến nao lòng

Thắp nén hương tưởng nhớ những tiền nhân

Trái tim cháy lên một Hải Phòng tình nghĩa

Em đang hát câu gì mà trời xanh đến thế

Nhịp sống đổi thay như thể được lập trình

Thư viện cao tầng kết nối những vệ tinh:

Giảng đường mới và những ngôi trường mới

Ngõ nhỏ xóm nhỏ đã thành đường thành phố

Những dòng xe nối dài theo đại lộ

Những chiếc cầu vươn xa nối khao khát đôi bờ

Thành phố của những dòng sông của những cây cầu của nhạc của thơ

Của điểm hẹn năm châu những con tàu cập bến

Nắng màu phượng và mưa bằng lăng tím

Gió thổi dài thơm suốt dải vườn hoa

 

Có một Hải Phòng trong trái tim ta

Cứ thao thức suốt đêm dài không ngủ

Đêm ấm áp những ngôi nhà tình nghĩa

Đêm trở dạ những con tàu hạ thủy

Đêm sân bay đón những người con đoạt giải trở về

Đêm hàn lâm nhiều ước mơ khát vọng

Đêm cử tri bày tỏ nỗi lòng

Đêm bầu trời trong suốt một vầng trăng

Trong mỗi chuyến đi xa ta luôn có Hải Phòng

Lòng đã sóng khi biển còn chưa gió

Có cánh buồm mang màu phượng đỏ

Phía chân trời rạng rỡ bình mình.

Tháng 6 năm 2019
N.Đ.T

 

Nguyễn Đình Minh

THÀNH PHỐ MANG HỒN BIỂN CẢ

 

Trụ bên biển ngàn đời, căng ngực chắn bão giông

Phượng như lửa tháng 5, thắp lên cốt cách Hải Phòng.

Nơi bước Lê Chân còn vọng vang suốt miền châu thổ

Hào khí Bạch Đằng Giang vẫn ngời trên cọc gỗ

Câu thơ Trạng Trình thành tháp bút giữa trời xanh…

 

Nơi nát bấy lòng nhớ về đêm bùn máu

Buốt xót trong trang văn đầm nước mắt Nguyên Hồng.

Ngày gieo cái chết kín không gian, giặc ép ta về thời đồ đá

Nhà tan phố đổ, hồn người mưng tấy nỗi bi thương…

 

Nhưng đất Cảng như thép gang giữa bi hùng lịch sử

Trút sạch rác Thực dân, sóng reo, hạ đỏ Bến Nghiêng.

Huyền thoại biển vẫn vọng vang tiếng đoàn tàu không số

Vì miền Nam… tích thuốc nổ giữa tim mình!

Bao “Đá vọng phu” súng quàng vai, vượt mình không hóa đá

Mùa 5 tấn nở vàng tươi trong bão đạn mưa bom.

Đất miền sóng bằng năng lượng yêu tin dựng pháo đài đánh Mỹ

Những “Thần sấm”, “Con ma”, ác điểu B52…thành nhúm tro tàn.

Sẽ còn mãi một thời, đất – biển – người hòa dâng sóng lửa

Viết khúc hùng ca ngời khí phách Hải Phòng!

 

Để ta có hôm nay, tầm vóc một đô thành nhìn ra biển cả

Tư duy nhân sinh kết mùa thơm từng lối phố, nếp làng.

Sóng vầng trán đè sóng bạc đầu, bắc ước mơ ngàn đời vượt bể

Mở cửa bầu trời, én bạc nâng tầm mây dang cánh bay lên

Năm cửa ô rộng dài, mênh mang dòng xe chảy

Trăng lạc lối, ngẩn ngơ… mắc ngọn những cao tầng…

 

Náo nức mái trường hoa Trạng Nguyên nở đỏ

Những đoàn tàu vươn khơi, đằm khoang khát vọng đại dương.

Nghe máy reo, làng cũ sau bờ tre … tự giục lòng mở cửa

Đất ngủ vùi giấc mặn chua, bừng thức dậy hóa vàng.

Chú Tễu bỏ dầm mình nơi ao tù, vẹt mòn tích rối

Khai sông xa, dựng bến mới, mở hồn văn…

 

Nghe hào sảng từ trăm chiều, tiếng sinh sôi của đất

Thấy thế giới rộng cao hơn và trời biển lại rất gần!

Song chưa hết âu lo, phía trùng xa mầm cơn gió độc

Rình rập trồi lên, ngăn giấc mộng cánh buồm…

 

Nhưng có biển khơi nào thiếu bão giông, máu và nước mắt

Nếu không cháy hết mình, chẳng rực rỡ hải đăng!

Còn điểm tựa nào vững vàng hơn hồn quê, hồn đất nước

Và tiềm lực lòng dân hòa ánh sáng một con đường

Khi vai sóng vẫn bên nhau, lớp sau kề lớp trước…

Hẹn cập ở bên trời, xây thành phố đại dương?

 

Nếu được chọn sống ở đâu, vẫn xin chọn Hải Phòng!

Nơi tiếng khóc chào đời của ta đã ký thác vào biển cả

Nơi gieo hạt yêu và gặt được mùa tin

Niềm vui đến trước nhà mỗi ngày gõ cửa

Hoa tìm người trong ngõ sẻ hương thơm…

N.Đ.M

Bài viết khác