Hướng về biên cương Tổ Quốc- Hải Phòng khát vọng vươn lên (Phần 2- Nhiều tác giả)

Hướng về biên giới, biển đảo – nơi những người lính, người dân đang ngày đêm gìn giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc; tình yêu với thành phố biển lắng đọng chân thực; những suy ngẫm sâu xa về sứ mệnh, về sự sống; sự trăn trở về nỗi niềm nhân thế… mang tới cho nhà thơ Hải Phòng những cảm xúc sâu lắng để cho ra đời những sáng tác mới được trình diễn đầy cảm hứng trong trong đêm thơ Nguyên tiêu ngày 13 tháng Giêng vừa qua.

 

Bùi Thị Thu Hằng
HOA XƯƠNG RỒNG SA VĨ

 

Vượt lên nắng gió rối bời

Xương rồng ngay thẳng mặc trời bão giông

Cây như thiếu phụ chờ chồng

Nhọn gai giữ nếp hương đồng gió quê

Tháng ngày mưa táp bộn bề

Khắc trên biếc sóng lời thề lá xanh

Ước yên nhịp thở đất lành

Quốc kỳ kiêu hãnh long lanh địa cầu

Kéo mây đậy tiếng nấc sâu

Những đêm biển sóng bạc đầu nhớ nhung

Cồn Sa Vĩ gió điệp trùng

Sương đừng rơi buốt anh hùng đại dương

Xương rồng rực đỏ mùa thương

Nở hoa dỗ nín đoạn trường Vọng Phu

Chẳng thơm như cúc hẹn thu

Cũng theo cánh Phượng cháy ru lửa lòng

Ẩn sau rực rỡ cầu vồng

Bấu vào ngực đá nở dâng cội nguồn

 


Bùi Quý Thực
THÀNH PHỐ TUỔI XANH

 

Chúng tôi sinh ra bên biển

Con sóng mặn vỗ vào tuổi thơ

Ký ức bập bềnh con thuyền đi biển

Nhịp đời bình yên và bão tố

Ngày nào theo cha ngược sông vượt thác

Bận bịu giảng đường lộng gió đại dương

Thiên văn, địa văn, la bàn chỉ hướng

Đèn sách cập bến bình minh

Đêm nay chỉ anh với con tàu rẽ sóng

Chập chờn giấc ngủ thay ca

Biển rộng, sông dài, đời ta hữu hạn

Em buồn xa xăm phía đại dương

Gặp lại thuở xưa con người

Hiện trên mặt trống đồng vạm vỡ

Thành phố ngày đêm sôi động

Em vui đón anh về

Cột mốc ước lệ xa xôi

Sắc biển trời len vào tâm hồn thợ

Ngần ngại chi mảnh đời cơn cớ

Mặt trời gương mặt thời gian

Trên công trường ước mơ thời mở cửa

Trong vô biên chợt phút không cùng

Ta và bạn tình yêu thứ nhất

Bánh xe lăn, chân vịt quay đều

Làng chài, bãi cảng tôi yêu

Giờ tan ca bóng chiều dần tắt

Những con người rộng lòng như biển

Đêm trăng non đoàn tụ gia đình…

 


Nguyễn Thanh Hải
NHỮNG CÂY SÚNG TRONG VIỆN BẢO TÀNG

 

Những cây súng trong viện bảo tàng

Không còn lo việc nhả đạn

Chúng từ chiến trường về lại

Hay từ kho đã hết hạn ?!

 

Thật tốt khi không còn phải tìm mục tiêu nào khác nữa

Tôi biết chúng thích nằm im trong viện bảo tàng

Chúng không thích tiếng chim, không thèm tiếng gió

Không ưa hát hò hay được ngợi ca

Chúng biết những âm thanh khô khốc, lạnh tanh không thể át được

Nên chúng thích nằm yên trong viện bảo tàng

 

Dẫu cô đơn chúng cũng không gọi bạn

Dù đó là thuộc tính bản năng

Chúng cũng chẳng muốn được vuốt ve, ôm ấp

Dù thỉnh thoảng có ai đó vẫn làm

 

Tôi nhìn chúng thở dài ôi cuộc sống

Có những điều vô lí được tạo ra

Nhưng đừng bỏ đi những cây súng trong viện bảo tàng

Chúng đang còn có lí hơn những điều vô lí khác

 

 

Nguyễn Tuấn
SƠ SINH

 

Diệu huyền giây phút sơ sinh

Hạt sương trong vắt rơi bình nguyên xa

Bấy non gọi vạt cỏ gà

Hạt khô tách vỏ đêm qua một mình

Đất khô khát giọt bình minh

Trong cơn sinh nở cựa mình hân hoan

Bừng lên sau những tuần hoàn

Rừng sâu lại ước đa đoan một lần

Mặt người vắng những thanh tân

Phấn hoa buồn bã xa dần nhuỵ thơm

Nôi đưa dịu những bồn chồn

Ngủ trong êm ấm nụ hôn mẹ hiền

Hoàng hôn gãy gục bên hiên

Mây non xơ xám cuối miền hư vô

Tuổi trôi theo những đợi chờ

Sơ sinh lén gọi cơn mơ mệt nhoài

Ngỡ rằng lại được hoài thai

Tinh khôi tiếng khóc vọng ngoài vòm cây

 

 

Phạm Thúy Nga
ĐẦU XUÂN VIẾT LỜI THÔ MỘC

Trăm hoa nở chỉ mong về đồi nhỏ

Hát một câu mọc rễ đến trăm năm

Người với người như chữ trong ngoặc kép

Cát bụi vây hỏi còn lại những gì?

Em giấy trắng đời nháp thành thô mộc

Có khúc cong người vẽ nếp đi vòng

Sau sân nhỏ xuân này qua ô cửa

Gõ yêu thương thắp ngọn nến mắt răm

Nếu ai biết phố ngoài kia đèn đỏ

Nhấn cho em thêm mùa nữa xuân thương

Gió giao tranh gió nằm ngoài ô cửa

Để vòng tròn chỉ lưu lại ngọt lành.

Em ngôi nhà đựng hai hồn con trẻ

Trót dư ba mà thăm thẳm ngọn ngành

Người với người đừng như chữ trong ngoặc

Người với người đừng lạnh đến trăm năm…

Bài viết khác