Hương xuân – Tản văn của Bùi Thị Thu Hằng

 

Mùa xuân náo nức đến, tất cả sẽ bắt đầu, một nụ non nho nhỏ vừa nhú,  chồi non be bé chợt  hé, tia nắng nhè nhẹ mới  buông, một cơn mưa mong mỏng bỗng rơi… ban sơ và nguyên khiết, cho ta tận hưởng một mùa mới  phong phú,  thiên nhiên mỏng manh và  diệu kỳ. Trong những điều gây ấn tượng nhất của  mùa đầu, là chồi biếc, hoa xinh, trái ngọt, đẹp như nụ cười lấp lánh trên hai má thiếu nữ ưng ửng chín….  tất cả hòa quyện đầy lãng mạn và cảm xúc  làm nên hương xuân thơm ngát đắm say. Hương xuân không ngắm nghía bằng mắt, không cầm nắm bằng tay, mà hà hít căng lồng ngực,  quyền năng và vẻ đẹp của hương xuân cảm nhận bằng nhịp đập, tâm hồn.

“Hương xuân theo gió theo mây
Hương trên tóc em bay”….

Hương xuân trôi  trong nắng nhẹ, loang xa, hương từ hơi thở đất trời thơm ra, từ cỏ dại thơm về, mùa xuân, đi đến đâu cũng ngan ngát mùi hương. Con gái nhà quê không cần dùng nước hoa có lẽ bởi thế? Mái tóc thiếu nữ như dải lụa đen dài đẫm hương sả hương nhu, hương hoa bưởi thơm vài ba ngày không dứt. Môi em thơ non non thơm mùi sữa mẹ, Áo hoa mẹ mua cho bé mặc tết cũng  thơm, lá chuối, lá dong, xanh mướt, bình thường chẳng có mùi vị gì, mà gói ghém với gạo nếp, đỗ xanh, đỏ lửa cùng than củi, thành bánh chưng thơm suốt mấy ngày tết, mùi hương bánh chưng làm nên  hương vị đặc trưng của tết cổ truyền Việt Nam, đặc sản nhà quê mà ai đi xa cũng quay quắt nhớ.  Thiên nhiên ưu ái cho mùa xuân rất nhiều, bao nhiêu trái như: Cam, táo, hồng, lê … ríu rít chín để khoe mùi vị ngọt ngon, các loài hoa lan, ly, hồng, cúc… đua nhau nở để khoe hương sắc đằm thắm. Hoa đào hồng như làn môi con gái mang hương thơm dịu nhẹ làm cho mùa xuân thêm đắm say. Bông mai vàng như ban mai mùi hương nhuần nhuỵ như hứa hẹn điều chi mới mẻ. Hoa cúc tím mùi hương ngan ngát như nỗi chờ mong tháng ngày. Hoa bưởi, hoa nhài trắng trong nuột nà như làn da con gái mùi hương thuần khiết gợi lại cảm xúc tình yêu ban đầu. Hoa Huệ  trắng trong, hoa cúc rực vàng dâng cúng tổ tiên, quyện trong nhang khói tâm linh thơm rưng rưng, cõi hương thơm đầy cảm hoá như liên thông kẻ còn ở trọ với người xa khuất.

Hương phố,  hương quê, mang phong vị riêng. Hương  thành phố từ khói cà fe, giọt rơi tí tách chầm chậm, đủ cho tri âm tri kỷ lắng lại bên nhau mỗi sớm mai, hương từ các loại mỹ phẩm, bánh kẹo, hương từ một món ăn mà đầu bếp như nghệ sĩ gửi lòng… bạn gái tôi ở phố về quê chơi, bạn biết cách trang điểm nghệ thuật rất xinh đẹp , mái tóc bồng bềnh lượn sóng đi đến đâu là toát ra mùi hương nước hoa sang chảnh, làm cho, chẳng những giai quê mà các bà, các mẹ cứ  nhìn theo nắc nỏm khen.

Em gái quê ra phố, làn da nắng gió khỏe khoắn, mái tóc dài như dải lụa màu mun còn đọng sương, đôi dép lê  dính đất, áo quần hăng hăng mùi bùn, rất nhà quê mà đáng yêu, dễ thương đến lạ. Người phố có khi lại thích tìm về cái  đơn giản mộc mạc và chân thật, hương đồng gió nội, vẻ đẹp mặn mòi từ tâm hồn. Chàng trai thành phố vẫn đùa vui,  ao ước 3G, chắc cũng bởi thế? Con người ta luôn khao khát và hấp dẫn những gì mới mẻ, xa lạ mà.

Hương mùa xuân quyện trong  trong bữa cơm sum họp gia đình yêu thương đầm ấm, hương gói trong vuông khăn bâng khuâng  tiễn người đi xa. Vườn xuân, ngõ nhỏ, thơm thơm mùi hoa trái chim tới líu lo, ong  về xây mật, đi trong hương hoa trải lòng cùng nắng mềm gió nhẹ , tâm hồn thường dân cũng dễ thăng hoa như nghệ sĩ. Hương mùa xuân là cảm hứng sáng tác của các thi nhân, văn sĩ, những áng thơ, ca khúc viết trong mùa xuân để đạt được cái hay cái đẹp của tác phẩm , vươn tới cái thích, cái mê của người thưởng thức, không thể thiếu được một thứ chẳng  phải đổi bằng vật chất lại vô giá mà thiên nhiên ban tặng con người và cuộc sống đó là…. làn hương, HƯƠNG MÙA XUÂN…

B.T.T.H

Bài viết khác