Khi chúng tôi mười tám: Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Hùng

Truyện rất ngắn. Thủ pháp kịch. Nghĩa là câu chuyện hiện lên qua đối thoại. Người đọc (trong vai người nghe) sẽ thấy quá khứ hiện ra với hình ảnh những người lính tuổi mười tám, đôi mươi chiến đấu ở một vùng biên nọ. Pháo, cối, đại liên, B41, AK… các loại hỏa khí đều được huy động trong cuộc chiến. Hy sinh và thương tích. Ngất đi và tỉnh lại. Người bị điếc trong quân y viện nghe người ngồi xe lăn hát những bản tình ca … Cứ thế, qua đối thoại, người đọc thấy cả một cuộc chiến khốc liệt với tình đồng chí, đồng đội keo sơn, gắn bó. Rồi thời gian vụt trôi qua. Cuộc chiến ấy lùi xa lắm mà sao mới như hôm qua. Những lứa trai tuổi mười tám giờ đã là cha của những đứa con vừa tròn mười tám tuổi, bắt đầu tìm lại nhau thì đã bước qua tuổi ngũ thập tự bao giờ. Câu chữ chắt lọc. Chi tiết đắt giá. Hình ảnh lựa chọn kĩ càng. Gọi ra được không khí trấn ải một thời. Không chỉ có văn tài mà phải có trải nghiệm mới viết ra được một truyện ngắn mỏng manh về dung lượng mà tải nhiều sức nặng đến thế!

                                                                                                                                        Nhà văn NGUYỄN ĐÌNH TÚ

Tiếng chuông điện thoại reo. Số lạ. Tôi bấm phím trả lời. Chưa kịp a-lô thì tiếng trong điện thoại đã hỏi dồn dập:

– Tao đây! Có nhận ra tao không?

– Xin lỗi, ai đấy? – Tôi ngập ngừng hỏi.

Đầu dây đằng kia vẫn giọng hồ hởi:

– Nghe nhá. – Không cần tôi trả lời, hắn hát: “Một mai anh chiến thắng trở về/ Đôi vai gầy và đôi mắt sâu…”

Hắn mới chỉ hát có thế, tôi đã reo lên chặn ngang:

– Quỳnh, lính Phú Thọ, đúng chưa!

Chỉ cần nghe mấy câu hát thế thôi, tôi chắc chắn chỉ là hắn. Hơn ba mươi năm tôi dò tìm, không thấy tăm của hắn sủi chỗ nào, hôm nay bất ngờ hiện ra.

Tôi có thể khảng định, đã nhiều lần chăm chú nghe những ca sĩ nổi tiếng thể hiện nhưng chưa có ai hát bài “Mùa xuân” của nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn hay bằng hắn.

Ngày ấy, sau một tháng điều trị tôi thấy mình đã dễ thở hơn, trong đầu không còn tiếng u u như gió thổi. Còn hắn hai chân bị cắt tới gần đầu gối vết chỉ khâu đã khô miệng, không còn cắn răng cố chịu những cơn đau. Hắn nói: Nằm mãi ê người, cho tao ra ngoài. Tôi gắng sức bê hắn lên xe lăn. Người hắn bé như đứa trẻ, nhẹ bẫng cũng khiến lồng ngực tôi như bị nhồi chặt cứng, nhói đau. Tôi ôm ngực thở.

Chiều muộn, hành lang của quân y viện vắng lặng, cảm giác sâu hun hút. Hơi núi sộc ra, lạnh. Sực nức mùi thuốc sát trùng. Chiều suy tư khiến tiếng ho, tiếng rên đau của thương binh cũng lặng xuống. Núi dựng đứng, quây quanh quân y viện như bức tường thành, xẫm đen.  Tiếng pháo từ đường biên xuyên qua dãy núi chỉ còn ục uỳnh như mắc nghẹn. Hắn ngước mắt nhìn đỉnh núi. Mắt hắn sâu hoắm. Có lẽ hắn buồn, nhớ lại trận đánh tấn công lần trước, núi còn cao hơn, dốc còn dựng ngược hơn mà hắn chạy băng băng lên chiếm lĩnh trận địa. Hắn nhớ những ngày vác bê tông làm công sự. Thanh “kẹo lạc” bảy mươi cân đè trên vai, phải vượt cổng trời, dốc cài hàm, thác âm phủ cũng chẳng là gì với đôi chân người lính. Từ nay về sau thì hắn không thể. Hắn có mơ về chiếc xe lăn? Tôi an ủi: Chiến tranh mà. Hắn không nói mà bắt đầu hát: “Điều đó rồi xảy ra, em biết và em biết/ Một mai chiến thắng trở về/ Đôi vai gầy và đôi mắt sâu…” Giọng của hắn trầm, buồn, âm như rút từ trong ngực ra.

Tôi lặng người lắng nghe. Có tiếng bìm bịp ẩn khuất trong các vòm lá. Phải rồi, tiếng hát của hắn như tiếng chim bìm bịp kêu chiều. Tiếng bìm bịp khắc khoải, hy vọng. “Anh sẽ về sẽ về phải không anh?” Hắn cố nén câu cuối này vào thật sâu trong ngực mình.

Hắn vỗ vai khiến tôi giật mình. Tôi hỏi: Hát xong rồi à? Hắn cười, cái miệng nhệch ghé sát vào tai tôi nói: Điếc đặc có nghe thấy gì đâu mà giả bộ. Tôi chống chế: Không nghe thấy mà khi nẫy mày nói nhỏ bảo tao cho ra ngoài tao vẫn nghe thấy. Hắn cười: Đúng là điếc còn giả ngây, khi nãy nói nhẹ không thấy mày trả lời, bực mình tao phải hét váng lên. Mày nghe thấy phòng bên chúng nó chửi tao không? Không chứ gì. Điếc.

Khi hắn hát tôi nghe thấy thật, nghe rõ từng lời. Nghe mà nao lòng. Cả một tuần trước khi tôi được xuất viện, chiều nào cũng được nghe hắn hát bài này, lần nào tôi cũng lịm người, miên man chìm vào tiếng hát của hắn.

*

Bây giờ, tôi mừng rơi nước mắt vì gặp lại hắn:

– Sao mày có số của tao?

– Nói sau. Không gặp được nhau nhưng liên lạc đã thông, nhớ giữ thường xuyên đấy.

– Mày sợ đứt liên lạc hả?

Hắn nói tiếp cái gì đó, giọng nghẹn ngào tôi nghe không rõ.

*

Hầm chỉ huy trung đội bị sập. Tôi với hắn ngoài công sự chạy vào, bới móc mãi chỉ moi được máy thông tin hữu tuyến nhưng không còn tín hiệu liên lạc. Có lẽ dây bị đứt. Hai chiến sĩ thông tin không tìm thấy đâu, chắc đã hy sinh. Còn tôi và hắn chỉ là bộ binh. Bọn địch đang tràn lên, nhìn thấy rõ phù hiệu màu vàng trên mũ sắt của chúng. Tôi bò lên mom đá phía trên quan sát trận địa. Có vài loạt AK bắn đứt đoạn phía tiểu đội 1. Phía ấy chúng nó chắc cũng thương vong hết rồi. Hướng phòng ngự của trung đội tôi đã mất sức chiến đấu. Tôi nhìn rõ một nhóm quân địch kê khẩu DKZ hướng nòng về phía mình. Một khẩu cối sáu của chúng cũng áp sát trận địa của tiểu đội 2. Phía ấy không còn tiếng súng của anh em bắn trả. Biết là nằm trên mom đá cao này thuận lợi về quan sát và dễ tiếp cận mục tiêu nhưng cũng rất nguy hiểm vì nằm đúng góc tà của khẩu DKZ nhưng nhìn khẩu cối sáu của chúng bắt đầu thi nhau thả đạn, tiếng đầu nòng phành phành rồi khẩu súng nẩy lên như nhẩy cẫng reo mừng khiến tôi bị thúc bách lao xuống công sự nhặt khẩu B41, ôm theo mấy quả đạn leo lên. Tôi nhằm khẩu cối bắn liền hai quả. Khói bụi phía ấy mù mịt, không biết có trúng mục tiêu. Tôi lắp đạn, nhằm khẩu DKZ bắn tiếp. Nhưng chưa kịp bóp cò thì khẩu DKZ đã nhả đạn vào tôi. Thoáng nhìn thấy luồng lửa đỏ, chưa kịp phản ừng gì thì tôi đã bị hất xuống phía dưới, tai ù đặc, chống chếnh như say sóng. Tôi căng mắt nhìn xem có thể bám vào gì đó để đứng dậy nhưng chỉ thấy màu vàng khè bít chặt.

Có bàn tay bám vào vai tôi lay mạnh, tôi quờ tay bám lấy. Tôi nói, ngực nhói buốt: Quỳnh hả? Tao không nhìn thấy gì. Hắn day mắt tôi. Cũng lạ, hắn day mấy cái tôi nhìn lại được nhưng tai vẫn bị nút chặt, ù ù. Thấy trận địa ắng lặng, tôi hỏi: Chúng rút rồi à? Hắn ghé sát vào tai tôi: 12ly7 bắn chặn rồi. Chúng nó lên đông lắm. Tại hắn thổi vào tai khiến tôi thấy lọc xọc như có sỏi vụn lăn trong đầu. Tôi đã nghe thấy tiếng đạn nhọn găm chiu chíu vào thành hào. Hắn lại ghé sát vào tai tôi nói: Chắc là đứt dây thông tin, tao đi nối lại. Khi nào thông mày gọi pháo. Có nghe thấy tao nói không! Tôi nhỏm dậy, nghi ngờ: Mày rút đấy à! Hắn lôi máy thông tin ấn vào lòng tôi, quát: Tao đi nối dây! Hắn xách khẩu AK chạy lần theo đường dây. Tôi gọi theo: Mày biết đường dây không?

Tôi nhìn lên khẩu đội 12ly7 ở sườn núi bên. Những chớp lửa nhấp nháy khiến tôi yên tâm. Trên ấy chi viện kịp thời. Có tiếng phành phành của khẩu cối sáu khi nãy phía tiểu đội 2. Khói bụi tung lên quanh hầm khẩu 12ly7. Thoáng nhìn thấy mấy bóng người lao xuống hào, chỉ cách tôi khoảng ba chục mét. Những đường đạn AK nã về phía tôi. Tôi hướng khẩu AK về phía địch bắn chặn. Bọn chúng không dám tiến thêm.

Tôi quay maniven. Tay quay thấy nặng. Tổ hợp cọt kẹt như mở cánh cửa tre. Tôi liên tục gào vào tổ hợp: 401- 402! (Mật mã của trận địa do tôi chỉ huy phòng ngự. Chỉ tôi biết mật mã này). Chắc đầu dây sở chỉ huy tiểu đoàn đã nghe được. Lúc sau, những tiếng đầu nòng pình pình phía sau trận địa dậy lên. Những quầng đỏ nhoáng nhoàng chùm lên trận địa phòng ngự. Tiếng nổ đinh tai. Tôi nằm bẹp xuống đường hào.

Tôi tỉnh lại khi người mình bị xốc mạnh, rồi ngả nghiêng. Điều đầu tiên tri giác tôi nhận biết trở lại đó là thấy mình đang được cõng trên lưng, không biết ai. Tiếng thở của người cõng nặng nhọc, thỉnh thoảng lại hực lên để xốc lại tôi. Tôi tỉnh lại hẳn, hỏi: Tao bị sao? Sao không cáng? Chúng nó nói: Mày bị vùi, bới mãi mới moi được. Hết võng rồi, chờ vận tải lên mày chết mất. Tôi hỏi: Thằng Quỳnh đâu? Chúng nó nói: Cho xuống rồi. Chắc mảnh pháo phang què. Đừng hỏi nữa, tao không thở được. Tội nghiệp chúng nó, tôi bảo: Tao tỉnh rồi, dìu tao đi.

Hai đứa xốc nách hai bên nhưng đôi chân có phải của tôi nữa đâu. Tôi cảm giác chân mình nhồn nhột trong xương, nhũn nhẽo không đỡ nổi tấm thân của mình. Chúng nó bực, quát: Đi thế này còn khổ hơn cõng. Gần mười cây số mới gặp nhóm vận tải mang võng lên.

Tôi nằm quân y viện một tháng rồi trở lại đơn vị. Còn hắn, được ra quân sau khi an dưỡng ổn định sức khỏe. (là anh em trong đơn vị đoán thế). Lúc này tôi mới biết cõng tôi xuống là đại đội khác lên tiếp viện.

*

Tôi nghẹn ngào nói với hắn:

– Lần nào lên Vị Xuyên hay có dịp hội quân là tao dò hỏi, không thấy mày. Có bốn thằng cõng tao xuống mới tìm được có một. Không biết những thằng kia thế nào.

– Đi hội đoàn đông người tao không thích. Tao đi xe máy, nhà tao lên Vị Xuyên tiện lắm. Một mình ngồi ở ngã ba Cửa Tử ngắm suối Thanh Thủy, ngắm sông Lô, thế mới sướng.

Tôi ngạc nhiên:

– Mày mất hai chân mà vẫn đi xe máy!?

– Chân giả lại hay mày ạ. Giẫm lửa không sợ, nhất là tao làm nghề cốp pha xây dựng, chấp các loại đinh. Mỗi tháng nhà nước cho hơn ba triệu, ở miền rừng này chi tiêu tiết kiệm cũng đủ để đi tìm bạn bè.

Hắn cười hâng hấc, vô tư.

Nước mắt tôi còn nhòe nhoẹt trên mặt thì vợ và con trai về. Con tôi hỏi:

– Bố làm sao đấy?

Vợ tôi nguýt:

– Chắc bố mày lại nhớ ngày xưa. Năm nào cũng lên Vị Xuyên mà không thấy chán.

Con tôi nài nỉ với mẹ nó:

– Mẹ, cho con tiền đi, tiền học phí chứ có phải con tiêu gì đâu. Hạn cuối ngày mai rồi, giấy báo của trường đây này.

Con trai tôi phụng phịu. Nó năm nay mười tám, sinh viên năm nhất.

Những khi phải chi tiền là vợ tôi nhăn nhó, mặc dù lúc nào cũng khoe con mình học giỏi, được tuyển thẳng vào hai trường đại học danh giá.

Tiếng Quỳnh hỏi dồn qua điện thoại:

– A lô! Tai mày vẫn điếc à, sao không trả lời tao. A lô! Có số rồi nhớ giữ liên lạc đấy. Bao giờ đủ tiền tao xuống tìm mày.

Nước mắt tôi lại tràn ra. Khi chia tay, chúng tôi chưa qua tuổi mười tám, năm nay đã năm nhăm, không biết nó có thay đổi nhiều không.

N.Q.H

.

Bài viết khác

amazon greens powder