Khoảng trời cánh nhạn – Chùm thơ của CLB Thơ Lục Bát Hải Phòng

Mỗi người một vẻ, dịu dàng mà tung tấy… Vần thơ tiếp nối vần thơ mở ra một “Khoảng trời cánh nhạn”. Vanhaiphong.com trân trọng giới thiệu chùm thơ tháng 9/20014 của CLB Thơ Lục Bát Hải Phòng.

Mỗi người một vẻ, dịu dàng mà tung tẩy… Vần thơ tiếp nối vần thơ mở ra một “Khoảng trời cánh nhạn”. Vanhaiphong.com trân trọng giới thiệu chùm thơ tháng 9/2014 của CLB Thơ Lục Bát Hải Phòng.

 


Quang cảnh buổi sinh hoạt tháng 9/2014 của CLB Thơ Lục Bát Hải Phòng

 

Lã Đắc Phước
THU ĐÃ ĐẾN

 

Này em thu đã đến rồi

Sen hồng rã cánh, hương rơi đáy hồ

Sông Ngân thao thức đôi bờ

Khoảng trời cánh nhạn ngẩn ngơ gọi đàn

 

Vườn ai cúc đã nở vàng

Bến thưa vắng khách, đò mgang chở buồn

Heo may gõ lạnh hoàng hôn

Cây thay sắc lá bồn chồn lo âu

 

Kiếp người dài được bao lâu

Chín mười mươi chỉ đếm đầu ngón tay

Sao em còn đứng mãi đây

Phải chăng em ngại đò đầy chưa sang?

 

Nữa mai vắng khách sang ngang

Thuyền người gác mái lỡ làng… đó em!

 

 

Minh Bẩy

NGHIÊNG LÒNG VỀ BẾN

 

Vạn ngày khao khát Đồ Sơn

Nay về biển thắm xanh hơn ngày nào

Sóng lòng biển gọi xôn xao

Tháng năm miềm nhớ dạt dào Đồ Sơn.

 

Trời ban tạc một dấu son

Ngàn năm phố biển không mòn sắc tươi

Chiều nghiêng sóng lụa thả trôi

Nhấp say men biển bồi hồi tứ thơ

Bến Nghiêng ngày ấy tiễn đưa

Nón khao nghiêng cả tình quê theo người.

 

Chia tay biển lặng sóng dồi

Con đường huyền thoại rạng ngời tên anh

Đáy sông Thạch Hãn yên bình

Anh nằm ôm giữ đất lành nước non

Ngày mai mãi tuổi trăng tròn

Núi sông hiển hiện mãi còn tuổi tên.

 

Mai về tình mãi tươi bền

Đồ Sơn một khoảng ấm êm hướng về.

 

 

Trịnh Bá Khả

LỐI MÒN IN DẤU CHÂN QUEN

 

Lối mòn in dấu chân quen

Nhặt hoàng hôn thử kiếm tìm vu vơ

Trách ai sao khéo hững hờ

Để ai bốn đợi ba chờ hai mong

 

Một tin nửa có nửa không

Thế thì thôi khỏi bận lòng làm chi

May còn một góc câu thề

Trăng non đầu tháng mây che nửa vời

 

Dằn lòng nhặt cánh thơ vơi

Người dưng ta gửi cho người dửng dưng.

 

 

Văn Chương
MƯA RÀO

 

Bỗng nhiên có trận mưa rào

Tựa như viên ngọc thấm vào hồn anh

Thu về nghe gió ru cành

Mưa gờn gợn nhớ mong manh thuở nào

 

Gió đùa lá, tiếng rì rào

Xui ta gói cả tình vào trong thơ

Hạt mưa đọng lá ngẩn ngơ

Nỗi niềm bong bóng lững lờ trên cao

 

Khung trời ngưỡng mở xôn xao

Đơn ca tiếng ếch vọng vào không gian

Nhớ đồng quê cảnh ngập tràn

Thương bao sinh vật khóc than cạn lời

 

Trong mưa với tới bầu trời

Thương em áo ướt, môi tươi dịu dàng…

 

 

Phạm Xuân Chiêm
ĐÊM QUA THAO THỨC

Đêm qua thao thức canh dài

Nhìn noài song cửa trăng cài ngọn cây

Đằng đông chớp đỏ chân mây

Vẳng nghe eo óc đâu đây tiếng gà

 

Thương người chiến sỹ đảo xa

Một đêm nay nữa đã là bao đêm

Mong anh chân cứng đá mềm

Vững vàng tay súng giữ yên biển trời.

Bài viết khác

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *