Lục bát duyên – thơ Nguyễn Nam Phương

Thơ Nguyễn Nam Phương  mang dấu ấn hình thức của thơ ca truyền thống và cất dấu trong đó những nỗi niềm của cô gái mới lớn trước tình yêu, trước những gì chiêm nghiệm được từ thế sự và đậm màu sắc buồn.

 

Nguyễn Nam Phương. sinh năm 1992, quê Hiệp Hoà,Vĩnh Bảo, Hải phòng, nhưng nhiều năm lại sinh sống tại thành phố HCM và hiện là sinh viên năm thứ 4, khoa kế toan kiểm toán, trường đại học Công nghiệp TP.Hồ Chí Minh. Ngay từ thời còn là học sinh tiểu học  đã có thơ đăng trên các báo Nhi đồng, báo Giáo dục TP.HCM. Hiện tại Nam Phương vẫn có những sáng tác được in trên báo chí.

Thơ Nguyễn Nam Phương  mang dấu ấn hình thức của thơ ca truyền thống và cất dấu trong đó những nỗi niềm của cô gái mới lớn trước tình yêu, trước những gì chiêm nghiệm được từ thế sự và đậm màu sắc buồn. Có lẽ tác giả muốn gửi gắm một  khát vọng đẹp và sáng hơn trong những đề tài này ở chính những nỗi buồn ấy?

Vẫn cần có sự mới mẻ hơn trong hình thức, sự phong phú hơn về đề tài thể hiện, về cách suy ngẫm…nếu làm được những điều ấy, thơ Nguyễn Nam Phương sẽ có một chân trời để đến.

vanhaiphong.com

Nguyễn Nam Phương

Lục bát duyên

 

Chiều chìm trong ánh hoàng hôn

Ngàn xanh buốt nhói mảnh hồn đa mang

Gió đâu gọi mảnh trăng vàng

Kiếp người nẻo cũ lang thang đi về

 

Nhớ sao nơi góc trời quê

Núi câm lặng đứng, mây về trời sâu

Nghìn xưa còn có nhớ nhau

Trầu xanh vô ý hàng cau lẻ bờ

 

Nhân gian

cõi sống

Mịt mờ…

Ngược buồn, xuôi  khổ

Hững hờ, đau thương

 

Đêm đêm chong mắt canh trường

Cơn mơ  lẻ bóng, nhớ thương vẹt lòng

Đâu bến đục

Đâu dòng trong

Tình như sương khói mênh mông kiếp người

 

 

Kiếp hoa đào

 

Xuân sinh kiếp hoa đào

Hạ về thiêu sắc thắm

Mỏng manh bao cánh thắm

Hồn vương buồn trời cao

 

Về đâu trong mây sóng

Buốt lòng mưa vùi sa

Âu sầu đành câm lặng

Phai tàn một đời hoa

 

Lênh đênh theo dòng nước

Khúc khuỷu núi đèo xa

Người đi sương mờ mịt

Để ta thành…hồn hoa.

 

Bài viết khác

Trả lời

violin amazon amazon greens powder