Một ngày trong đời – Hoàng Ngọc Hà

Từ sau năm 1945 đến nay, nền văn chương nước nhà luôn được tô đậm bởi một đội hình nhà văn – chiến sĩ trưởng thành từ trong khói lửa của cách mạng và chiến tranh. Nhằm giữ gìn và phát huy những giá trị làm nên bản sắc văn chương nước nhà, Hội Nhà văn Việt Nam cho xuất bản Tuyển tập văn xuôi và Tuyển tập thơ thế hệ nhà văn chống Mỹ cứu nước.

Kỳ này vanhaiphong.com xin được giới thiệu cùng bạn đọc truyện ngắn “Một ngày trong đời” của nhà văn Hoàng Ngọc Hà in trong Tuyển tập văn xuôi thế hệ nhà văn chống Mỹ cứu nước – NXB Hội Nhà văn 2014.



Nhà văn Hoàng Ngọc Hà


HỌ VÀ TÊN KHAI SINH: HOÀNG NGỌC HÀ. SINH NGÀY 1 THÁNG 11 NĂM 1936. QUÊ QUÁN: DIỄN CÁT, DIỄN CHÂU, NGHỆ AN. DÂN TỘC: KINH. HIỆN THƯỜNG TRÚ TẠI: 9 LÝ THƯỜNG KIỆT, HÀ NỘI. NĂM 1954 LÀCÁN BỘ THÀNH ĐOÀN THANH NIÊN CỨU QUỐC HÀ NỘI. 1962: TRƯỞNG BAN CÁN SỰ ĐẠI HỌC, THÀNH ĐOÀN TNCS HÀ NỘI. 1975: THƯỜNG VỤ THÀNH ĐOÀN TNCS HÀ NỘI. 1981: PHÓ BAN DÂN VẬN THÀNH ỦY HÀ NỘI. 1989: GIÁM ĐỐC NXB HÀ NỘI. 1996: TỔNG THƯ KÝ HỘI NHÀ VĂN HÀ NỘI – PHÓ CHỦ TỊCH KIÊM BÍ THƯ ĐẢNG ĐOÀN HỘI LIÊN HIỆP VĂN HỌC NGHỆ THUẬT HÀ NỘI. ĐÃ NGHỈ HƯU.

 

MỘT NGÀY TRONG ĐỜI

Tôi muốn viết lại câu truyện này từ lâu lắm, có lẽ từ hơn mười năm về trước, nhưng mỗi lần cảm hứng trào ra đầu ngọn bút tôi quẳng bút và đi lang thang suốt đêm dưới rặng phi lao rì rào chuyện trò với biển đêm. Cho đến lúc hừng đông bừng sáng, mặt trời lấp ló trên biển xanh rập rờn đùa giỡn với bãi cát trắng loá chạy dài như trải chiếu suốt hàng cây số.

Tôi khát khao viết nhưng không dám viết, không bao giờ tôi dám chạm đến mối tình hư ảo trong sáng ấy.

Dạo đó tôi là sinh viên y khoa năm thứ sáu đi thực tập tại một bệnh viện nhỏ ven biển. Tôi làm việc tận tình, sẵn sàng làm mọi việc từ bưng bô đổ vịt, đến phát thuốc tiêm chích rồi khám bệnh cho thuốc, bất kể ngày đêm, lúc nào bệnh nhân cần là tôi sẵn sàng phục vụ.

Nhưng dù bận đến đâu thì mỗi buổi sáng tôi đều dành thì giờ tập thể dục, chạy suốt bờ biển rồi lao xuống nước bơi tít mãi khơi xa.

Mùa hè ấy người ta đổ về bãi biển này sao mà đông thế. Có lẽ sau mấy năm chiến tranh biên giới phía Bắc, vùng này là chiến trường tranh chấp nhau nên bãi biển đẹp mà không ai dám đến. Bây giờ thì yên tĩnh rồi, nên ai ai cũng muốn đến thăm danh thắng nổi tiếng này, được nghỉ ngơi ở một vùng biển chưa bị đô thị hoá, vẫn còn giữ được vẻ nguyên sơ của thiên nhiên, nhất là sản vật biển vừa phong phú vừa rẻ.

Một buổi sáng khi đi tắm về, tôi rẽ vào quán cháo trai biển, đúng ra là cháo ngao mà ở đây không hiểu sao lại gọi là ngán.

Xì xụp húp bát cháo nóng, tôi tận hưởng vị ngọt ngào mà đậm đà của biển đang trôi dần thấm vào tận ruột gan, khiến cho mỗi tế bào như đang nở ra, chợt ngước lên thấy hai vợ chồng và một đứa bé trai khoảng ba tuổi bước vào quán. Tôi sững lại ngừng ăn. Nàng kỳ ảo quá, mong manh quá bên cạnh một người chồng lực lưỡng, râu quai nón cười nói oang oang.

Người đàn ông kéo ghế, rồi gần như nhấc bổng nàng đặt ngồi vào. Ông ta xông thẳng vào bếp, dáng đi tự tin đến nỗi chủ nhà hàng lon ton chạy theo sau ông khách hộ pháp, vẻ bợ đỡ luôn mồm: “Dạ, dạ vâng…”.

Lát sau ông ta đi lên kéo ghế ngồi, xoạc hai chân lông lá. Thằng bé con liền nhảy tót cưỡi lên chân, rồi nhún nhảy như đua ngựa.

– Kìa, khéo ngã con! – Nàng hốt hoảng toan giơ tay đỡ con.

– Không sao, chàng kỵ sĩ của bố. Nào con ăn gì thì bảo.

– Ăn trứng luộc – Cậu bé đáp đầy tự tin.

– Cái thằng bé này, lúc nào cũng chỉ ăn trứng thì lớn sao được? Còn em ăn gì?

– Em ăn cháo.

– Ra đến biển lại ăn cháo thì khác nào đi bệnh viện?

Ông ta lớn tiếng gọi với vào trong nhà:

– Này ông chủ, cho hai chục tôm he loại to nhất, luộc gừng một cá thu nướng, chọn con to mình tròn, nướng vừa chín tới, chục bánh đa nướng, phải đầy đủ rau ngổ, rau mùi, rau thơm, nước mắm cốt, cho tỏi nhiều vào, ớt tươi, hai quả chanh thái lát mỏng, à phải có một đĩa gừng thái mỏng nữa.

Nàng nói nhỏ nhẹ:

– Em chỉ ăn cháo thôi. Em thích thế.

– Thôi được, cho hai bát cháo. Ở đây có cháo gì nhỉ?

– Dạ cháo ngán.

– Hay nhỉ, cháo ngán thì đúng quá, chưa ăn đã ngán. Này cho hai tô, thật nhiều ngán, có hạt tiêu không? Rắc nhiều vào, đầy đủ mùi, hành. Phải thật ngon nghe chưa?

Trong nhà tiếng dạ ran ran, cha con chủ nhà rậm rịch chạy lăng xăng dưới sự sai bảo của bà chủ, đây mới là vị đạo diễn chính của cửa hàng.

Nàng kéo ghế ra hiên ngồi ngắm biển. Ôi, đôi mắt sao mà huyền ảo, đen long lanh rợp dưới hàng mi rậm đến mức đổ bóng sẫm trên hai gò má trắng mịn như tuyết. Bàn tay ngón thuôn dài, xanh xao đặt hờ trên thành vịn ghế mây gõ gõ nhịp, đôi môi mấy máy lẩm nhẩm bài hát Thuyền và biển. Giây phút ấy tôi có cảm giác nàng bay lên bầu trời trong xanh, đang dõi theo con tàu trắng ngoài khơi xa, gương mặt bỗng hồng lên rạng rỡ, nàng quay đầu nhìn tôi hồi lâu rồi hỏi nhỏ:

– Anh có phải là em trai anh An không?

Tôi chỉ muốn nhận ngay “đúng, đúng vậy”, chỉ có thế tôi mới có thể đến gần nàng, trò chuyện với nàng được, nhưng tôi lại buột miệng hỏi:

– Anh An là ai thế ạ?

Tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng, đôi mắt trầm xuống, và gương mặt nàng lại trong suốt lạnh lùng.

Ông chồng đến cạnh tôi, bàn tay nặng trịch gần như ấn tôi xuống ghế, rồi trịnh thượng của kẻ bề trên:

– Chào anh bạn, anh cũng đi nghỉ hè ở đây ư?

– Không phải, tôi là thầy thuốc của Bệnh viện ở đây.

Lập tức nét mặt ông ta thay đổi, trở nên niềm nở:

– Thế ư? Tốt quá. Nào mời bác sĩ cùng vào mâm với chúng tôi. Ngồi cho vui thôi mà, để tôi có bạn rượu, chứ vợ con tôi không biết uống, đến cả ăn cũng chẳng thiết nữa.

Vì muốn được ngồi cùng nàng, tôi gật đầu vui vẻ:

– Vâng, hôm nay chủ nhật tôi không phải trực, gặp bạn mới càng vui. Xin cảm ơn anh chị.

Nàng mỉm cười. Trời! Nụ cười như bừng sáng cả gương mặt. Nàng nhanh nhẹn hẳn lên, đến bên bàn sắp bát đĩa, rót rượu, đúng vai trò bà chủ bàn tiệc.

Ông ta đập bốn bao khăn, lôi ra lau mặt, lau cả cái trán hói, rồi mới lau hai bàn tay to bè ngón ngắn ngũn. Vẻ hào hứng vô hạn, ông ta thò tay bóc con tôm to nhất, mồm liến thoắng: “Xin mời, nào bốc lên, dùng bằng tay đừng vẽ vời nĩa với dao làm gì!”.

Ông lột truồng con tôm để vào đĩa của vợ. Nàng rùng mình nhìn cái vật đỏ hỏn, giọng khàn lại nàng bảo:

– Em dị ứng với tôm, không ăn được.

Giọng nghiêm khắc, ông nói như ra lệnh:

– Phải ăn, tôm là rất bổ, nhiều canxi, nhiều axit amin. Em phải cố mà ăn cho lại sức.

Nàng nhìn tôi, đôi mắt như cầu khẩn, nhưng lúc đó tôi cũng đang háo hức trước đĩa tôm bốc khói thơm lừng, tôi đang mải ngấu nghiến con tôm kẹp với các thứ rau thơm chấm nước mắm tỏi ớt chanh. Nàng mỉm cười rồi tự tay xé nhỏ con tôm của mình, nhỏ nhẹ ăn từng miếng nhỏ, ăn kỳ hết.

Ông ta lại bóc con tôm nữa cho nàng, mồm ông ta nhai nhồm nhoàm lúng búng nói:

– Giỏi lắm, phải làm con nữa.

Thằng bé con nhất định không ăn tôm, nó nhai nhai rồi nhè ra kêu là dai không nuốt được. Nó chỉ ăn trứng gà luộc với cháo. Còn nàng kiên nhẫn xé tôm cố ăn, hình như nàng đang ăn thi cùng tôi, lúc này tôi đã ăn hết đến con thứ năm. Tôi với ông ta còn chén hết cả con cá thu nướng to tướng, và uống hết cả chai rượu Lúa Mới.

Bữa ăn kéo dài tới tận gần trưa, bận ăn uống chẳng chuyện trò gì nhiều, nhưng những đôi mắt lấp lánh nhìn nhau vui vẻ. Tôi đã trở thành bạn của cả gia đình: làm bạn với ông chồng vì đồng cảm với niềm vui trần tục ăn uống say sưa, làm bạn với thằng bé con vì đã bóc những quả trứng gà cùng với trứng chim cút gắn vào nhau làm thành mấy con gà con xinh xinh xếp hàng lũ lượt trong đĩa của nó. Còn kết bạn với nàng bằng gì nhỉ, có lẽ bằng giác quan thứ sáu chăng?

Tuổi hai mươi bốn đương độ trai trẻ, tràn đầy sức lực cường tráng mà tâm hồn thì tràn ngập mộng mơ. Tôi ăn uống như hùm mà lòng những bối rối như một con thỏ non ngớ ngẩn dưới ánh trăng.

Tôi tạm biệt họ trở về bệnh viện, lòng lâng lâng thật chẳng hiểu vì sao. Tôi xông vào phòng trực nói với vị bác sĩ viện trưởng:

– Em trực hộ cho. Em sẽ trực cả đêm nay nữa. Có việc gì nguy cấp em sẽ gọi điện thoại, anh cứ yên tâm đi.

Mặc áo bờ lu trắng vào, tôi đi khắp các giường bệnh thăm hỏi bệnh nhân, ân cần giúp đỡ những bệnh nhân nặng gắng ăn nốt thìa cháo, rồi đến nâng đỡ những bệnh nhân liệt nửa người tập đi, lại dỗ dành cháu bé chịu tiêm… Tôi xông xuống cả nhà bếp hỏi han công việc. Ai nấy đều nhìn tôi, ánh mắt biết ơn chân tình. Chỉ có chị y tá trưởng, một người đàn bà lớn tuổi nhất bệnh viện, cười cười hỏi tôi:

– Này, hôm nay cậu làm sao thế? Đang yêu cô nào phải không?

Tôi bối rối tự hỏi: – Mình đang yêu thật ư, chả lẽ lại bị sét đánh?

– Chị ơi, có lẽ tại em làm mấy chén rượu đấy thôi.

Chị vỗ vai tôi bảo:

– Thế thì về phòng ngủ đi một lát để đêm trực cho tỉnh táo.

Tôi quay về phòng nhưng không sao ngủ được, vừa đặt lưng xuống lại ngồi bật dậy: Lúc này nàng đã ngủ chưa nhỉ, hôm nay quá vui nàng ăn hơi nhiều tôm, liệu có dị ứng không? Tôi đến lục tủ thuốc sắp sẵn một lọ thuốc dị ứng, chiều nay gặp nàng ta phải đưa để phòng khi bị phát ban.

Thế rồi tôi cũng thiu thiu ngủ thiếp, bỗng nghe tiếng xôn xao ngoài phòng khám, cô y tá lay tôi dậy: “Có ca cấp cứu, bác sĩ ra ngay”

Khoác vội chiếc áo bờ lu, vừa đến cửa phòng đã va ngay vào ông “hộ pháp”.

– Bác sĩ ơi, cứu vợ tôi với!

– Bà nhà bị làm sao?

– Sốt cao quá, khắp người đỏ lừ như con tôm luộc, lại khó thở.

Nàng nằm mê man trên giường, thở khó nhọc như sắp bị ngạt đến nơi.

Làm sao bây giờ, tôi chưa gặp trường hợp nào dị ứng lại nặng như thế này, có lẽ là ngộ độc. Tôi nói với y tá trưởng: “Mời bác sĩ viện trưởng đến ngay”. Khổ thân ông già, tưởng được về nhà nghỉ ngơi, hoá ra chỉ vừa đặt lưng chưa kịp ngủ đã bị dựng dậy, lại vội vàng đạp xe trở vào bệnh viện.

Lúc này đầu óc tôi mụ mẫm chẳng biết nên xử trí ra sao, đành cho thở ô xy và uống thuốc hạ sốt, chỉ cần sơ sẩy là có thể… Tôi không dám nghĩ thêm nữa.

Ông hộ pháp (tôi đành tạm gọi như thế vì không biết tên ông ta) lom khom như con gấu xông đến cạnh bác sĩ viện trưởng khàn khàn van vỉ: “Bác sĩ ơi, cứu vợ tôi với, xin đừng tiếc thuốc tốt, bao nhiêu tôi cũng chi trả được. Có thuốc của Pháp của Mỹ xin bác cứ tiêm cho cô ấy. Đây tôi xin ứng tiền trước…”. Ông ta lôi ra xấp tiền đặt lên bàn. “Đúng là một con gấu”. Tôi nghĩ thầm như thế.

Bác sĩ cười nhạt điềm đạm nói:

– Ông cất tiền đi, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức mình. Lúc này điều cần thiết là phải tìm nguyên nhân của bệnh trạng.

Ông gấu lại rền rĩ:

– Lỗi tại tôi, tôi ép cô ấy phải ăn, cứ nghĩ tôm là chất bổ, mà cô ấy thì gầy quá. Trời ơi tôi đã bắt cô ấy ăn đến năm con tôm to. Tôi ngu quá, cô ấy không biết uống rượu thì làm sao mà tiêu hoá nổi những ngần ấy tôm cơ chứ?

Bác sĩ lẩm bẩm: “Tai hại quá! Sức ông cũng chẳng tiêu nổi ngần ấy tôm, huống nữa là bà ấy, mỏng mảnh thế này”.

Đứng nhìn bác sĩ khám cho nàng, tôi chăm chú quan sát từng diễn biến nét mặt của ông để đoán chừng bệnh trạng nàng ra sao? Nhưng gương mặt khắc khổ ấy cứ như một bức tượng đá. Ông nghe tim rất kỹ, nghe phổi hồi lâu, ông đặt tay lên vùng gan rồi gõ gõ…

– Đây là một ca dị ứng kịch phát đã ảnh hưởng xấu đến gan. Tim lại rất yếu – Ông nói với vẻ trầm ngâm.

Ông gấu cuống quýt gào lên:

– Ôi bác sĩ cứu vợ tôi với, cô ấy mà làm sao thì tôi sẽ chết theo…

– Thôi bây giờ ông ra ngoài phòng đợi, để chúng tôi cho thử phản ứng pênixilin, và cần tiêm vitamin C liều cao. Phải theo dõi liên tục 24/24 để xem có diễn biến gì, chỉ cần sốc nhẹ là có thể tử vong. Bác sĩ nói nhỏ với tôi:

– Cậu phải trực tiếp điều trị ca này, lấy thêm một y tá túc trực. Nhớ đừng cho ông chồng đến gần, ông gấu ấy mà chăm sóc tận tình quá có khi bà ấy ngạt mà chết!

Lúc này bác sĩ còn đùa được, chứ lòng dạ tôi bời bời rối loạn.

Sau khi uống thuốc hạ sốt và truyền huyết thanh, nhiệt độ nàng đã hạ và các nốt ban đỏ lặn dần, nàng ngủ được. Trên giường nệm trắng, nàng thiêm thiếp như nàng công chúa ngủ trong rừng.

Tôi ngồi bên nàng, thầm ước mình trở thành chàng hoàng tử trong truyện, chỉ cần một nụ hôn là nàng sẽ tỉnh lại. Nhưng chẳng bao giờ tôi được phép làm như vậy, đó là điều luật ngành y tế quy định cấm quan hệ giữa thầy thuốc với bệnh nhân.

Cô y tá tiêm thử phản ứng pênixilin. Nhìn cánh tay mảnh mai trắng xanh của nàng bị mũi kim chọc vào, tôi thấy đau nhói. Vệt tiêm thử ửng đỏ, rồi tấy lên lan rộng. Cô y tá thở dài: “Không được rồi”.

– Thử streptômixin xem có được không? – Tôi bảo với cô y tá.

Lại tiêm thử ở cánh tay bên kia. Lần này vết tấy đỏ lại càng to hơn, rộng hơn. Tôi bắt đầu hoang mang, làm thế nào bây giờ? Nàng lại lên cơn sốt cao, thuốc hạ sốt đã hết tác dụng, vậy là trạng thái giảm nhiệt độ ban nãy chỉ là do thuốc, còn cơ thể nàng vẫn trong tình trạng rất nguy kịch. Nàng đang quằn quại thở cá ngáp.

Tôi lại phải gọi điện cho bác sĩ viện trưởng.

“Tôi sẽ đến ngay bây giờ”. Tiếng trả lời mệt mỏi ở đầu dây bên kia. Trời ơi, tôi chỉ muốn tự đấm vào cái đầu ngu xuẩn của mình, tôi muốn tát vào cái mồm tham ăn của tôi. Nàng đến nông nỗi này là lỗi tại tôi, tại sao lúc đó tôi không ngăn ông ta bắt nàng ăn nhiều tôm đến thế, nàng đã nói là dị ứng với tôm cơ mà, thế mà tôi lại quên khuấy vì mải ăn uống, vì mải ngắm nhìn nàng dùng những ngón tay xinh xinh xé con tôm hồng hồng đưa lên hàm răng trắng như ngọc. Nếu nàng mà mệnh hệ nào thì tôi sẽ bỏ nghề thầy thuốc, tôi không xứng đáng với nghề nghiệp cao quý này.

Bác sĩ viện trưởng khám lại cho nàng rất kỹ, xem kết quả thử máu, xem bảng điện tâm đồ… Ông thở dài nói:

– Phải chuyển về bệnh viện Trung ương thôi. Bệnh viện của ta không đủ điều kiện điều trị. Có lẽ gan có vấn đề, mà ta thì không kiểm tra được phản ứng chức năng gan. Bệnh nhân lại bị ngoại tâm thu nữa, tim yếu lắm. Dị ứng chỉ là bệnh thông thường, nhưng ca này thì trở nên nghiêm trọng.

Tôi lo lắng hỏi:

– Làm thế nào để chuyển đi được? Ta không có xe cấp cứu, mà từ đây về Hà Nội hơn bốn trăm cây số, đường lại xấu, sợ bệnh nhân không chịu nổi.

– Bây giờ anh đặc trách theo dõi ca này, xem đêm nay có ổn định lại không. Sáng mai tôi sẽ bàn với ông chồng cách giải quyết.

Tôi chỉ cầu sao cho đêm nay dài đến một trăm năm để nàng công chúa tỉnh dậy. Tất cả mọi người sẽ chẳng còn ai trên đời, chỉ còn nàng với tôi…

Những giọt huyết thanh ngập ngừng rơi, chúng chạy vào tim nàng, ở đó hình ảnh một ông An nào đó đã hằn sâu, tôi hiểu là nó không thể tan biến dù là một trăm năm.

Sóng biển đêm rền rền bè nhạc trầm, tiếng phi lao vi vu thổi sáo hoà quyện, một giai điệu âm thầm lan toả trong không gian như bản nhạc cầu nguyện trong nhà thờ.

Tôi khẽ đặt tay lên trán nàng, vẫn còn nóng hầm hập. Nàng từ từ mở mắt, hàng mi rợp bóng thẳm nhìn tôi: “Tôi ốm có nặng không anh?”.

Tôi khe khẽ lắc đầu, tôi chỉ muốn gọi nàng là “em” mà không dám. Nàng nắm lấy tay tôi giữ chặt thì thào:

– Anh giống anh An quá – Nàng lại nhắc câu nói ban sáng.

– Tôi chỉ mong mình được trở thành anh An của chị.

Nàng đặt ngón tay lên môi khẽ nói: “Đừng nói gì hết”.

Đêm ấy trăng hạ tuần muộn màng hiện lên trên bầu trời đêm thăm thẳm, ánh sáng nhợt nhạt của vầng trăng khuyết rải màn sáng bàng bạc qua khung cửa. Nàng nằm đó lung linh mờ ảo như sắp bay mất vào không trung.

Mắt chúng tôi đăm đắm nhìn nhau, mà suy nghĩ khác nhau vời vợi. Nàng là ảo ảnh hạnh phúc mà tôi hằng mơ tưởng. Còn tôi, có lẽ là ảo ảnh của mối tình sâu nặng đã qua của nàng.

Đêm chầm chậm trôi qua, trời rạng dần. Mộng mơ tan biến như sao sớm mai.

Ngồi họp giao ban mà lòng tôi thấp thỏm, viện trưởng nhận tiếp tục điều trị cho nàng hay chuyển đi?

Ông chăm chú đọc bệnh án, xem các chỉ số nhiệt độ, huyết áp rồi thong thả nói:

– Bệnh nhân giường số 20 hôm nay sẽ chuyển về Bệnh viện Trung ương.

Tim tôi thắt lại, tôi hấp tấp nói xen ngang:

– Thưa anh, tôi sợ đang tình trạng sốt cao đi đường sẽ nguy hiểm, có lẽ nên lưu lại vài hôm chờ ổn định…

Bác sĩ viện trưởng nghiêm khắc nhìn tôi có vẻ không bằng lòng:

– Nhiệt độ 39o cũng đã giảm chút ít, huyết áp 150/90 cũng trở về ổn định rồi. Không thể để chậm trễ, cần phải đưa đi ngay để điều trị gan kịp thời. Cần một y tá đi theo bệnh nhân để đề phòng khi cần cấp cứu dọc đường.

Mọi người nhìn nhau, ai cũng ngại, còn tôi thầm mong được đi cùng nàng mà không dám nói ra.

Tiếng gõ cửa rất mạnh, rồi ông gấu hiện ra bơ phờ như con gấu vừa ngủ đông:

– Xin lỗi các anh, tôi đã có xe và cũng đã nhờ được một bà bác sĩ cũng đi nghỉ ở đây về cùng để săn sóc bệnh nhân.

– Ồ, thế thì may quá! – Bác sĩ viện trưởng vui mừng, còn tôi thì mừng hụt.

Ngoài sân là một chiếc Toyota Land Cruiser mầu xanh sẫm. Ông ta quả là tháo vát, kiếm được chiếc xe vừa rộng, vừa chạy khoẻ mà rất êm này thì nàng có thể nằm thoải mái, không sợ xóc.

Tôi đi vào phòng bệnh, các cô y tá đã thay quần áo chải đầu cho nàng. Chồng nàng đang ở trong phòng viện trưởng nhận hồ sơ bệnh án và nghe dặn dò.

Tôi dìu nàng ra xe, đỡ nàng như nâng một cành hoa mong manh, tôi những muốn bế xốc nàng và ước sao cứ đi như thế suốt cả bốn trăm cây số. Truớc khi đặt nàng vào xe, tôi khẽ ôm siết và ghé môi vào làn tóc thơm dịu dàng của nàng.

Nàng mỉm cười nói khẽ: “Tôi sẽ trở lại nơi này”.

Ông chồng chạy thình thịch ra xe, tay xách túi thuốc dự phòng rối rít luôn mồm: “Cám ơn, cám ơn, các anh, các chị vô cùng. Thật tận tình chu đáo quá!”. Ông ta bế thằng bé ngồi vào ghế trước.

Một bà luống tuổi bước lên xe ngồi cạnh nàng, bà ta ân cần lót chiếc gối và trải chăn: “Em nằm xuống cho đỡ mệt”. Nàng lắc đầu và vẫn ngồi cạnh cửa xe nhìn chúng tôi, đưa tay vẫy vẫy.

Khi xe bắt đầu chuyển bánh, nàng nhìn xoáy vào tôi, đôi mắt rợp bóng hút hồn. Tôi ngẩn ngơ nhìn chiếc xe chạy hút bóng sau cung đường.

Một bàn tay đập vai tôi rất mạnh, bà y tá già cười cười bảo: “Bị hút mất hồn rồi hả?”

Tôi vội bỏ đi, chẳng hiểu sao chân lại bước đến quán cháo trai, ngồi vào chiếc ghế ngoài hiên lặng lẽ nhìn ra biển khơi tìm bóng con tàu trắng mà nàng hôm qua đã đăm đăm ngắm nhìn. Chiếc tàu đã đi mất rồi, chỉ còn hình ảnh nàng diệu vợi bâng khuâng, và âm hưởng giai điệu bài hát Thuyền và biển như vang vọng:

… Những ngày không gặp nhau

Biển bạc đầu thương nhớ

Những ngày không gặp nhau

Lòng thuyền đau rạn vỡ…

Mới có hai mươi bốn giờ mà tôi thấy như cả cuộc đời đã trôi qua.

*

Tốt nghiệp ra trường tôi xin về công tác tại vùng bãi tắm ấy, bạn bè ngạc nhiên, sao tôi lại xung phong đi về một nơi xa xôi hẻo lánh gần biên giới như thế? Họ thì hiểu làm sao được nỗi lòng của mỗi người, mà chính tôi cũng không hiểu mình, điều gì đã cuốn mình về đây nhỉ?

Từ bấy đến nay đã hơn mười năm trôi qua, mùa hè nào tôi cũng chờ đợi, chờ đợi cho đến khi gió mùa Đông Bắc thổi về, biển trở thành màu xám, mưa bụi giăng giăng, nhìn ra khơi chẳng còn nhìn rõ ra hình bóng một con tàu nào nữa. Lại đành chờ đến hè sang năm…

Tháng 4/2002
H.N.H

Bài viết khác

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *