Mùa cuối thu – Chùm CLB Thơ Việt Tiệp tháng 11.2014

Nguyễn Cường

MÙA CUỐI THU

se lạnh lá vàng

rưng rức giọt gianh ngoài khung cửa

anh thầm lặng tiễn em lần nữa

mùa gió mưa lưu lạc giữa nhân gian

 

năm tháng cũ thấm dần sợi bạc

lời hát thuở nào giờ đã xa bay

ngỡ ngàng thôi… sao còn giăng mắc mãi

ngọn lửa tàn trong gió heo may

 

đã tới lúc em về với bốn mùa

anh về mây khói phù du

dù mai sau lá vàng không rơi nữa

thu đã tàn em ơi…

 

 

Trần Đức Lộc

VỀ …

Những đỉnh phù vân bốn mùa mây bảy sắc ngự

Em bái biệt không

Mảnh vườn cũ có quay lại xới trồng

Có nuôi mình bằng mùa ray quả ấy

Xa chợ

Xa mọi lời mặc cả lọc lõi đưa đẩy

Em nhẹ được người không?

Trùm kín mặt miếng vải đỏ nhập đồng

Tự biến mình thành con buôn cửa mẫu

Mê muội lôi ruột gan nghiến ngấu

Xưng xưng cậu cậu cô cô…

Tình yêu em dành cho anh là gì?

Một vòng tay ghì?

Một ánh mắt?

Trong trẻo câu thơ màu hổ phách?

Hay đứa con búng sữa mặt thiên thần?

Thì em

Bái biệt đỉnh phù vân

Về với anh đi

Thịt da anh

Ờ, mảnh vườn cũ…

 

 

Trịnh Bình An

THU CẢM

Thu muộn màng dỗi hờn trăng lữ khách

Sông Cấm lững lờ nỗi nhớ dầm mưa

Mùa tựu trường hương cốm thơm trang sách

Ngâu thẫn thờ môi thắm ngày xưa

Xao xác hương lòng, hiu hắt gà trưa

Đường kỉ niệm bằng lăng thôi tím đợi

Ai khép cửa níu bâng khuâng duyên mới

Nụ hôn đầu bối rối mãi trinh nguyên

Khơi phập phồng biển và sóng hàn huyên

Tim thổn thức căng cánh buồm gió lộng

Mắt nai ướt lâm thâm chân trời động

Thơ hào hoa chếnh choáng ánh sao say

Khế vườn anh ngọn quyến rũ heo may

Hồng chín mọng, na xoe tròn mắt ngóng

Ngân hà tình nhân đòng đưa vỗ sóng

Em lỗi hẹn về, úa nhan sắc mùa thu

 

 

Trần Vũ

CẢM TẠ THỜI GIAN

Ta muốn hóa thân làm con gió lang thang

Ngược lên ngàn xa, xuôi về phố xá

Tìm lời vàng đá, nơi đắng ngọt ngọn nguồn…

Ôi, hồn chiều! cứ muộn phiền phung phí

Những lá vàng yên nhỉ,

Chứng tích đảo chao

Thiên đường cõi sao – thấy gì cực cùng đáy?

Địa sầu – Thiên mộng hờn nhau…!

Tạ thời gian nhận diện sắc màu

Bao ẩn chứa mắt giông, miệng gió

Cánh đồng ta qua, trắng mùa gặt đó

Bìm bịp vẫn còn tụng suốt mùa đau,

Khòm khọm lưng người như dấu đặt câu…?

Và ta tìm, mãi tìm… tiếng vui thật khó

Chỉ thấy con sông sóng dòng nhăn nhó

Và những bờ cây phai lá âm thầm…

Nhìn ra hôn hoàng đỏ tím hoang câm

Tiếng gió – tiếng chim lan man đồng vọng…!

 

 

Đào Trọng

TỰ TÌNH MÙA ĐÔNG

Thu đi hương sữa rơi đầy

Đưa tôi trở lại chốn này năm xưa

Đường chiều lất phất giọt mưa

Nào hay thu cũng mới vừa đi qua

Thương em, mẹ gả chồng xa

Tôi giờ tóc tựa như hoa trắng đầu

Chẳng còn gì để cho nhau

Đời thơ bèo bọt dăm câu lạc vần

Hai vai nặng gánh phong trần

Cái oán thì nổi, cái ân thì chìm

Chỉ còn mãi một niềm tin

Dòng đời xuôi ngược nhớ tìm lối quê

Gió se se lạnh triền đê

Mẹ tôi vẫn cắp nón mê ra đồng

Tôi về gom nắng mùa đông

Hong cho bớt lạnh lưng còng mẹ tôi

 

 

Nguyễn Quang Tiếp

TRỞ LẠI TRƯỜNG XƯA

Về trường

Tìm lại ngày xưa

Que chuyền – nắm chắt…

Tương tư một thời

Dùng dằng – em – bắt đền tôi

Mực tím giăng tím chỗ ngồi – hờn nhau

Cái tuổi giận chẳng được lâu

Nắm dâu da giúi tay nhau… lại cười

Lớn lên mỗi đứa mỗi nơi

Tháng tám hướng – “lũ giặc giời” mười phương

Dép râu lội khắp chiến trường

Tháng năm nhuộm đỏ bụi đường Trường Sơn

Có đứa mật mỡ bôi trơn

Mai danh ẩn tích quan trường xênh xang

Có đứa ôm cội bám làng

Đồng tiền bát gạo vắt ngang sá cày

Có đứa nhập hội cầu may

Tin người mắc hợm trắng tay chợ chờ!

Có đứa vùi dập bụi bờ

Nghĩa trang nghi ngút mồ vờ – không tên

Đứa thày, đứa thợ… sang – hèn…

Quáng quàng xiêu vẹo bon chen kiếp người

Còn tôi mắc chững dở hơi

Đạn bom vồ hụt ngồi cời câu thơ

Gặp nhau điểm mặt… sững sờ!

Lớp mình ngần ấy… bây giờ bấy nhiêu

Lơ thơ mái tóc muối tiêu

Gom mùa xiêu dạt tuổi chiều trư đông

 

 

Lê Hoàng Thảo

THƠ TÌNH THÁNG MƯỜI

Tháng mười cánh đồng ngổn ngang gốc rạ

Hạt mưa dịu hiền như nước mắt em

Se se gió mùa bờ lau bạc trắng

Sông thao thức vỗ bờ đợi mặt trời lên

Dân chài được mùa rươi nước nổi

Phố chiều quán bia chả lá lốt dậy mùi

Nhà thơ thả hồn mặt hồ lăn tăn gợn

Anh đi tìm cơn mưa phía chân trời…

Nơi ấy bến đò vẫn đường mòn ngập cỏ

Anh đã quen từ hội tháng giêng

Nhờ mưa xuân chiếc ô xòe chung lối

Thơm tóc hương nhu đến tận tháng mười!

Bằng lòng đi! Cho anh sang bên ấy

Thương vần thơ ướt lạnh mưa rươi

Vườn cau anh quả căng tròn đọng giọt

Đợi giàn trầu ai cay lá xanh ngời

 

 

Bùi Trọng Thể

QUÊ LÀNG

Có nơi đâu như làng quê tôi

Dải đất hẹp mặn mòi cửa biển

Vị ngọt của phù sa chưa kịp đến

Rễ lúa đau đất chắt vỏ hà

Cha ông tôi đã từ đất đi ra

Ì oạp lội bãi bùn xây cơ nghiệp

Người và đất, con thay cha nối tiếp

Giữa sình lầy sú vẹt dựng nhà ta

Mái rạ tuềnh toàng gió vẫn chạy vào ra

Làng quẩn quanh cái vòng nghèo khó

Chân lấm tay bùn như tiền nhân thủa nọ

Bới đất cằn, chắt từng giọt mưa sa

Vẫn cổng làng xanh mướt bóng da

Tiễn người đi xa bằng giọng đằm vị muối

“Tín, Nghĩa, Dũng, Nhân” làm nên nguồn cội

Người quê quen chân chất thật thà

Nửa cuộc đời rong ruổi bôn ba

Tôi lại được trở về làng quê thương mến

Con thuyền nào chẳng xuôi về với bến

Cỏ đồng nào ngọt bằng cỏ đồng ta?

 

TVT

 

 

Bài viết khác

Trả lời