Mùa đông đợi anh về- Chùm thơ của hội viên CLB Thơ Việt Tiệp

Phan Dũng

MÙA ĐÔNG ĐỢI ANH VỀ

Núi Đấu gọi đàn chim về tránh rét từ xa

Những ngọn thông già lặng lẽ buông lời ru mùa thu cũ

Và gió, quàng lên cổ em mảnh khăn màu lửa

Đón tiết lạnh mùa đông

Đỉnh Phù Liễn mây mù kín giăng

Sông Văn Úc thủy triều gợn sóng về núi Voi nơi người xưa trú ngụ

Cổng Rồng nghiêng bước chân em một sớm mai ấp ủ

Anh chờ muộn tím nắng ngã năm

Họ Mi Cúc vườn ai sáng cả khúc sông

Đa Độ xanh quanh co mềm như dải lụa

Chảy mãi xuống Cổ Chai sinh ra vương triều Mạc một thuở

Rạng rỡ đất Hải Đông

Sắc vàng mùa thu cũ trong mắt còn vương

Đàn chim thiên di lưu luyến trời mây trắng

Những chiếc lá bàng đỏ co mình trải dài trên hè phố vắng

Mùa đông Kiến An đợi anh về

 

Lê Tuấn

NHỚ BẾN SÔNG XƯA

Bâng khuâng trên bến sông quê

Lăn tăn sóng nước chiều về lao xao

Bến sông nhộn nhịp thủa nào

Tàu buôn tấp nập ra vào chợ phiên

Rộn ràng trên bến dưới thuyền

Người mua kẻ bán mọi miền đây

Lụa Hà Đông, sứ Giang Tây

Thanh thanh nón Huế như mây trên đầu

Phố chợ- phố những con tàu

Chiều nghiêng chao cánh buồm nâu vẫy chào

Tàu về phố cảng lao xao

Người đưa, người đón lời chào kết thân

Người xa chợt thấy như gần

Ánh nhìn buông bỏ phân vân ban đầu

Sông quê nước chảy về đâu

Chuyển lời nhắn những con tàu về đây

Hà Thành nức tiếng thanh mây

Thướt tha gấm lụa ngất ngây tân thời

Hải Phòng nổi tiếng ăn chơi

Làm ngay, sống thật cuộc đời thẳng băng

Sài Gòn sòng phẳng công bằng

Anh hai, dì bảy quyết phăng, làm liền

Nam Định nổi tiếng khắp miền

Lụa tơ Vạn phúc, gốm miền Đồng Nai

Bến sông thủa ấy ngân dài

Bao xa ký ức lời ai nhắn lời

Rằng xưa một thủa một thời

Đã từng vang bóng rạng ngời Chợ La

Chiều nay sóng vẫn ngân nga.

 

Minh Nga

NGÀY TRỞ LẠI

Sau ba mươi năm, tôi về đây

Hải Phòng xứ sở đổi thay thật nhiều

Biết bao nhiêu những nhịp cầu

Giang tay vươn tới năm châu bạn bè

Mỗi năm thêm mỗi bất ngờ

Những bến cảng mơ biển bờ mênh mang

Đi xa về, những ngỡ ngàng

Đường thôn liên tỉnh, liên luồng dọc ngang

Vẫn còn một bến đò Lâm

Vẫn còn tháp đá hương trầm cổ xưa

Chân phong Tâm Bảo cửa chùa

Trái bao khói lửa, gió mưa cuộc đời…

Bây giờ cầu Bính người ơi!

Tân Vũ, Lạch Huyện vươn khơi ngàn trùng

Phù Long Bến Gót phà chung

Quanh co Đảo Ngọc xanh trong hiền hòa

Liền vai Cát Hải, Cát Bà

Cảng nước sâu mới vắt qua khoảng trời

Đêm thanh, tiếng Voọc bồi hồi

Lung linh Lan Hạ trăng khơi vòng vòng…

Tương truyền đất Cảng oai phong

Đồng tâm vươn biển, muôn vâng ý trời

Thiên nhiên ban tặng quê tôi

Kỳ quan thế giới ghi nơi bảo tồn…

Quê hương sáng tạo khai nguồn

Như kho báu trao luôn người hùng

Từ nông thôn đến phố phường

Xi măng của Đảng, tấm lòng của dân

Tạo tôn trường trạm, hạ tầng

Nâng cao sự nghiệp trăm năm trồng người.

 

Phạm Thị Tuấn Anh

NHỚ NGƯỜI EM GÁI XỨ MƯỜNG

Chiều nay anh đến thăm em

Một ngày đầu đông vừa tới

Gió se lạnh nhưng lòng anh hứng khởi

Em đây rồi bản Lác yêu thương

Ấm vòng tay người con gái xứ Mường

Anh đã đến mặc cung đường vất vả

Dầy đặc sương mù, đèo dốc cao nghiệt ngã

Gặp lại rồi những nụ cười thân thiết quá

Làm tan biến trong anh bôi nỗi nhọc nhằn

Khi chiều buông điệu xòe anh vừa học

Tay trong tay ấm áp lạ thường

Ánh mắt nụ cười rạng rỡ yêu thương

Tiếng trống, tiếng chiêng, đàn môi, khèn lá

Chung uống rượu cần ửng hồng đôi má

Say em! Say lễ hội quê hương

Đêm xuống rồi, mai anh về xuôi nhé

Hẹn gặp em người con gái xứ Mường

 

Mai Quốc Quỳ

SANG ĐÔNG

Em ơi! Trời đã sang đông

Heo may gió quyện má hồng hanh hao

Môi khô nứt nẻ son đào

Bàn tay da nhám – tay nào cầm tay

Trên cầu cao – gió chiều nay

Bâng khuâng xe chạy mới hay một mình

Bến sông xưa đã hiện hình

Người không đứng đợi, dẫu tình người dưng

Để buồn tê lạnh sống lưng

Bờ vai không tựa như từng ôm eo

Còn đâu người đợi bến sông

Còn đâu em gái má hồng môi son

Ta về đốt lửa hoàng hôn

Sưởi cho ấm chỗ cõi hồi cô đơn

Đông này chắc sẽ lạnh hơn

Chớm mùa đã trút những cơn mưa buồn

Đông này giọt lệ trào tuôn

Hoàng hôn bóng lẻ

Cô đơn lối về!

TVT

 

 

Bài viết khác

Tác giả: Nhà thơ Minh Trí