Nàng tiên xanh – Truyện ngắn của Trần Ngọc Dương

Tôi giật mình khi nghe cô bé hỏi:

– Chú có phải con của những người ngày xưa đã lấy màu xanh của rừng đi không?

– Chú không biết.

– Thế sao chú lại phải mang những giống cây từ phố, ngược lên mãi tận khu đồi hoang này để trồng rừng? – cô bé véo von nói tiếp – Chắc chú muốn nàng tiên Xanh mau trở lại.

Tôi giật mình khi nghe cô bé hỏi:

– Chú có phải con của những người ngày xưa đã lấy màu xanh của rừng đi không?

– Chú không biết.

– Thế sao chú lại phải mang những giống cây từ phố, ngược lên mãi tận khu đồi hoang này để trồng rừng? – cô bé véo von nói tiếp – Chắc chú muốn nàng tiên Xanh mau trở lại.

Thấy tôi giành nhiều thời gian cho khu vườn ươm, cô bé hàng xóm véo von hỏi:

– Tại sao chú lang thang suốt ngày ngoài nắng vậy? Cháu mà như vậy thế nào cũng bị mẹ mắng.

Tôi thầm thì:

– Chú ươm cây.

– Những cái mầm bé tí xíu này biết đến bao giờ mới nhớn thành cây hở chú?

– Sớm thôi! Chắc chắn nó sẽ lớn nhanh hơn cháu – Tôi đưa tay chỉ ra  khu đồi trọc – Rồi đây, màu xanh dịu êm của cây sẽ thay thế cái ánh nắng chói chang này.

Cô bé tròn xoe mắt:

– Vậy cháu đi học không cầm phải đội mũ nữa! Nhưng tại sao cây nào cũng cho lá màu xanh hở chú

– Thì nàng tiên Xanh muốn tất cả những chiếc lá phải mang màu này.

– Cháu đã được nghe mẹ nhiều chuyện kể về các nàng tiên. Nhưng chưa bao giờ thấy mẹ nói về nàng tiên Xanh cả.

– Có thật không

Cô bé nài nỉ:

– Chú kể cho cháu nghe chuyện về nàng tiên Xanh đi.

Tôi rủ rỉ:  “ Dạo đó rừng nhiều cây lắm. Rừng mang lại niềm vui và hạnh phúc cho con người. Trông nom rừng là nàng tiên Xanh. Với bản chất hiền lành, hào phóng, nàng tiên Xanh không từ chối con người điều gì. Còn con người sống hài hoà với cây cối, chim muông. Song nguồn lợi từ rừng đã khiến nhiều người trở nên tham lam, vô độ. Họ tranh nhau lấy lâm sản, mang về cất giữ làm của riêng. Có người muốn làm ra màu xanh theo ý thích của riêng mình, đã chặt phá bừa bãi, đốt rừng ươm trồng những giống cây mang lại lợi ích trước mắt. Người ta đua nhau chở màu xanh ra khỏi rừng. Cây cối biến mất, chiếc áo giáp bảo vệ mặt đất không còn, thiên nhiên nổi giận, hạn hán lũ lụt liên tiếp xảy ra. Con người đã bị đất trời trừng phạt, trong cuộc sống của muôn loài, sự bất hạnh thay dần cho hạnh phúc.

Ngày ấy có một chú bé kiếm sống bằng cách: Vào rừng hái củi, mang xuống chợ đổi lấy chút đồ tiêu dùng vặt vãnh. Không biết chú con ai, từ đâu tới? Chỉ biết chú nói chuyện được với muôn loài, hiểu rõ đặc điểm, niềm vui và cả nỗi buồn của từng cá thể trong rừng. Chú bé giúp bày thú những việc cỏn con chúng không thể nào làm được. Như, rút cái gai cắm vào chân lũ chó rừng, lấy một chú kiến chui trong lỗ tai con voi, tham gia bắt rận cùng đàn khỉ…

Còn các con thú lại mang hết những gì ưu việt nhất của dòng giống mình truyền cho chú bé. Từ cách nhận biết những thứ ăn được, các loại làm thuốc chữa bệnh, cho đến việc tìm nguồn nước uống ở sâu trong lòng đất, chú bé đều nắm rất rõ. Chú lại mang những  hiểu biết đó, giúp đỡ lại muôn loài. Hàng ngày, chú bé nô đùa dạo chơi với các con thú. Khi cùng uống những giọt sương mai còn đọng trên lá cây vào buổi sáng đẹp trời, lúc la hét đuổi bắt trăng trôi dưới nước, hoặc lặng im nằm dài trên bãi cỏ giữa buổi trưa hè dưới gốc cây đại thụ ven rừng, thả hồn cùng những đám mây nhởn nhơ bay trên bàu trời xanh thăm thẳm.

Khi người ta đua nhau lấy đi màu xanh của rừng, mặt đất trở nên trơ trụi. Từng tốp thợ săn lùng  bắt các con thú, cung cấp cho những cửa hàng đặc sản. Biết chú bé có biệt tài nói chuyện với muôn loài. Nhiều kẻ gạ gẫm, doạ nạt, thậm chí bắt ép chú phải gọi các con vật đến để chúng săn bắt. Cuộc sống trở nên vô cùng khó khăn, không muốn trở thành công cụ trong tay kẻ ác, chú bé cùng muông thú phải chạy trốn, tìm đến những cánh rừng mới.

Họ lùi dần, lùi dần từng bước, mong sao tránh khỏi tai hoạ do con người mang đến. Rồi rừng chỉ còn ở nơi hiểm trở, nằm khuất sau những dãy núi đá cao ngất, rất nhiều bãi cỏ xanh trở thành sa mạc cát trắng mêng mông. Sau nhiều ngày vất vả thăm dò đường vượt núi, chú bé  tìm ra cái hang xuyên qua dãy thạch sơn, các con vật cùng chú bé đã đến được mảnh đất yên bình. Song hình ảnh của quá khứ vẫn thường hiện về trong những giấc mơ, khiến từ nơi sâu thẳm nhất của cõi lòng, luôn trào lên nỗi nhớ thương da diết. Nhiều lần chú bé quay trở lại, đứng trên sườn núi cao nhìn về nơi mình đã từng sinh sống.

Năm ấy trời đổ mưa liên miên, mặt đất không còn gì bảo vệ. Lũ cuốn đi tất cả những gì mà nó gặp trên đường. Biển cả dâng trào, mặt đất chìm  trong làn nước mêng mông. Loài người đứng trước hiểm hoạ không còn chỗ trú ngụ. Rồi nước cũng rút dần, bùn lầy rác rưởi ngập ngụa khắp mọi nơi. Mặt trời đổ lửa, đất nóng bỏng do không còn một bóng cây, cát bụi mù trời, nước sợ bốc hơi mất vội chui sâu vào trong lòng đất. Đầm hồ, sông suối trơ đáy. Bây giờ muốn trồng cấy cũng chẳng tìm đâu ra giống và nước tưới nữa. Những con người còn sống sót lâm vào cảnh khốn cùng, họ rủ nhau lang thang thành từng đoàn  đi tìm nguồn nước. Có một tốp toàn bọn nhóc trạc tuổi chú bé, tiến về phía dãy núi cao. Chúng tin tưởng, hy vọng một điều: Hướng đàn chim bay tới, sẽ có màu xanh của sự sống. Ở đâu tồn tại những cánh rừng, nơi ấy chắc chắn sẽ có nước, sự sống không thể tách rời những yếu tố cơ bản này. Song dãy thạch sơn cao ngất làm bọn nhỏ thất vọng, chúng gục ngã lưng chừng núi, một phần vì không tìm ra đường, phần khác do sức khoẻ cạn kiệt. Tất cả cảnh ấy chú bé đều được loài chim thông báo tường tận.

Chú bé cùng một số các con thú vội mang theo đồ ăn, thức uống đi về phía bọn nhỏ, lũ nhóc được cứu sống. Bọn nhỏ ngỏ lời với chú bé, mong cùng trở lại quê nhà, tìm mọi cách gieo trồng cây cối, tái tạo lại những cánh rừng. Chú bé ngần ngừ, rồi gật đầu đồng ý. Họ rủ các con vật đi cùng, song bày thú không đồng ý. Muôn loài bầy tỏ: Sẽ trở lại thăm chú bé khi màu xanh của rừng trở lại và con người chấm dứt việc săn bắt vô tội vạ.

Ngoài đồ ăn nước uống, lũ nhỏ mang theo nhiều giống cây quí. Hôm chia tay, các con thú tặng chú bé những sản vật chúng cất giữ bấy lâu nay. Loài khỉ mang đến nhiều loại quả giấu kín trong hang đá. Những con sóc tặng đủ các thứ hạt chúng gìn giữ cẩn thận nơi hốc cây. Còn bầy chim tha đến hoa, lá đủ màu lấy được từ trên những đỉnh núi mù sương.

Bọn nhỏ trở lại nơi quê nhà, chăm chỉ gieo trồng, tái tạo lại những cánh rừng. Chúng giống như những người thợ dệt cần mẫn, làm nên chiếc áo màu xanh cho mặt đất. Niềm vui dần dần trở lại với con người. Họ đã tìm được tiếng nói chung với thiên nhiên hoang dã.”

– Bây giờ nàng tiên Xanh ở đâu hở chú?

– Nàng đang ở cõi hư vô.

– Nơi đấy có gì đẹp không?

– Chốn đó chỉ có sự hỗn mang của đất trời thủa khai sinh.

– Bao giờ nàng tiên Xanh mới trở lại?

– Lúc con người mang màu xanh trả lại được cho rừng.

Tôi giật mình khi nghe cô bé hỏi:

– Chú có phải con của những người ngày xưa đã lấy màu xanh của rừng đi không?

– Chú không biết.

– Thế sao chú lại phải mang những giống cây từ phố, ngược lên mãi tận khu đồi hoang này để trồng rừng? – cô bé véo von nói tiếp – Chắc chú muốn nàng tiên Xanh mau trở lại.

T.N.D

Bài viết khác

violin amazon amazon greens powder