Thời khắc lịch sử trong "Hai ngày và mãi mãi"- Lương Kim Phương

Nhà văn Cao Năm đã khai thác tư liệu từ nhiều nguồn và "tiểu thuyết hóa”  những tư liệu ấy để trở nên sinh động hình thành cuốn tiểu thuyết "Hai ngày và mãi mãi".

Cuốn sách với cốt truyện được men theo hồi ức của ông Tự kể cho cháu trai về lần Bác Hồ đến Hải Phòng năm 1946 khi ông Tự chỉ là cậu bé nhỏ tuổi được ông ngoại dẫn đến gặp Bác Hồ.

Đọc thêm...

Chợ Tết - Ngô Thy Học

Ngô Thy Học là một cây viết trẻ đã có nhiều tác phẩm đăng trên báo chí. Dường như ở tác giả này có một nội lực khá mạnh trong  thể hiện các thể loại văn chương, sự nhạy bén khi tiếp cận với các đề tài muôn vẻ từ cuộc sống

Đọc thêm...

Sẽ có một ngày – thơ Lê Thị Như Trang

Chúng tôi xin giới thiệu chùm thơ của Lê Thị Như Trang, một tiếng thơ trường giọng điệu với những ý nghĩ phản biện khá mạnh mẽ về hiện thực cuộc sống và tình yêu.

Đọc thêm...

Thơ Vương Huệ trình làng văn trẻ

vanhaiphong.com tuần này, giới thiệu một gương mặt thơ mới trình làng Văn trẻ - Tác giả Vương Huệ. Ngôn ngữ và tình cảm trong sáng trong những câu thơ truyền thống lục bát và lục ngôn đã truyền đi những thông điệp của trái tim cô gái trẻ trung trước bao la nỗi đời và vời vợi nỗi yêu.

Đọc thêm...

Chùm thơ Nam Phương

Vanhaiphong - Nam Phương đã từng xuất hiện trên trang Văn trẻ Hải Phòng những số đầu tiên. Từ thành phố Hồ Chí Minh tiếng thơ của cô lại thêm một lần gửi về quê mẹ.

Đọc thêm...

Mặt hồ mờ sương sớm - Phạm Thùy Linh

Bảng lảng hơi sương. Hồ như nhòa trong màn hơi mỏng tang tựa lụa. Nắng chưa lên. Gió chưa nổi. Chỉ se sẽ lá liễu đưa rủ rỉ trên mặt nước lặng như tờ. Hồ sớm mai phẳng như lòng người đang hồi về ký ức.

Đọc thêm...

Viết từ không gian chết - chùm thơ Nguyễn Đình Minh

Cuộc chiến chống Mỹ đã đi qua 40 năm, cây cỏ đã phủ xanh những vết thương trên đất mẹ, nhưng  trong lòng dân tộc và mỗi con người Việt, tiếng nổ của chiến tranh vẫn vang lên day dứt. Trên nền cảm hứng từ đề tài này và từ hiện thực vẫn đang tồn tại, Nguyễn Đình Minh đã có cách nhìn và ngẫm ngợi đa chiều hơn về những khối “di căn” sau khi cuộc chiến tàn khốc chấm dứt.

Đọc thêm...

Nhà văn trẻ với đề tài chiến tranh và người lính - Nguyễn Hữu Quý

 

Tôi nghĩ, chiến tranh vẫn là đề tài văn học không cũ của các nhà văn. Dù không còn chiếm địa vị thượng phong như trước đây nhưng dòng văn học viết về chiến tranh vẫn thông chảy và như chúng ta thấy phần nhiều những tác phẩm hay ở nước ta sau năm 1975 vẫn thuộc đề tài này.

Đọc thêm...

Giải mã bí mật "Tình già" của Phan Khôi

Bài thơ mà Phan Khôi làm theo “một lối thơ mới” và đem “trình chánh giữa làng thơ” vào đầu năm 1932 ấy có tên Tình già. Trong bài thơ người ta nghe thấy lời đối đáp của một đôi tình nhân “hai mươi bốn năm xưa”:

Đọc thêm...

Những mẩu chuyện ngoài thơ của nhà thơ Binh nhì - Nguyễn Đình Minh

Anh nhìn tôi khoái chí cười rung bộ ria bạc tóe ra lởm khởm và kể. Thật đấy, nói đúng ra thì trong giấy báo xuất ngũ ghi là Binh Nhất Hoàng Văn Bộ (Tên thật của anh), nhưng tao chỉ binh nhì.

Đọc thêm...

Thơ nữ trẻ đương đại và hành trình tìm kiếm cái tôi mới - Trần Hoàng Thiên Kim

Mặc dầu còn có những ý kiến khác nhau về thơ nữ trẻ thế hệ 7X, 8X, nhưng chúng ta cần thừa nhận rằng đây là hiện tượng đáng chú ý của thơ ca Việt Nam đương đại.

Đọc thêm...

Lý luận phê bình văn học đang bị thờ ơ?

Nhà phê bình văn học Văn Giá (Chủ nhiệm khoa Viết văn – ĐHVH Hà Nội) cho hay: “5 năm nay, chúng tôi không tuyển được một ai theo ngành phê bình văn học.”.

Đọc thêm...

Chuyện chưa kể về ông ngoại tôi, nhà thơ Hữu Loan - Mỵ Quỳnh Lê

vanhaiphong - BBT bất ngờ nhận được bức thư dài kèm theo câu chuyện mà Mỵ Quỳnh Lê (Khoa KHXH – Đại học Hồng Đức) gửi về. Theo chị, trong hàng ngàn bài viết về Hữu Loan, vanhaiphong đã chọn đăng bài về người ông yêu quý của mình với những tư liệu và lời bình chân thật nhất. Và từ câu chuyện kể chân thành của chị, chúng ta hình dung thêm những góc khuyết trong chân dung của tác giả “Màu tím hoa sim”, một nhà thơ  và tác phẩm nổi tiếng này của ông đã đi vào cõi bất tử của thi ca Việt.

Chúng tôi xin đăng tải toàn bộ câu chuyện này của tác giả.

Là cháu ngoại, nhưng tôi chưa bao giờ được nghe ông kể trọn vẹn câu chuyện "Màu tím hoa sim".

Bốn lần ông kể cho chúng tôi nghe, là bốn lần đến đoạn ông theo bà Lê Đỗ Thị Ninh lên đồi sim thì cả bốn lần ông đều khóc. Rồi ông kể về bà với ánh mắt xa xăm, còn nguyên cái hạnh phúc của người trai biết yêu và được yêu hồi trẻ. Ngày mới cưới, ông vì mặc cảm mình già hơn nên đã thuê cho bà một chiếc xe kéo, còn ông đạp xe tụt lại phía sau. Bà ra hiệu cho xe dừng lại chờ ông, khi biết lí do, bà nói: Em thích một người chồng già như anh! Về ở quê chồng, mẹ chồng – bà cố ngoại của chúng tôi ngày đó vì mặc cảm gia cảnh khó khăn với con dâu nên lén giấu quần áo sau lưng đem ra ao giặt. Bà Ninh biết được,  đã khẩn khoản xin mẹ chồng cho bà được giặt áo của mẹ. Hình ảnh người con gái đã từng bận xiêm y, sống trong nhung lụa xin phép được giặt áo cho mẹ chồng nghèo khổ, lam lũ là hình ảnh không bao giờ ông quên được. Rồi ông cười. Ông vừa cười, vừa lau nước mắt. Lần nào câu chuyện ông kể cũng dở dang như thế.

Bà ngoại tôi, bà Phạm Thị Nhu là một phụ nữ đẹp. Ngắm bức ảnh khi bà còn trẻ, đang ở ngoài Hà Nội cùng ông mới thấy tiếc vì trong các con gái và cháu gái của bà không ai được thừa hưởng vẻ đẹp ấy. Ông tự hào lắm. Ông kể, ngày ông về dạy học ở Nga Sơn, có mấy cô bé đi chăn bò cứ nấp nom ngoài cửa số nghe ông giảng Kiều, trong đó có bà. Bà kém ông tới 19 tuổi. Có lẽ ông yêu cái vẻ ngây thơ, đáng yêu, và cũng do cái duyên Trời định mà ông bà đã nên vợ nên chồng.

Bà là người phụ nữ tần tảo, chịu thương chịu khó như tất cả phụ nữ Việt Nam thời đó. Ông bà có với nhau đến mười người con. Mẹ tôi là con gái thứ hai trong gia đình. Thỉnh thoảng, trong nhữ ng câu chuyện mẹ kể ru vỗ chúng tôi trong những đêm hè nóng bức, có cả những chuyện “ngày xưa” mà ông vẫn là niềm thương nhớ nhất của mẹ. Mẹ kể, ngày đó vất vả lắm, để nuôi đủ 12 miệng ăn, ban ngày ông phải đẩy xe cút kít, ban đêm xay bột làm bún. Mà chiếc xe cút kít của ông thì thật đặc biệt. Mẹ bảo, người ta bán cái xe cút kít bình thường với giá 15000 đồng thời đó. Ông không có tiền nên chỉ mua chiếc xe có giá 7000 đồng. Chiếc xe với cái càng cong cong khiến ông cứ phải gò lưng đẩy khi gặp đoạn đường dốc, hay đường nhiều ổ gà ổ vịt… Lần nào kể đến đó mẹ cũng khóc. Mẹ  nhớ lại,  ban ngày đẩy đá, thồ đá, ban đêm ông phải xay bột phụ bà làm bún. hầu như không đêm nào ông được ngủ ngon. Nếu gặp hôm cối hỏng, loay hoay cả đêm mới xong bữa bột là sáng hôm sau ông lại tranh thủ ngủ trên đường thồ đá. Những lần nhìn ông tranh thủ nhắm mắt  giữa đường , lần nào mẹ cũng rơi nước mắt.

Nhưng ngày đó, ông trong mắt của bà, của con cái, anh em hàng xóm ông là người gàn dở. Cuộc sống khốn khó, cơm không đủ ăn, phải chia nhau từng quả chuối luộc, từng củ khoai ngứa, nhưng hễ gặp người ăn xin, người tàng tật lang thang ngoài đường là ông lại mang về nhà nuôi. Gặp những người bẩn thỉu, hôi hám, ăn xong bậy đầy nhà, ông lại nai lưng dọn dẹp. Những thương binh mất hết giấy tờ, ông tuyên bố: nhà nước không quan tâm, ông sẽ quan tâm đến họ. Vậy là hằng ngày, ông bớt khẩu phần ăn ít ỏi, thiếu thốn, đạm bạc của lũ con để nuôi những người ông cho là họ đã “bỏ lại xương máu ở chiến trường”, “hi sinh một phần tuổi trẻ và sức lực của mình cho đất nước” để nhân dân có được cuộc sống thanh bình.

Những đám tranh cãi nhau, đánh nhau không đám nào ông bỏ qua. Đám nào ông cũng can dự với vai trò như một quan tòa. Hễ thấy ai phải là ông bênh vực bảo vệ, ai trái là ông sẵn sàng “tát sưng mồm” đứa “điêu ngoa”, “xảo trá”. Có người bị ông tát nhưng chỉ dám ôm miệng hỏi: “Cháu làm gì ông mà ông đánh cháu”?. Ông trỏ thẳng mặt: “Tau đứng đây, tau lắng rồi. Mày sai, mày là đứa đểu, tau phải trừng trị những đứa đểu như mày”.

Ngày mẹ có giấy báo đỗ của trường 12 + 2 ở Thanh Hóa, bà ngoại không cho đi. Bà cứ cái cớ: “con gái, học làm vương làm tướng gì ! Ở nhà làm cho tau mấy năm rồi lấy chồng! Thương mẹ nên ông đến bạn bè vay từng đấu lúa để lấy tiền đưa mẹ đến trường.

Khi chúng tôi lớn lên tóc ông đã bắt đầu điểm bạc. Người ông cốt cách như tiên, với mái tóc vuốt ra phía sau, chòm râu dài là hình ảnh chúng tôi vẫn nhớ khi còn thơ bé. Ngày đó, bố mẹ ban ngày  mang anh em tôi lên gửi ông bà, tối mới lên đón để tranh thủ đi làm. Ông cũng luôn tay với công việc của mình. Những lúc có khách, ông lại nghỉ tay cùng khách đàm đạm. Những lúc như thế, tôi vì bé hơn anh mà được “đặc cách” ngồi trong lòng ông nghe ông nói chuyện với khách. Cuộc sống gian khó hằn lên khuôn mặt ông những nét khắc khổ, nhưng mỗi khi ông cười, năm tháng dãi dầu cũng không che được khuôn miệng cười sảng khoái, hóm hỉnh của ông. Ông kể về những ngày tháng đi học, về những lần học đối đáp với người Pháp, về thơ văn. Mỗi lần đến chỗ đắc ý, ông lại vuốt râu, đôi mắt sáng lấp lánh ánh cười.

Có lần ông và mẹ đang thồ đá, gặp một đoàn người Pháp về thăm vùng núi Vân Hoàn. Họ vụng về hỏi người dân quanh đó về đường đi bằng những lời nói và động tác khó nhọc. Ông thấy bất nhẫn nên trả lời họ. Cả đoàn “ồ’ lên ngạc nhiên và mừng rỡ rồi nói với nhau mấy câu gì đó. Ông bảo, họ hỏi, sao ở vùng đất heo hút này lại có một người thồ đá lam lũ nhưng nói tiếng Pháp như gió và cách trả lời sắc xảo, thông minh đến vậy. Ông không trả lời, chỉ cười và đẩy xe về phía trước.

Ngày ông mất, bà ngoại tôi không khóc, nước mắt người già đã khô cạn, không kịp vắt đủ mấy giọt minh chứng cho nỗi đau của chia xa vĩnh viễn. Tôi cũng không khóc. Lúc còn sống, ông vẫn nói với chúng tôi: sống trên đời này chỉ là cõi tạm, còn cuộc sống dưới kia (chỉ âm phủ) mới là cõi vĩnh hằng. Nên ông nhắc nhở đám cháu nội – ngoại của ông, phải sống sao cho đẹp, cho hay để khi về “bên kia” không còn gì để nuối tiếc. Ông luôn nhắc nhở chúng tôi không được sát sinh. Mỗi một vật đều có sự sống, đều ham sống, sợ chết, sợ đau đớn như con người. Ông dặn chúng tôi, sau này thi  Đại học, nên thi Sư phạm để mang kiến thức dạy người, thi Y bác sĩ để cứu người, thi Nông lâm Ngư nghiệp để giúp bà con làm nông đỡ vất vả, nhọc nhằn.

Vậy mà đã mấy chục năm…

Ngày bà còn khỏe, thỉnh thoảng tôi về thăm, bà lại chìa tờ báo viết về ông đã sờn cũ để tôi đọc bà nghe. Lần nào bà cũng cười, rồi kể về ông: ông mày hay được người ta mời đi lắm, mà lần nào đi cũng rõ lâu. Có lần nhà có việc, tao (bà hay xưng với con cháu như thế) phải đi tìm. Nghe người ta mach, nhưng cứ đến nơi ông ấy lại đi chỗ khác mất rồi. Mãi rồi cũng gặp, tủi thân tao khóc hu hu. Thế là ông ấy cười bảo: tôi đã như bút bi hết mực rồi, còn lo gì nữa mà bà phải khóc! Lúc còn khỏe, thỉnh thoảng ra hè ngồi, ông ấy lại nhìn tao chăm chăm rồi cười bảo: bà đã 70 tuổi rồi mà còn đẹp quá!  Thế là ổng cười đắc ý: Sao mình lại vẫn còn mê bà già 70 tuổi này nhỉ?

Rồi bà cười. Những nếp nhăn nén lại, xếp thành hàng dài, ép chặt cho giọt nước mắt đục như nước gạo, cô độc, lầm lũi bò xuống gò má đã nhăn nheo. Có lẽ bà hạnh phúc lắm. Cái hạnh phúc ít ỏi cho những nhọc nhằn, lo toan, vất vả của cuộc đời làm vợ ông - một con người, một nhà thơ tài năng, nhân hậu dẫu số phận trùng trùng giông gió.

 

Mỵ Quỳnh Lê

Khoa KHXH - Đại học Hồng Đức

ĐT: 0988 349 686

Sex trong văn học trẻ -Trần Hoàng Thiên Kim

Thời gian gần đây, giới văn học trẻ lại thêm dịp xôn xao xung quanh cuốn tiểu thuyết "Nháp" của nhà văn trẻ Nguyễn Đình Tú. Cuốn sách này, như ý kiến của chính tác giả trả lời báo giới: "Chỉ đơn giản đề cập một bộ phận những người trẻ tuổi có những ẩn ức về tình dục, một ẩn ức do thời đại đem lại".

Đọc thêm...

Trái tim tự viết cho mình - Chùm thơ Ban văn trẻ

Tuy nhiên điều khác biệt ở những tác giả trẻ Hải Phòng là dẫu buồn, dẫu tuyệt vọng ly tán giữa các cảnh ngộ, các không gian thời gian... thì trái tim của các nhà thơ vẫn ánh lên chất nhân văn, trao gửi người đọc những niềm tin xanh, những chồi xuân hé mở.

Đọc thêm...

Thơ tình dành tặng cho em - Chùm thơ của các Nhà thơ Việt Nam tại Hải Phòng

Với thiên chức làm vợ và làm mẹ, người phụ nữ sản sinh ra tất cả anh hùng và các nhà thơ. Và riêng phạm trù thi ca, có thể khẳng định người phụ nữ là một cánh cửa luôn mở ra những cảm hứng sáng tác bất tận.

Đọc thêm...

Văn trẻ Hải Phòng giới thiệu cây bút mới

Trong số đầu xuân, chúng tôi xin giới thiệu chùm thơ của hai gương mặt mới: Nguyễn Hải và Phạm Hương. Vấn mang đặc trưng của tuổi trẻ với cảm thức tình yêu, chùm thơ được giới thiệu sau đây sẽ thấy được những cung bậc tình yêu quả là muôn điệu, khi sầu muộn, lúc riết róng khát khao; nhưng trên cả vẫn là những rung cảm thật rất người và rất trẻ.

Đọc thêm...

Hy vọng từ những tác giả trẻ trong mùa xuân mới - Phương Mai

Tuy nhiên với những gì mà các tác giả trẻ đã khẳng định được, chúng ta có quyền hi vọng vào một năm mới của những bùng nổ, đột phá từ những bạn trẻ ấy.

Đọc thêm...

Hãy mau về nhà- Chùm thơ Ban Văn trẻ Hải Phòng

Chùm thơ ngập tràn cảm nghĩ của những tác giả Ban Văn trẻ Hải Phòng trước thềm mùa xuân. Một Chiều ba mươi ngập nhung nhớ vương thương, Một nỗi quê ám ảnh cả khao khát nhớ về vùng quê xa nơi "Miền gái đẹp". Và cả những suy nghĩ về mái nhà giữa cõi trần bời bời thế sự và thành đường thi ca...

Đọc thêm...

Lão say - truyện ngắn của Nguyễn Thị Thùy Linh

Gần nhà tôi có một lão say. Hình ảnh say xỉn của lão đã xuất hiện trong tiềm thức của tôi từ khi còn nhỏ xíu. Mười mấy năm rồi, lão vẫn vậy, hoặc thảm hơn. Người làng rủa lão sao uống rượu thay nước mấy chục năm vậy mà không chết sớm, lại ngày càng uống khỏe như trâu.

Đọc thêm...

Trần Đăng Khoa giao lưu với CLB viết văn trẻ Hải Phòng - Nguyễn Đình Minh

“Con chó mất ấy thực ra là con chó đen và quê tôi gọi là con mực, bài thơ tôi viết lúc ấy cũng được đặt cái tên rất thật, rất dân giã “Mất chó”, sau đó khi gửi báo chỉnh lại là “Sao không về hả chó?” còn câu kết tôi viết là: Chó ơi là chó ơi!”- Trần Đăng Khoa.

Đọc thêm...

Đi trong làng sấm - Thơ,Trần Nhuận Minh

 

Trạng Trình là cây đại thụ văn hoá bóng trùm thế kỷ XVI;  Đã có hàng ngàn bài thơ, công trình nghiên cứu về vị danh nhân văn hoá đặc biệt này. Trong rất nhiều thơ ca viết về Cụ, trang “Sáng tác trẻ” tuần này trân trọng giới thiệu bài thơ “Đi trong làng sấm” của Nhà thơ Trần Nhuận Minh

Đọc thêm...

Nguyễn Bỉnh Khiêm trong bức tranh “Tam Thánh ký hòa ước” - Nguyễn Đình Minh

tam_thanh2Tại tòa thánh Tây Ninh , thánh địa  của Đạo cao Đài xây dựng từ năm 1927 (tỉnh Tây Ninh ),  Nguyễn Bỉnh Khiêm là danh nhân văn hóa duy nhất Việt Nam được công nhận là một vị thánh của một tôn giáo chính thức.

Đọc thêm...

“Tình khúc 2000” của Trần Hòa Bình, một bài thơ bị lạc giữa đời - Nguyễn Đình Minh

Trần Hoà Bình không nguôi sôi sục bền bỉ giữa cõi đời để đi tìm cái đẹp nguyên mẫu lung linh về người phụ nữ được trái tim anh dựng dậy và tạo thành lối riêng cho thơ tình của anh.

Đọc thêm...

Mộ gió – Lê Mạnh Thường

Lê Mạnh Thường là Hội viên Hội VHNT Hải Phòng, Phó Chủ nhiệm CLB  tác giả trẻ của Hội NVHP, anh đồng thời còn là một chiến sỹ trong lực lượng cảnh sát biển, người luôn có mặt với vai trò Phóng viên trên các con tàu của lực lượng suốt những ngày Trung Quốc điều Giàn khoan 981 xâm phạm lãnh hải Việt Nam

Đọc thêm...

Ký ức quê - chùm thơ của Ban văn trẻ

Tôi về đùa với cơn mưa/ Thách cùng chúng bạn ban trưa... tồng ngồng/ Bỗng gặp cô gái chưa chồng/ Thẹn thùng tôi trốn giữa đồng cỏ may.

Thuý Nga


Cho tuổi 35

 

Đêm ấy

Mưa không thành tiếng

Mẹ thắp lên những vì sao ướt

Để đêm nay con 35.

 

Con vẽ một bức tranh

Một chấm tròn ở giữa bức tranh ấy

Sự biểu đạt ngày một dày hơn

Cho đến lúc con trở thành một dòng sông kiệm xiết.

 

Nét vẽ chân phương nguyên dạng

Sự tài hoa không nở trên mảnh đất khô cằn

Con tắm mình sau những bất định

Cứ nghĩ đã làm rõ nghĩa rạ rơm.

 

Sự cách điệu lại lớn hơn

Quy tắc cũng thoát ly ngoài những tiềm tàng đã rụng

Trên đỉnh cầu mà như là cuối Chạp

Con chạy về hong sấy lại thời gian.

 

Mẹ có đêm ấy để con 35

Đêm nay mưa vẫn không thành tiếng

Vệt tạo hình thấm nền đá hoa cuộn tròn bất tận

Không chối bỏ mặt mình con chối bỏ phấn son…

Cù Thương

Nợ mẹ

 

Ngày con đuổi theo ước mơ

Mẹ lặng lẽ khom bóng mình vào đất

Ngày con miệt mài những bước đi mỏi mệt

Mẹ lặng lẽ nhìn vời vợi phía sau

 

Con đường dài tít tắp

Cuốn mình để tới đích nhanh hơn

Mẹ trong chiều không đuổi kịp con

Mẹ vẫn cố thu con trong tầm mắt

 

Con vô tâm

cú chơi vơi cuối cùng

Dây đứt

Con nợ người một khoảnh khắc quay lưng

 

Lê Mạnh Thường

Ký ức quê

 

Tôi về dệt lụa bắc cầu

Tắm sông cổ tích, gội đầu ca dao

Nằm nghe cá quẫy dưới ao

Phiêu diêu trong giấc chiêm bao cùng Bờm.

Lội đồng mót hạt lúa thơm

Dâng lên Tiên Tổ bát cơm ngày mùa

Tôi về nghe tiếng chuông chùa

Thị Mầu õng ẹo gạ mua tấm chồng.

Tôi về phiên chợ ngày Đông

Trộm nhìn giọt nắng nhuộm hồng má em

Nón mê, bùn đất lấm lem

Bà tôi ngồi khóc khi xem xẩm mù.

Tôi về hứng gió mùa thu

Gửi vào sóng sánh lời ru ngọt ngào

Mẹ ngồi phơi những hanh hao

Khâu thời gian cũ, thả vào cõi xưa.

Tôi về đùa với cơn mưa

Thách cùng chúng bạn ban trưa... tồng ngồng

Bỗng gặp cô gái chưa chồng

Thẹn thùng tôi trốn giữa đồng cỏ may.

Hồn quê thổn thức tháng ngày

Tôi về uống cả men say quê nhà...

- 2010 -

 

Thơ về biển đảo cần một độ sâu hơn - Nguyễn Hữu Quý

 

Tôi nghĩ, lính biển đảo, dân biển đảo cần ở thi ca một cái nhìn gần với cuộc sống chất chứa gian khổ và dũng cảm của mình để từ đó những trang thơ chân thực đầy vốn sống và nghệ thuật trở thành cây phong ba của họ.

Đọc thêm...

Mấy suy nghĩ về CLB những người viết trẻ Hải Phòng - Vũ Hoàng Lâm

vanhaiphong- Nhà giáo Vũ Hoàng Lâm (Hội viên Hội VHNT Hải Phòng) là thành viên CLB nhà văn trẻ giai đoạn những năm 70 của thế kỷ 20. Ông đã có nhiều đóng góp cho sự nghiệp văn học Thành phố cảng và đã xuất bản rất nhiều tác phẩm văn chương. Trang văn trẻ xin trân trọng giới thiệu bài viết của ông trực tiếp gửi tới BBT.

Đọc thêm...

Những ngọn lửa thầm thì - chùm thơ Ban văn trẻ

Đó là những ngọn lửa tưởng như đã chìm sâu trong lớp bụi thời gian, trong góc khuất của cõi sâu đáy lòng những người đã từng đến rồi đi từ mái trường một thuở

Đọc thêm...

Mưa & chuyển mùa - Chùm thơ CLB Văn trẻ

Ở đây, ta khá ngạc nhiên khi không chỉ là lối thơ hiện đại mà các tác giả trẻ lại đem đến cho người đọc cảm xúc nhờ những "con đò lục bát" chuyên chở. Liệu đó có phải là thông  điệp: không phải nhà thơ thơ trẻ nào cũng chăm chắm hướng tới sự tân kỳ giữa bề bộn con đường thi ca đất Việt hôm nay?

Đọc thêm...

Các bài viết khác...
Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Năm tôi gặp em, em chỉ tròn mười bảy, cái tuổi còn quá đỗi ngây thơ, quá...
Hình ảnh
Trân trọng kính mời toàn thể hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng tham dự chương...
Hình ảnh
"Rõ ràng - ông tự nhủ - Hoàng đế cùng Tygelinux định dùng nàng cho một buổi...
Hình ảnh
Đêm anh đi, biển lặng im ắng nhưng lòng tôi lại dậy sóng, từng con sóng nhỏ...
Hình ảnh
VHP: Nhân ngày NHÀ GIÁO VIỆT NAM giới thiêu với bạn đọc một truyện ngắn mà...
Hình ảnh
Tuổi thơ, trò vui ngày đi học của học sinh hoàn toàn bị mất dưới sức ép ...
Hình ảnh
Hà Nội trong ta biết mấy thiêng liêng Khát khao gió trong xạc xào ngô bãi...
Hình ảnh
  Lời dịch giả: Phạm Vũ Thịnh Truyện ngắn nầy ra mắt người đọc năm...
Hình ảnh
Ngày 21/11/2017 tại TTVHTT quận Lê Chân, Hội những người yêu dân ca Quan họ ...
Hình ảnh
- Trước khi con thực hiện đúng ước vọng của vua cha, con muốn có ba chiếc...
Hình ảnh
ĐẤT VIỆT TRỜI NAM (Chương 50) Đan Thành Vụng Đa Mỗ Trần Toàn chém tướng...
Hình ảnh
Vanhaiphong.com: Huyền Minh gắn bó với mảnh đất Hà Giang và những vần thơ chị...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1937
mod_vvisit_counterHôm qua7224
mod_vvisit_counterTất cả8855753
Hiện có 230 khách Trực tuyến