Nghĩ dưới mái trường xưa - Thơ, Nguyễn Đình Minh

Vanhaiphong - Nghề dạy học là một nghề cao quý, nhưng viết về nghề này thật khó; trên văn đàn đã từng có nhà văn kêu lên rằng lâu nay chúng ta ít viết về đề tài này. Nhưng thật ra, dưới góc nhìn đời thường, nghề giáo cũng chỉ là một nghề và người thày cũng chỉ là một công dân, và nếu chỉ nhìn vậy thì thật khó để viết và càng khó để viết hay. Nguyễn Đình Minh đã tìm một cách tiếp cận khác đó là hồi tưởng để suy ngẫm và thật may anh đã tìm ra bức chân dung khác về người thày.


Nghĩ dưới mái trường xưa


Nhờ ủ ngấm men, gạo vắt mình thành rượu

Lá bởi uống nắng trời mà xanh

Và hạt nước nhỏ nhoi rụng xuống dòng sông chảy

Bỗng một ngày nhập biển, hóa mênh mông


Trong thành quách hư danh, hồn ta biến dạng

Gạch đá vô tri ngoảnh mặt với câu thơ

Quên lời giải của thày:

Chia niềm vui, cộng tình yêu và tích thiện

Diệt cỏ hoang bằng những phép tính trừ.


Ta chăm nuôi đời ta bằng thức ăn vị kỷ

Nên hóa thành loài chim di trú theo mùa

Nhìn đồng cỏ xanh tươi, quên rạ rơm tổ cũ

Giữa đại ngàn …tim xóa bóng vườn xưa.


Trên cánh đồng thời gian nóng nắng, lạnh mưa

Thầm lặng, thày ta…

Chiết cuộc đời của mình để gieo lòng nhân hậu

Gom những hạt nắng vàng mà bầy chim thiên di bỏ lại

Sưởi những cánh buồm khao khát sóng trùng khơi.

 

Con soi mình vào thày

 

Trước mặt thày, bỗng trở lại thuở trẻ con

Chúng tôi, những tướng lĩnh, nhà thơ và chính khách

Căn nhà nhỏ năm nào, giờ không còn khoảng cách

Bỏ cả ở bên ngoài

Những hàm cấp, hư danh…


Như những hạt lúa củ khoai thành những cánh chim

Từ bàn tay thày, chúng con bay vào khát vọng,

Chạm mặt phong ba cõi vô thường nóng lạnh

Kẻ ngã ngựa giữa đường, người mưu sự hanh thông…


Trong nhịp tim vẫn đổ tiếng trống trường

Nhớ tuổi học trò

Mơ ước như mây trôi, lớp xưa, bạn cũ

Trang giáo án thấm hồn thày hóa thành biển cả

Ngàn đêm ngọn đèn dầu sáng lửa hải đăng.


Lời của thày, suốt hành trình con khắc cốt ghi tâm

Nhưng ánh kim tiền, mùi phấn son khỏa thân cám dỗ

Tham vọng kết kén ở trong đầu, nở thành độc tố

Nên quá nửa đời người, bước vẫn chông chênh.


Tưởng cao lớn rộng dài, hóa nhỏ bé mỏng manh

Trước bức tượng đài thuần lòng yêu thanh khiết

Ngạo nghễ với tháng năm sóng vùi, bão giật

Với mảnh đời thường chật hẹp những bon chen.


Lấy của đời ít, trả cho đời nhiều hơn

Như dòng sông phải đắp bồi khi tự làm xói lở

Con soi mình vào thày,

Nghe bao tiếng từ thẳm sâu vụn vỡ

Hiểu đích thành Người chưa hết gian nan?

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Hội thảo “Tác phẩm hay - đích đến và giải pháp” do Liên chi hội Nhà văn...
Hình ảnh
Mới đây Hội Nhà văn Hải Phòng vừa tổ chức chương trình Bàn tròn văn chương...
Hình ảnh
Để diều mẹ bay lên được thì phải “chạy mồi”. Lúc này, người cầm dây...
Hình ảnh
Từ chiều tối Thứ Sáu - ngày 14 và sáng Thứ Bảy - ngày 15/9/2018 (tức mùng 5 và...
Hình ảnh
Nhưng tình hình cũng đã rõ. Đâu đâu cũng nghe đồn rằng phe công nhân đang...
Hình ảnh
– Cô nhầm rồi! Thần trừng phạt lại nói. – Anh ta đã chết quá sớm. Sống...
Hình ảnh
Do đó, sự nhầm lẫn như đã nói trên là rất dễ hiểu và theo tôi, tác giả ...
Hình ảnh
- Tôi không biết lấy ggì đền đáp ơn anh. Hôm qua chúng tôi làm lễ thành hôn...
Hình ảnh
Bây giờ những người duy nhất gần gũi với bác sĩ Zhivago là những người ...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay267
mod_vvisit_counterHôm qua6869
mod_vvisit_counterTất cả10824665
Hiện có 100 khách Trực tuyến