Trần Ngọc Mỹ - Hồn thơ dạt dào tình yêu ( Phan Nam)

Cuộc đời đi qua bao nhiêu cánh cửa?/ Sau những cánh cửa ấy có gì?, đó là hai câu đề từ trong tập thơ mới nhất của nhà thơ Trần Ngọc Mỹ, sau tập “khát những mùa yêu” và “ban mai của bé”. Những ai đã đọc thơ của chị có lẽ đều có chung cảm nhận về một hồn thơ dạt dào tình yêu, bút lực dồi dào và cảm quan tinh tế trước bộn bề con chữ. Có lẽ, ở một tác giả trẻ, dành thời gian, tâm sức cho thi ca, cho văn chương là một điều rất khó khăn. Nhưng tôi nghĩ chị đã làm được điều đó, với một niềm hứng khởi mới mẻ, một nhân duyên văn nghệ tràn đầy. Tập thơ “bài thơ vỗ cánh” của tác giả Trần Ngọc Mỹ vừa được NXB hội nhà văn ấn hành tháng 04.2017 với 68 bài thơ qua 136 trang thơ dày dặn. Lật mở từng trang thơ, tác giả sẽ đưa người đọc khám phá một miền thơ với đầy khao khát tuổi trẻ, trầm tĩnh nhưng cũng nhiều nổi loạn, mạnh mẽ. “Có những lúc ta trốn vào con tim nhân hậu/ cuộc đời buồn chẳng biết ta đâu/ câu thơ dịu dàng như bàn tay mẹ/ đón ôm ta xoa dịu mái đầu”, đó là khổ thơ trong tập thơ “khát những mùa yêu” (xuất bản 2015) của tác giả với nhiều câu thơ hồn hậu, dịu dàng. Và đến tập thơ này, tác giả cho ta thấy thơ chị đã sâu sắc hơn, đầy đặn hơn và ngôn từ cũng được chắc lọc rất kỹ càng. Tôi nghĩ đó là những câu thơ mềm mại thắp lửa cho những mùa yêu còn đang giăng đầy phía trước, mở ra cánh cửa thi ca với biết bao mảng màu đan xen, đầy đủ cung bậc cảm xúc của một người đàn bà đa cảm, đa sầu. Và sau cánh cửa ấy có gì?

sau cánh cửa, tôi tìm thấy một tôi an yên nhất

mở rộng trái tim, nới rộng tâm hồn

trong bình lặng, khâu vá những vết thương

bằng bao dung, bằng tình yêu chân thật

(Cánh cửa thi ca)

Sau cánh cửa ấy chính là một tình yêu rộng mở, bao dung và trọn vẹn. Tình yêu xuyên suốt trong tập thơ “bài thơ vỗ cánh” gợi nhiều sức hút trong lòng độc giả với một niềm si mê, chất ngất. Ta có thể bắt gặp rất nhiều nghĩ suy của người đàn bà đã trót gửi trao vào một ngôi nhà, để rồi dành hết tâm sức cho ngôi nhà ấy, với người đàn ông và đứa con, kết tinh của một mùa yêu. “Anh yêu ơi, điều em nói đây, em biết, em không cần tô vẽ/ anh như vầng sáng trên cao/ kiên nhẫn ngày ngày thanh tẩy/ bao dung muộn phiền đời em...”, đó là những câu thơ rất trẻ với gói trọn yêu thương và kiêu hãnh vô cùng. Rồi tình yêu thương ký gửi vào mắt, môi, trái tim... trong cuộc sắp đặt dịu dàng của tạo hóa, ban cho mỗi chúng ta tâm hồn biết yêu thương và chia sẻ. Rồi tấm lòng người mẹ trẻ cũng được khắc sâu trong nỗi niềm rất thật: “Mẹ kỳ cọ hạt bụi năm tháng/ mong chỗ nào con chạm vào cũng sạch sẽ thơm tho...”, bởi vậy chẳng ai đo đếm được sự hi sinh của mẹ khi sinh ra, nuôi nấng đứa con nên người. Tôi chợt nhớ đến bài thơ “khu vườn cỏ dại” của nhà thơ Đinh Thị Như Thúy: “Vì những bông hoa dại/ Thầm lặng nở trên cỏ ướt/ Như những mảnh mặt trời/ Tự nguyện buộc ràng tôi vào mái nhà này/ Những công việc không tên/ Bàn tay thô ráp...”, có lẽ là sự hi sinh của người phụ nữ dành cho con cái, cho gia đình đã làm nên những vần thơ rất đáng trân trọng được chính họ âm thầm phác họa. Những công việc tưởng chừng như không có gì nhưng ước muốn “chỗ nào con chạm vào cũng sạch sẽ thơm tho” chính là ước muốn đưa con đến với điều tốt đẹp nhất, hạnh phúc nhất mà người mẹ suốt đời tận hiến. Sâu thẳm trong thơ Trần Ngọc Mỹ ở tập thơ thứ ba này ngoài đôi mắt tinh tế, một tâm hồn nhạy cảm còn là hành trình đi tìm bản ngã, khát vọng chinh phục chữ nghĩa với nỗi niềm giăng kín trong năm tháng dài đằng đẵng. Những không gian khác đầy rộng mở cũng được hình thành trong thơ kèm theo đôi chút chông chênh của tuổi trẻ: “Hãy vươn vai, đừng cúi đầu bạn nhé/ Giấc mơ mây vời vợi cưỡi đỉnh đồi/ Những cột mốc tạm dừng khi thấy mỏi/ Chẳng phiền lòng trước thế giới đang trôi”. Đôi mắt nhà thơ vượt thoát khỏi thực tại để hòa vào bể đời rộng lớn, nhiều hiểm nguy nhưng cũng tràn đầy lòng nhân ái, thắp sáng tình yêu thương giữa con người với con người, như trong bài thơ “Cho Giulia Renaldo dấu yêu”, tác giả viết: “Mặt trời quả cảm đã cứu được em/ Điều kỳ diệu khiến loài người phải tin/ Phải nghiêng mình trước linh hồn bất tử/ Giulia dấu yêu”. Cũng vẻ đẹp ấy, cũng đắm say ấy, cũng xúc động ấy... thế những khi đi vào thơ dường như được biến đổi trở nên ảo huyền hơn, lung linh hơn, mộng mị hơn. Nhứt thiết, thơ của phái đẹp thường thiên về cái đẹp thông qua cảm quan tinh tế, nhiều khắc khoải. Mỗi câu thơ là tiếng lòng được chắt lọc một cách có ý thức, đưa người đọc thưởng ngoạn những dư vị ngọt ngào của cuộc sống, dẫu có đôi chút cô độc và lan man, âu cũng đã đưa những tâm hồn đồng điệu tìm đến bày tỏ lẫn nhau. Thi sĩ lặng lẽ gieo vần thơ vào đời như những mạch sóng ngầm chực trào dâng nhưng cũng đầy đam mê, nhiệt huyết: “Ôi, chúng ta cày xới cánh đồng chữ nát bươm/ Bởi nỗi buồn quàng quanh không lối thoát/ Ở nơi này ngày nghiêng trôi xô lệch/ Dốc núi phủ bụi gầy mắt nhau”. Đối diện nỗi buồn, thi sĩ gieo nỗi buồn vào thơ và mang đến cho độc giả cảm xúc trọn vẹn, nhẹ tựa cơn gió ký gửi rung động thẩm mỹ thoáng qua trong đời. “Bài thơ vỗ cánh” mang đến cho đời vẻ đẹp muôn hương muôn sắc, muôn màu muôn điệu, lặng lẽ cất lên bản giao hưởng tình yêu cuộn trào trong sâu kín nỗi nhớ, khát vọng. Và ở trong “bài thơ vỗ cánh”, Tổ quốc là linh hồn thắp sáng câu thơ bay bổng:

Biển xô lên muôn nhịp sóng rộn ràng

Buồm căng ngực xõa gió khát vọng

Chẳng câu thơ nào đủ đẹp để cô đọng

Những dáng hình hăm hở tiến ra khơi

(Tiễn người ra khơi I)

Khi trái tim thi sĩ hòa chung tiếng sóng đất nước, người làm thơ luôn ý thức về trách nhiệm và khát khao vươn khơi để bảo vệ hồn thiêng sông núi. Nhưng có lẽ “chẳng câu thơ nào đủ đẹp để cô đọng” nên trái tim nữ sĩ thao thức “biết nhớ nhung sẽ giăng kín đêm dài/ giữa trùng khơi thức dậy ngàn con sóng”. Ở đâu đó trong tập thơ còn có hình ảnh đầy xúc động về cánh đồng quê hương, về người mẹ và bữa cơm nhà, về người cha quá cố đã hóa khói sương... Tất cả, tất cả hòa quyện, đan xen vào nhau làm nên thi phẩm “bài thơ vỗ cánh” neo đậu tâm khảm người đọc. Có lẽ, với tôi, cách tốt nhứt vẫn là lật mở từng tranh sách, đọc và cảm nhận.

 

Tiên Phước, những ngày đầu tháng 05.2017

PHAN NAM

Theo Văn nghệ Quảng Trị

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Trăng sáng sân đình còn ai đón Giọt buồn sương lạnh tứ ca dao Hạ về chưa...
Hình ảnh
Khi đến Xacônhiki tôi bắt gặp nàng ngồi trên chiếc ghế quen thuộc của chúng...
Hình ảnh
ĐẤT VIỆT TRỜI NAM (Chương 36) Đan Thành Trung Thành vương phóng hoả Hồng Giang...
Hình ảnh
Ngày xửa ngày xưa, ở thị trấn nọ có một anh chàng rất lười biếng và cố...
Hình ảnh
Vừa qua, những người trong giới học thuật xôn xao trước sự xuất hiện của...
Hình ảnh
Mời các bạn xem phim "Dấu ấn kiến trúc Pháp ở thành phố Cảng" trên...
Hình ảnh
Những đám mây bay đi /Tôi với người ở lại Cuốc kêu ngoài bến sông
Hình ảnh
Ngày 7/8/2017 tại hội trường tập đoàn Tây Âu số 189 đường Hàng Kênh; đã...
Hình ảnh
Chào mừng Đại hội Thơ Luật Đường (TLĐ) toàn quốc sẽ tổ chức vào đầu...
Hình ảnh
Tương truyền: để hoàn thành ngôi nhà phải dùng 18 con voi đực khai thác, kéo...
Hình ảnh
Tháng Tám là tháng sinh của ta và bao bạn bè khác nữa, những người được cho...
Hình ảnh
Quyền lực đó không hề ảo, bởi thực tế một phó chủ tịch phường ở Văn...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1169
mod_vvisit_counterHôm qua5166
mod_vvisit_counterTất cả8085506
Hiện có 188 khách Trực tuyến