Những nỗi người trong cõi vô thường- Chùm thơ của Ban văn trẻ

 

Số phận con người là chủ đề trang thơ trẻ tuần này gửi tới bạn đọc. Thông qua cách nhìn, cách nghĩ và phương thức thể hiện đa dạng, thơ trẻ Hải Phòng cho thấy những suy ngẫm bời bời của những trái tim trẻ ở mọi góc cạnh, mọi miền cuộc sống. Nó có thể là nỗi đa đoan trong tâm trạng của một nữ sĩ, một bi kịch của người lính già và cũng có thể là nỗi trở trăn khi làng lên phố…

Trang văn trẻ của vanhaiphong.com trân trọng giới thiệu

Thuý Nga

Chứng thực

Người yêu nắng nên lả vào giấc trọn

Ta lời ru lạc cả những chỏng chơ

Chiều cứ thế mà cầm tù

Lay lắt cõng cả gánh gầy lãng đãng.

 

Nếu ta choàng vai đêm run rẩy

Người đừng dửng dưng mà quay lưng

Đêm có nhầm lẫn người cũng đừng đỏ thẫm

Cứ vị tha cứ hun hút tiễn đưa.

 

Ở một dốc người băn khoăn hữu hạn

Ta diễu cợt những giao kèo vô danh

Người cứ tư duy mà va đập ngọn ngành

Ta dại khờ nên lệch về phía đá.

 

Thạch nhũ biết hoàn sinh tách bạch

Biết lấy mưa xoa chớp bể đầu nguồn

Ta sánh đặc cả ngôn từ lấp chật

Biết lấy gì chứng thực trước đêm?

 

 

Cù Thị Thương

Người lính già cô độc

 

Anh chậm rãi hôn lên mái tóc hai màu vào một chiều thu cuối

Tự hỏi

em đã đủ hạnh phúc

Câu hỏi thừa sau bước chân đêm

Kéo em qua ngày không đêm nối tiếp

Chiến tranh

Anh ở lại nơi anh chiến đấu

Quen đông người

lạc bước tự do

Anh không dám bước qua chính mình

về với em

Sợ một tình yêu sẽ sớm làm em mỏi mệt

Anh không thể trở về cuộc sống

Cuộc sống khắc nghiệt của chiến tranh,

của lòng tham mù quáng của sức mạnh bạo tàn thay thế bình yên

Anh đã không thể ở ngoài dù biết nó là vô nghĩa

Anh cũng không thể trở về dù biết là vô nghĩa

Không thể cứ thế rũ mình bước qua

Điều đó là không thể

Như một trái mìn

Chờ ngày nổ

Anh sợ mình thương tổn

Tất cả

Quanh anh

 

Lê Mạnh Thường

Làng lên phố


Từ nay vĩnh biệt cánh đồng

Mẹ con cò trắng theo chồng thiên di

Con đường đè nát gốc si

Chợ quê dời chuyển, mẹ đi lối nào?

 

Đất làng mặc cả thấp cao

Phân lô, bán mảnh, tường rào vây quanh

Mấy em tóc đỏ, mắt xanh

Gót chân nứt nẻ: “Mời anh gội đầu!”.

 

Mẹ ngồi bỏm bẻm nhai trầu

Mắt ngân ngấn hỏi làng đâu mà về?

Giăng giăng cao ốc liền kề

Cánh diều tức tưởi, vạt đê nẫu nường.

 

Làng thành tổ, xã thành phường

Ngậm ngùi cày cuốc nhớ thương một thời

Cao cao đất, thâm thấp giời

Thẫn thờ câu ví, chơi vơi hồn làng

 

Nong, nia, thúng, mủng, dần, sàng

Nép nương góc bếp, mơ màng ngày xưa

Muốn làm chút gió đồng trưa

Tay chân có cũng như thừa, làng ơi..!

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Mềnh muốn tranh cãi gì đó với Sói nhưng lại thôi. Chỉ lặng lẽ đội...
Hình ảnh
Chủ quán có ba cô con gái. Ba cô thấy ngỗng thì thắc mắc không hiểu là chim...
Hình ảnh
Nàng tới hết nhà này sang nhà khác, nhưng khi nghe tiếng chuông reo trong đêm...
Hình ảnh
Sáng 15/7 tại Làng Văn hóa Vân Tra, CLB Thơ Lục bát Hải Phòng đã tổ chức buổi...
Hình ảnh
James Joyce (1882-1941) là một tác giả nổi tiếng người Ái-Nhĩ-Lan. Người ta...
Hình ảnh
Lara sống đã hơn ba năm ở gia đình Kologrivov như sau một luỹ đá che chở:...
Hình ảnh
Bà nội đã ngoại bẩy mươi! Điều đó thấy rõ trước hết là việc bà không...
Hình ảnh
Trong chiếc áo vét tông dài, đôi ủng nam, đôi bàn tay chai sần, khiến ta liên...
Hình ảnh
Thêm một mùa cải vàng bên bờ sông nở rộ. phố đông hơn vào ngày ai đó đều...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay3735
mod_vvisit_counterHôm qua7021
mod_vvisit_counterTất cả10391457
Hiện có 196 khách Trực tuyến