Những nỗi người trong cõi vô thường- Chùm thơ của Ban văn trẻ

 

Số phận con người là chủ đề trang thơ trẻ tuần này gửi tới bạn đọc. Thông qua cách nhìn, cách nghĩ và phương thức thể hiện đa dạng, thơ trẻ Hải Phòng cho thấy những suy ngẫm bời bời của những trái tim trẻ ở mọi góc cạnh, mọi miền cuộc sống. Nó có thể là nỗi đa đoan trong tâm trạng của một nữ sĩ, một bi kịch của người lính già và cũng có thể là nỗi trở trăn khi làng lên phố…

Trang văn trẻ của vanhaiphong.com trân trọng giới thiệu

Thuý Nga

Chứng thực

Người yêu nắng nên lả vào giấc trọn

Ta lời ru lạc cả những chỏng chơ

Chiều cứ thế mà cầm tù

Lay lắt cõng cả gánh gầy lãng đãng.

 

Nếu ta choàng vai đêm run rẩy

Người đừng dửng dưng mà quay lưng

Đêm có nhầm lẫn người cũng đừng đỏ thẫm

Cứ vị tha cứ hun hút tiễn đưa.

 

Ở một dốc người băn khoăn hữu hạn

Ta diễu cợt những giao kèo vô danh

Người cứ tư duy mà va đập ngọn ngành

Ta dại khờ nên lệch về phía đá.

 

Thạch nhũ biết hoàn sinh tách bạch

Biết lấy mưa xoa chớp bể đầu nguồn

Ta sánh đặc cả ngôn từ lấp chật

Biết lấy gì chứng thực trước đêm?

 

 

Cù Thị Thương

Người lính già cô độc

 

Anh chậm rãi hôn lên mái tóc hai màu vào một chiều thu cuối

Tự hỏi

em đã đủ hạnh phúc

Câu hỏi thừa sau bước chân đêm

Kéo em qua ngày không đêm nối tiếp

Chiến tranh

Anh ở lại nơi anh chiến đấu

Quen đông người

lạc bước tự do

Anh không dám bước qua chính mình

về với em

Sợ một tình yêu sẽ sớm làm em mỏi mệt

Anh không thể trở về cuộc sống

Cuộc sống khắc nghiệt của chiến tranh,

của lòng tham mù quáng của sức mạnh bạo tàn thay thế bình yên

Anh đã không thể ở ngoài dù biết nó là vô nghĩa

Anh cũng không thể trở về dù biết là vô nghĩa

Không thể cứ thế rũ mình bước qua

Điều đó là không thể

Như một trái mìn

Chờ ngày nổ

Anh sợ mình thương tổn

Tất cả

Quanh anh

 

Lê Mạnh Thường

Làng lên phố


Từ nay vĩnh biệt cánh đồng

Mẹ con cò trắng theo chồng thiên di

Con đường đè nát gốc si

Chợ quê dời chuyển, mẹ đi lối nào?

 

Đất làng mặc cả thấp cao

Phân lô, bán mảnh, tường rào vây quanh

Mấy em tóc đỏ, mắt xanh

Gót chân nứt nẻ: “Mời anh gội đầu!”.

 

Mẹ ngồi bỏm bẻm nhai trầu

Mắt ngân ngấn hỏi làng đâu mà về?

Giăng giăng cao ốc liền kề

Cánh diều tức tưởi, vạt đê nẫu nường.

 

Làng thành tổ, xã thành phường

Ngậm ngùi cày cuốc nhớ thương một thời

Cao cao đất, thâm thấp giời

Thẫn thờ câu ví, chơi vơi hồn làng

 

Nong, nia, thúng, mủng, dần, sàng

Nép nương góc bếp, mơ màng ngày xưa

Muốn làm chút gió đồng trưa

Tay chân có cũng như thừa, làng ơi..!

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Ngày 19/4/2018, tại hội trường Hội Liên hiệp VHNT Hải Phòng số 19 Trần Hưng...
Hình ảnh
Những mùa nhãn chín đi qua cuộc đời tôi là cả những khoảnh khắc nhớ nhung,...
Hình ảnh
Ngày 16/4/2018 tại khu sinh thái An Lạc, Kim Bôi, Hòa Bình; Hội LL Việt Kiều Hải...
Hình ảnh
Ngày 15/4/2018 tại thư viện KHTH thành phố số 213 Lạch Tray, Hải Phòng; Hội...
Hình ảnh
Vũ còn đang ngập ngừng chưa biết tìm cách nói như thế nào cho Thuận Vi rõ,...
Hình ảnh
Hướng tới kỉ niệm 70 năm thành lập Tuần báo Văn nghệ (1948-2018), nhà văn Bùi...
Hình ảnh
Trân trọng kính mời toàn thể hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng tham dự “Bàn...
Hình ảnh
Đột nhiên có tiếng phì phè vang lên từ ngách hang chéo tối tăm ngay giữa Ong...
Hình ảnh
Có lần nhà vua nhìn thấy con gái mình sao mà giống mẹ như đúc. Nhà vua bỗng...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay3972
mod_vvisit_counterHôm qua10873
mod_vvisit_counterTất cả9864378
Hiện có 600 khách Trực tuyến