Shogun Tướng quân – Tiểu thuyết của James Clavel (Anh) – Kì 24

Người dịch: Ngô Vĩnh Viễn và Bùi Phụng

Lướt toàn bộ. Không có gì.

Một lần nữa.

Không có gì.

Lại nữa.

Cái gì kia? Ngay ở trên mực nước thủy triều? Một vết nứt ở vách đá? Hay một cái bóng?

Blackthorne đổi vị trí, nhận biết rõ ràng biển đã gần phủ tảng đá Yabu đang ngồi, và cả các tảng đá phía sau lão và cả chân vách núi. Bậy giờ anh đã có thể nhìn rõ hơn và anh chỉ tay.

“Đó. Cái gì đó.”

Một Samurai bò bằng hai tay và đầu gối, nhìn theo ngón tay chỉ của Blackthorne, nhưng không nhìn thấy gì hết.

“Đó! Có phải gờ đá không?”

Bằng hai tay anh làm hình gờ đá và với hai ngón tay làm một người, đặt người đó lên gờ đá, và với ngón tay khác, làm một bó dài trên vai người đó, bây giờ một người đứng trên gờ đá – cái gờ đá đó – và một người nữa trên vai.

“Nhanh lên! Isogi! Làm cho ông ấy hiểu đi – ông Kasigi Yabu Sama! Wakari masu ka?”

Người này đứng lên nói nhanh với những người khác và họ cũng nhìn. Bây giờ tất cả đều nhìn thấy gờ đá. Họ bắt đầu hét. Vẫn không một cử động gì của Yabu. Lão ta dường như biến thành đá. Họ lại tiếp tục hét, Blackthorne cũng góp tiếng hét của mình nhưng y như thể chúng không phát ra được âm thanh gì.

Một người nói ngắn gọn với người kia, tất cả đều gật đầu và cúi chào. Anh ta chào lại. Thế rồi với một tiếng hét

“Bansaiiiiiii!”(Vạn tuế!) anh ta quăng mình xuống vách đá chết. Yabu bừng tỉnh khỏi cơn mê, quay phắt lại và đứng lên.

Những người Samurai khác hét lên và chỉ nhưng Blackthorne không nghe thấy gì hết, không nhìn thấy gì hết ngoài cái thi thể gẫy nát nằm ở dưới đá bị nước biển cuốn đi. Những con người này là những người gì? Anh nghĩ một cách vô vọng. Có phải đó là lòng dũng cảm hay chỉ là sự mất trí? Cái con người ấy cố tình tự sát với hi vọng làm cho con người đã bỏ cuộc kia chú ý. Như vậy không có ý nghĩa gì! Họ không có ý nghĩa gì.

Anh thấy Yabu lảo đảo đứng lên. Anh nghĩ lão sẽ líu ríu tìm lối thoát, để mặc Rodrigues. Địa vị mình, mình cũng làm như thế. Có phải thế không nhỉ? Mình cũng không biết. Nhưng Yabu nửa bò, nửa trườn kéo theo con người bất tỉnh qua bãi nông tung bọt sóng tới chân vách đá. Lão đã tìm thấy gờ đá. Nó chỉ rộng chừng một

“Feet.” Lão đẩy Rodrigues lên đó một cách đau đớn, một lần suýt tuột rồi lại nhớm lên.

Sợi dây ngắn chừng hai mươi

“Feet.” Các Samurai nhanh chóng nối thêm khố của họ. Bây giờ nếu Yabu đứng, lão có thể chạm được tới.

Họ hò hét khích lệ và bắt đầu đợi.

Dù căm thù, anh phải kính phục sự dũng cảm của Yabu. Năm, bảy lần sóng hầu như nhận chìm lão. Hai lần Rodrigues tuột nhưng lần nào Yabu cũng kéo anh ta lại giữ đầu anh tránh nước biển, rất lâu khi mà Blackthorne biết rằng nếu là anh, hẳn anh đã bỏ cuộc. Ông lấy lòng dũng cảm ấy ở đâu? Yabu! Ông là đồ quỷ hay sao, tất cả các ông?

Trước tiên trèo xuống đã cần lòng dũng cảm. Lúc đầu Blackthorne nghĩ Yabu hành động theo kiểu anh hùng rơm. Nhưng chỉ một lát thôi anh đã thấy con người này trổ tài khéo léo áp người vào vách đá và gần như thắng cuộc. Rồi lão đã ngăn sự rơi xuống của mình thuần thục như bất cứ một người nhào lộn nào. Rồi lão ta bỏ cuộc với tư thế tự trọng.

Chúa ơi, tôi kính phục cái thằng chó đẻ này và căm ghét nó.

Trong gần một tiếng đồng hồ, Yabu đã chống lại biển, chống lại cái thân thể đuối sức dần của mình và rồi đến lúc trời nhập nhoạng tối, Takatashi đã đem thừng đến. Họ kết thành một cái nôi, dòng xuống với một sự khéo léo Blackthorne chưa bao giờ thấy.

Rodrigues được đưa lên nhanh chóng. Blackthorne định lại cấp cứu cho anh ta, nhưng một người Nhật tóc ngắn đã quỳ bên cạnh Rodrigues. Anh theo dõi người này, rõ ràng là một bác sĩ. Ông ta xem xét cái chân gãy. Rồi một Samurai giữ vai Rodrigues trong khi bác sĩ tựa cả người vào bàn chân đó,ấn xương trở về khớp. Những ngón tay của ông ta lần mò, sờ nắn, bó lại, kẹp vào nẹp. Ông ta bắt đầu đắp những chiếc lá trông có vẻ độc hại vào quanh vết thương sưng tấy. Rồi sau đó Yabu được đem lên.

Yabu xua đi tất cả mọi sự giúp đỡ, vẫy tay cho ông Bác sĩ trở lại với Rodrigues, lão ngồi và chờ đợi.

Blackthorne nhìn lão, Yabu cảm thấy đôi mắt anh. Hai người đàn ông nhìn nhau.

“Cám ơn”, cuối cùng Blackthorne nói, tay chỉ vào Rodrigues.

“Cám ơn ông đã cứu sống anh ấy. Cám ơn ông, Yabu-san.” Anh thong thả cúi chào. Gửi cho lòng dũng cảm của người, thằng con trai mắt đen của một con đĩ thối thây.

Yabu cũng chào lại cứng người như thế. Nhưng trong lòng, lão mỉm cười.

 

CHƯƠNG 10

~ Cuộc hành trình của họ từ vịnh đến Osaka không có sự cố gì. Hải trình của Rodrigues rõ ràng và rất chính xác. Trong đêm đầu tiên, Rodrigues tỉnh lại. Lúc đầu, anh ta nghĩ đã chết, nhưng cơn đau chẳng bao lâu đã làm anh ta phải nghĩ khác đi.

“Họ đã chữa chân và băng bó cho cậu”, Blackthorne nói.

“Cả vai cậu cũng được bó lại. Nó bị trật khớp. Họ không chích máu cho cậu dù mình cố gắng thuyết phục họ đến mấy.”

“Khi tớ tới Osaka, những người Jesuit sẽ làm cái đó.” Cặp mắt bị giày vò của Rodrigues hõm sâu.

“Làm sao mình tới đây, Ingeles? Mình nhớ là bị hất ra khỏi tàu, thế thôi, không còn nhớ gì khác.”

Blackthorne kể lại cho anh ta nghe.

“Vậy là bây giờ tớ nợ cậu ơn cứu tử. Chúa nguyền rủa cậu!”

“Từ trên sàn tàu trông hình như mình có thể tới được vịnh. Từ phía mũi, góc nhìn có thể sai lạc vài độ. Sóng thật là rủi ro.”

“Điều ấy không làm tớ lo ngại, Ingeles ạ. Cậu có sàn tàu, cậu có bánh lái. Cả hai chúng ta đều biết điều ấy. Không, tớ nguyền rủa cậu bởi vì bây giờ tớ nợ cậu một cuộc đời Lạy Đức Mẹ! Cái chân tớ!.” Nước mắt anh ta trào lên vì đau. Blackthorne trao cho anh ta một bình rượu và trông nom anh ta. Ban đêm, cơn bão ngớt. Ông bác sĩ người Nhật tới mấy lần và buộc Rodrigues uống thuốc nóng, đắp khăn mặt nóng lên trán anh ta và mở lỗ cửa sổ. Mỗi khi bác sĩ đi khỏi, Blackthorne lại đóng cửa sổ bởi vì mọi người đều biết là bệnh đó sợ gió và cabin càng kín thì càng an toàn, khỏe mạnh, khi một người ốm như Rodrigues. Cuối cùng, bác sĩ quát anh và cắt một Samurai gác ở lỗ cửa sổ, bắt phải để mở.

Lúc rạng sáng, Blackthorne lên boong. Cả Hiromatsu và Yabu đều có mặt ở đó. Anh chào như một kỹ nữ

“Konnichie wa Osaka?”

Họ chào đáp lại:

“Osaka, hai, Anjin-san.” Hiromatsu nói:

“Hai! Isogi, Hiromatsu-san! Nhổ neo!”

“Hai! Anjin-san!”

Anh bất giác mỉm cười với Yabu. Yabu mỉm cười đáp lại rồi khập khiễng đi và suy nghĩ. Thật là một con người gớm ghê, dù cho hắn có là một con quỷ, một tên sát nhân. Cả ngươi chẳng phải cũng là một tên sát nhân ư? Đúng, nhưng không phải là kiểu đó, lão tự nhủ.

Blackthorne dẫn tàu về Osaka một cách dễ dàng. Cuộc hành trình mất ngày hôm ấy, đêm hôm ấy và ngay sau lúc rạng đông hôm sau, họ đã ở gần những con đường Osaka. Một hoa tiêu Nhật Bản lên tàu đưa con tàu về bến. Được hết trách nhiệm, anh sung sướng xuống dưới ngủ.

Lát sau, thuyền trưởng lay anh dậy, cúi chào, giơ chân giơ tay ra hiệu cho Blackthorne chuẩn bị sẵn sàng để đi với Hiromatsu ngay khi họ cập bến.

“Wakari masu ka, Anjin-san?”

“Hai.”

Chàng thủy thủ bỏ đi. Blackthorne duỗi lưng, đau nhói, anh thấy Rodrigues đang nhìn anh.

“Cậu cảm thấy thế nào?”

“Tốt, Ingeles ạ. Có điều chân tớ đang bốc lửa, đầu tớ đang vỡ tung, tớ muốn tè và miệng tớ đắng như một thùng cứt lợn.”

Blackthorne đưa cho anh ta cái bô rồi đổ ra ngoài lỗ cửa sổ. Anh lại đổ đầy rượu.

“Cậu làm y tá dở quá đi, Ingeles. Chủ yếu là do cái quả tim đen của cậu.” Rodrigues cười, nghe lại tiếng cười của anh ta thật là một điều tốt đẹp. Mắt anh ta hướng về cuốn hải trình để mở trên bàn và tủ đi biển của anh ta. Anh ta thấy nó vẫn còn khóa.

“Tớ có đưa cho cậu chìa khóa không nhỉ?”

“Không. Tớ đã lục tìm người cậu. Tớ phải có hải trình thật. Tớ đã nói với cậu khi cậu tỉnh đêm đầu tiên.”

“Vậy là tốt. Tớ không nhớ nữa, nhưng vậy là tốt.”

“Này, Ingeles này, cậu hãy hỏi bất cứ một anh Jesuit nào ở Vasco, Rodrigues ở đâu, họ sẽ chỉ cho cậu đến tớ. Cậu hãy đến thăm tớ, cậu có thể chép một bản hải trình của tớ nếu cậu muốn.”

“Cám ơn, tớ đã chép một bản rồi. Ít nhất, tớ đã chép cái có thể được và tớ đã đọc phần còn lại rất cẩn thận.”

“Mẹ cậu!” Rodrigues nói bằng tiếng Spain.

“Mẹ cậu nữa!”

Rodrigues quay sang tiếng Portugal :” Nói tiếng Spain làm tớ buồn nôn, mặc dầu để chửi thì tiếng đó tốt hơn bất cứ tiếng nào. Có một bọc trong tủ đi biển của tớ. Làm ơn đưa hộ.”

“Cái có dấu của lão Jesuit ấy à?”

Anh đưa cho Rodrigues. Anh ta xem xét nó, lấy ngón tay sờ vào dấu niêm phong còn nguyên vẹn, rồi hình như đổi ý để nó trên chăn và lại ngả đầu xuống.

“A, Ingeles, cuộc sống lạ thật.”

“Tại sao?”

“Tớ sống được là do ơn Chúa, được một kẻ dị giáo và một tên Nhật giúp đỡ. Nói cái thằng ăn cứt sốt xuống đây để tớ cám ơn nó, được không?”

“Bây giờ à?”

“Sau đó.”

“Được?:

“Cái hạm đội của cậu, cái hạm đội mà cậu nói đã tấn công Manila, cái mà cậu kể với ông thầy tu, sự thật là thế nào, Ingeles?”

“Một hạm chiến thuyền của chúng tớ sẽ đập tan đế quốc ở châu Á của các cậu. đúng không?”

“Có một hạm đội à?”

“Tất nhiên.”

“Hạm đội của các cậu có bao nhiêu tàu?”

“Năm. Tàu khác còn ở ngoài biển, đoạn đường cách một tuần chi đó. Tớ đi trước để thăm dò Nhật Bản và đã gặp bão.”

“Lại nói dối nữa, Ingeles. Nhưng tớ không cần. Tớ đã nói với những tàu săn bắt tớ như vậy. Không còn tàu hay hạm đội gì nữa đâu.”

“Đợi đấy rồi xem.”

“Tớ sẽ đợi.” Rodrigues uống rất nhiều rượu.

Blackthorne duỗi chân duỗi tay rồi tới lỗ cửa sổ bên thành tàu, anh muốn ngừng cuộc nói chuyện này, nhìn lên bờ và thành phố.” Mình cứ nghĩ London là thành phố lớn nhất mặt đất này, nhưng so với Osaka, nó chỉ là một tỉnh nhỏ.”

“Họ có hàng chục thành phố như thế này.” Rodrigues nói, cũng sung sướng chấm dứt cái trò chơi mèo vờn chuột không có hiệu quả gì nếu không phải là đau đớn.

“Miyako, thủ đô, hay Kyoto như thỉnh thoảng nó được gọi, là thành phố lớn nhất đế quốc, lớn gấp đôi Osaka, họ nói như thế. Rồi đến Yedo, thủ phủ của Toranaga. Tớ chưa bao giờ tới đó, cũng chưa có một cha cố hay một người Portugal nào – Toranaga giữ chặt thủ phủ của mình – một cấm thành. Tuy nhiên”, Rodrigues nói thêm, nằm lại trên giường, mắt nhắm lại, bộ mặt anh giãn ra vì đau,

“Tuy nhiên, dù là chỗ nào cũng chẳng có gì khác nhau. Toàn bộ nước Nhật chính thức cấm đối với chúng ta, trừ cảng Nagasaki và Hirado. Các cha cố của chúng tôi không chú ý nhiều đến luật lệ, chỗ nào họ thích họ đi. Nhưng những thủy thủ chúng ta, hoặc những nhà buôn thì không được, trừ khi có giấy phép đặc biệt của Hội đồng Nhiếp chính hoặc một Daimyo lớn như Toranaga chẳng hạn. Bất cứ một Daimyo nào cũng có thể bắt giữ tàu của chúng ta – như Toragana đã bắt giữ cậu đó – bên ngoài Nagasaki hay Hirado. Đó là luật pháp của họ.”

“Cậu có muốn nghỉ bây giờ không?”

“Không, Ingeles ạ. Nói chuyện tốt hơn. Nói chuyện làm bớt đau. Đức Mẹ ơi, đầu tôi đau quá! Tớ không thể nào suy nghĩ được rõ ràng. Chúng ta hãy nói chuyện cho đến khi cậu lên bờ. Cậu quay lại thăm tớ, còn nhiều điều tớ muốn hỏi cậu. Cho tớ chút rượu nữa. Cám ơn, cám ơn Ingeles.”

“Tại sao các cậu lại bị cấm không được đến những nơi cậu thích?”

“Cái gì? Ồ ở đây, ở Nhật Bản này à? Do Taiko – ông này bắt đầu mọi sự rắc rối. Kể từ những ngày đầu bọn tớ đến đây năm 1542 để bắt đầu công việc của Chúa và đem văn minh đến cho họ, bọn tớ và các cha cố của chúng tớ có thể đi lại một cách tự do, nhưng khi Taiko nắm được toàn bộ quyền bính, ông ta bắt đầu cấm đoán. Nhiều người tin rằng… cậu có thể chuyển cái chân của tớ một chút, bỏ cái chăn ra khỏi chân tớ, nó đang bốc lửa… ừ, ồ Đức Mẹ ơi, cẩn thận chút – thế, cám ơn Ingeles. Ừ tớ nói đến chỗ nào nhỉ? À, phải rồi, nhiều người tin rằng Taiko là cái buồi của Satan. Mười năm trước, lão ban sắc lệnh chống cha cố, Ingeles ạ, và tất cả những ai muốn truyền lời của Chúa. Lão trục xuất bất cứ ai, trừ những lái buôn, mười, mười hai năm trước. Đó là thời gian trước khi tớ tới vùng biển này – tớ đã đi tới đi lui ở đây bảy năm rồi. Các vị cha cố nói đó là tại các thầy tu ngoại đạo những người theo đạo Phật – những kẻ thờ thần tượng thối tha đầy ghen ghét, bọn chúng làm cho Taiko chống lại các vị cha cố của chúng ta, nói dối nói trá trong khi các cha cố đã gần cải đạo được cho lão. Phải, chính tên sát nhân vĩ đại suýt nữa cũng đã được cứu rỗi linh hồn. Nhưng lão đã lỡ một dịp để cứu chuộc. Phải. Ừ, lão ta ra lệnh cho tất cả các thầy tu của chúng tà phải rời Nhật Bản… Có phải tớ đã nói với cậu đó là hơn mười năm trước rồi không?”
trước đây lão lại nổi điên, hành hình hai mươi sáu cha cố. Lão đóng đinh câu rút họ ở Nagasaki. Không vì lý do gì. Lão ta là một thằng thần kinh, Ingeles ạ. Nhưng sau khi tàn sát hai mươi sáu người, lão không làm gì nữa. Chẳng bao lâu sau đó lão chết. Đó là bàn tay Chúa, Ingeles ạ. Lời nguyền của Chúa giáng xuống lão và dòng giống của lão. Tớ chắc chắn như vậy.”

“Cậu có được nhiều người cải đạo ở đây không?”

Nhưng hình như Rodrigues không nghe, lạc đi trong suy nghĩ của mình.

“Bọn chúng là súc vật, bọn Nhật Bản ấy. Tớ đã nói với cậu về cha Alvito chưa nhỉ? Cha là một người phiên dịch – Tsukku-san, họ gọi Cha, ông Phiên Dịch. Cha là người phiên dịch của Taiko, Ingeles ạ, bây giờ cha là phiên dịch chính thức của Hội đồng Nhiếp chính và cha nói tiếng Nhật tốt hơn hầu hết người Nhật Bản và biết nhiều về họ hơn bất cứ người nào đương thời. Cha nói với tớ có một mô đất cao năm mươi

“Feet” ở Miyako – đó là thủ đô, Ingeles ạ. Taiko cắt mũi, cắt tai tất cả những người Triều Tiên bị giết trong chiến tranh gom lại và chôn ở đó – Triều Tiên là một bộ phận của lục địa, miền Tây Kyushu. Đó là sự thật! Thề có Đức Mẹ Đồng Trinh, chưa bao giờ có một tên giết người nào như lão – mà tất cả chúng nó đều tệ như thế cả.” Đôi mắt của Rodrigues nhắm lại, trán nóng rực lên.

“Các cậu có nhiều người cải đạo không?” Blackthorne cẩn thận hỏi lại, hết sức muốn biết có bao nhiêu kẻ thù ở đây.

Kiềm chế sự choáng váng của mình, Rodrigues nói:

“Hàng trăm nghìn người, hàng năm lại có nhiều hơn. Từ sau khi Taiko chết, chúng tớ có nhiều hơn bao giờ hết so với trước đây, và những người trước kia đi nhà thờ một cách lén lút thì bây giờ đi đàng hoàng. Hầu hết đảo Kyushu bây giờ là công giáo. Hầu hết Daimyo của đảo Kyushu đã cải đạo.

Nagasaki là một thành phố công giáo, Jesuit làm chủ nó, điều hành và kiểm soát mọi công việc buôn bán. Mọi công việc buôn bán đều đi qua Nagasaki. Chúng tớ có một giáo đường, một chục nhà thờ, một chục nhà thờ khác nữa trải khắp Kyushu, nhưng chỉ có một ít ở đây, ở bán đảo chính này, Honshu và…” Cơn đau lại làm anh ta ngưng lại. Một lát sau, anh ta tiếp tục

“Chỉ riêng Kyushu có ba hay bốn triệu người – chẳng bao lâu nữa, tất cả sẽ đều là công giáo. Có trên hai mươi triệu người Nhật nữa ở các bán đảo và chẳng bao lâu…”

“Không thể được!” Blackthorne lập tức tự rủa mình vì đã ngăn luồng thông tin đó.

“Tại sao tớ phải nói dối? Mười năm trước đây có cuộc điều tra dân số. Cha Alvito nói Taiko đã ra lệnh đó. Cha hẳn phải biết. Cha ở đó mà. Tại sao tớ phải nói dối?” Mắt Rodrigues sốt hừng hực, miệng anh ta nói liên tục bất tận.” Như vậy sẽ nhiều hơn số dân của tất cả Portugal, tất cả Spain, tất cả Pháp, tất cả Nêđơlan, thêm cả England và cậu có thể quẳng cả Đế quốc La Mã thần thánh vào cho cân bằng!”

Chúa Jesus, Blackthorne nghĩ, cả cái England cũng không hơn ba triệu người. Và lại còn bao gồm cả xứ Wales nữa.”

“Nếu có nhiều người Nhật đến như vậy, chúng ta biết đương đầu với họ thế nào? Nếu có hai mươi triệu, như vậy có nghĩa là họ có thể dễ dàng đè bẹp một đội quân đông hơn chúng ta có trong toàn dân, nếu họ muốn. Và nếu như tất cả họ đều hung dữ như những tên ta đã thấy – mà tại sao họ lại không như thế – thề có những vết thương của Chúa – họ sẽ là không thể nào địch nổi. Và nếu như họ đã trở thành công giáo một bộ phận, và nếu những người Jesuit đã có nhiều ở đây, số lượng của họ sẽ tăng lên và không có kẻ nào cuồng tín hơn một kẻ cuồng tín cải đạo, vậy thì mình và những người Holland còn có cơ hội gì ở châu Á này nữa?”

(Kho tư liệu của Hội NVHP)

Bài viết khác

violin amazon amazon greens powder