Shogun Tướng quân- Tiểu thuyêt của James Clavel (Anh) – Kì 6

Người dịch: Ngô Vĩnh Viễn – Bùi Phụng

CHƯƠNG 03

~ Yabu ngâm người trong nước nóng, thoải mái, tự tin hơn bất cứ lúc nào. Con tàu đã lộ sự giàu có của nó và sự giàu có này sẽ cho lão quyền uy mà lão chưa bao giờ dám mơ ước.

“Ta muốn ngày mai tất cả mọi thứ được đem lên bờ”, lão nói.

“Đặt súng vào chỗ cũ. Ngụy trang tất cả mọi thứ bằng lưới hoặc vải bao bố…”

Năm trăm khẩu hỏa mai, lão sảng khoái nghĩ. Với nhiều thuốc súng và đạn hơn cả tám tỉnh của Toranaga gộp lại. Và hai mươi khẩu đại bác, năm ngàn quả đạn đại bác. Với vô vàn vũ khí đạn dược. Tên lửa. Loại tốt nhất Châu Âu!

“Mura, anh sẽ cung cấp phu khuân vác . Igurashi-san, ta muốn tất cả vũ khí này, kể cả đại bác, được bí mật đưa lên lâu đài của ta ngay lập tức. Anh sẽ phải chịu trách nhiệm!”

“Thưa chúa công, vâng…”

Bọn họ ở trong khoang chính của tàu và mọi người há hốc mồm nhìn Igurashi, một anh chàng chột, cao lớn, mềm mại, hầu cận thân tín của lão. Zukimoto , sĩ quan cận vệ, cùng với năm người làng mồ hôi mồ kê nhễ nhại đã mở những thùng đồ dưới sự giám sát của Mura và bốn Samurai vệ sĩ. Lão biết họ không hiểu được niềm hoan hỉ của lão hoặc sự cần thiết phải bí mật. Tốt, lão nghĩ.

Khi những người Portugal lần đầu tiên phát hiện ra Nhật Bản năm 1542 , họ đã đưa súng hỏa mai và thuốc súng vào. Trong vòng mười tám tháng, người Nhật đã chế tạo được những thứ đó. Chất lượng chưa tôt bằng của Châu Âu nhưng không sao, bởi vì súng được coi như của mới và trong một thời gian dài, chỉ dùng để đi săn. Và ngay cả săn nữa thì cung tên cũng chính xác hơn nhiều. Và nữa, điều quan trọng hơn là, chiến tranh của Nhật Bản hầu như theo nghi thức, đánh nhau đằng thẳng bằng tay, thanh kiếm là vũ khí danh dự nhất. Việc sử dụng súng được coi như hèn nhát, không có danh dự và hoàn toàn ngược với điều luật của Samurai, bushiđô võ sĩ đạo, buộc người Samurai chiến đấu với danh dự, sống còn với danh dự và chết với danh dự, tin tưởng tuyệt đối không hề thắc mắc với chúa của mình; không sợ chết – thậm chí còn tìm tới cái chết trong việc làm của mình; tự hào với tên tuổi của mình và giữ gìn cho nó không bị vấy bẩn.

Từ nhiều năm, Yabu đã có một kế hoạch bí mật Rồi đây, lão suy nghĩ một cách sảng khoái, mình có thể triển khai và thực hiện nó: năm trăm Samurai chọn lọc trang bị bằng hỏa mai và sẽ được huấn luyện thành một đơn vị, làm mũi nhọn cho mười hai nghìn quân, được hỗ trợ bằng hai mươi đại bác sử dụng một cách đặc biệt bởi những người đặc biệt, cũng được huấn luyện thành đơn vị. Một chiến lược mới cho một kỷ nguyên mới! Trong cuộc chiến tranh tới, súng có thể là quyết định.

Còn bushiđô thì sao? Hồn ma của tổ tiên lão luôn hỏi lão.

Còn bushiđô thì sao? Lão cũng luôn hỏi lại họ.

Họ không bao giờ trả.lời..

Trong giấc mơ điên cuồng của mình, cũng không bao giờ lão nghĩ được rằng mình có thể có được năm trăm súng. Nhưng bây giờ, không mất gì mà có, và lại chỉ mình lão biết sử dụng – nhưng sử dụng chúng cho bên nào? Toranaga hay Ishido? Hay hãy chờ đã? Và có lẽ lão sẽ là người chiến thắng cuối cùng?

“Igurashi-san. Anh hãy đi ban đêm và giữ an toàn tuyệt đối…”

“Thưa chúa công, vâng…”

“Phải giữ bí mật, Mura, nếu không thì cả làng này sẽ bị xóa xạch.”

“Sẽ không một điều gì được nói ra hết, thưa chúa công. Tôi có thể bảo lĩnh cho làng tôi. Tôi không thể bảo lĩnh cho cuộc hành trình hoặc cho những làng khác. Ai biết chỗ nào có gián điệp? Nhưng chúng tôi sẽ không nói ra điều gì hết…”

Sau đó Yabu vào phòng bọc sắt. Nó chứa những thứ mà lão cho là những đồ cướp bóc được của bọn hải tặc: bạc, đĩa vàng, cốc tách, chúc đài, những đồ trang trí, vài bức họa tôn giáo trong những khung nạm vàng. Một ngăn kéo đựng quần áo phụ nữ được thêu rất khéo léo bằng chỉ vàng và đính đá mầu.

“Ta sẽ nấu chảy bạc vàng thành thỏi và để trong kho”, Zukimoto nói. Ông là một con người gọn ghẽ, mô phạm, tuổi tứ tuần, không phải là Samurai. Nhiều năm trước đây ông là một tăng lữ võ sĩ Phật giáo, nhưng Taiko, Quan Bảo Quốc, đã san bằng tu viện của ông trong một chiến dịch làm trong sạch những vùng đất của số tu viện và giáo phái không thừa nhận quyền tôn chủ tuyệt đối của ông ta. Zukimoto đã phải hối lộ để thoát chết và trở thành người bán hàng rong, sau đó làm người buôn gạo nhỏ. Mười năm trước đây, ông tham gia Cục Quân nhu của Yabu. Và bây giờ thì không thể thiếu ông được.

“Còn như quần áo, có lẽ chỉ vàng và ngọc chạm là có giá trị. Nếu chúa công cho phép, tôi sẽ đóng gói và gửi về Nagasaki cùng tất cả những thứ khác tôi đã cứu được.” Cửa bể Nagasaki ở miền biển cực Nam của đảo, phía Nam Kyushu là trung tâm xuất nhập khẩu hợp pháp và thị trường buôn bán của Portugal.” Bọn rợ có thể trả khá tiền cho những thứ tạp nham này.”

“Tốt. Thế còn những kiện hàng ở trong khoang kia?”

“Tất cả đều chứa nặng vải vóc, thưa chúa công, hoàn toàn vô dụng đối với chúng ta, nó không có giá trị thị trường gì hết. Nhưng cái này chắc có giá trị với ngài”, Zukimoto mở hộp sắt.

Chiếc hộp đựng hai mươi nghìn thoi bạc đúc, tiền vàng Spain. Loại thượng hảo hạng.

Yabu cựa mình trong bồn tắm. Lão lau mồ hôi mặt và cổ bằng một chiếc khăn tắm nhỏ và nhấn người sâu hơn vào làn nước thơm nóng. Nếu ba ngày trước đây, lão tự nhủ, một tên thầy bói đoán những điều ấy sẽ xảy ra thì mình hẳn đã vả vào miệng hắn vì tội nói láo.

Ba hôm trước, lão đã ở Yedo, thủ phủ của Toranaga. Thư của Omi tới lúc hoàng hôn. Rõ ràng, con tàu phải được điều tra ngay lập tức, nhưng Toranaga vẫn còn ở Osaka trong cuộc đối đầu lần chót với tướng quân lãnh chúa Ishido, và trong lúc Toranaga đi vắng, Yabu và tất cả các Daimyo lân bang thân hữu được mời đến, đợi ông ta trở về. Một lời mời như vậy không thể bị từ chối mà không gây ra những hậu quả tai hại. Yabu biết, lão và những Daimyo độc lập và gia đình của họ chỉ là để bảo hộ thêm cho sự an toàn của Toranaga. Mặc dù, cái từ ngữ đó không bao giờ được dùng, nhưng thực chất họ là những con tin, bảo đảm sự an toàn ở Osaka, pháo đài bất khả chiến thắng của kẻ thù, nơi cuộc họp được tổ chức. Toranaga là chủ tịch Hội đồng Nhiếp chính, Taiko đã chỉ định lúc lâm chung, để cai trị cả đế quốc trong khi con trai Yaemon của ông ta lúc đó mới bảy tuổi. Tất cả có năm quan Nhiếp chính, đều là những Daimyo lừng danh. Nhưng chỉ Toranaga và Ishido là thực sự có sức mạnh.

Yabu đã cân nhắc cẩn thận, đầy đủ mọi lý do để đi Anjiro, tính cả những nguy hiểm, và những lý do để ở lại. Sau đó lão đã gọi vợ cả và vợ bé yêu quý của lão lại. Vợ bé là người tình được pháp luật công nhận chính thức. Một người đàn ông muốn có bao nhiêu vợ bé cũng được, nhưng chỉ được phép ở với một người trong từng thời gian mà thôi.

“Cháu Omi của tôi vừa bí mật nhắn tin, có một chiếc tàu của bọn rợ đến bến Anjiro.”

“Một trong những chiếc Black Ship sao?” Vợ lão hồi hộp hỏi. Có những chiếc tàu buôn khổng lồ, giầu không sao tưởng tượng nổi, hằng năm vào những dịp gió mùa, chạy giữa Nagasaki và Macao của Portugal, cách gần một ngàn dặm về phía Nam Trung Hoa lục địa.

“Không. Nhưng hẳn phải giàu có. Tôi phải đi ngay bây giờ. Nàng sẽ nói tôi bị ốm và không thể bị quấy rầy bởi bất cứ lý do gì. Tôi sẽ trở lại trong vòng năm ngày…”

“Như vậy cực kỳ nguy hiểm”, vợ lão cảnh giác.

“Lãnh chúa Toranaga ra lệnh đặc biệt cho chúng ta ở yên tại chỗ. Em chắc một lần nữa ngài sẽ thỏa hiệp với Ishido và ngài quá hùng mạnh để ta làm phật ý. Thưa tướng công, chúng ta không bao giờ có thể đoán chắc là không có một người nào đó nghi ngờ, do thám ở khắp nơi. Nếu Toranaga trở lại và biết tướng công đã đi, sự vắng mặt đó sẽ bị thuyết minh sai lạc. Kẻ thù của tướng công sẽ đầu độc đầu óc của chúa, rất có hại cho tướng công…”

“Đúng thế”, vợ bé của lão nói thêm.

“Xin tướng công tha lỗi, nhưng ngài phải nghe phu nhân. Bà nói đúng. chúa Toranaga sẽ không bao giờ tin tướng công bất tuân lệnh chỉ để nhìn một con tàu của rợ. Xin tướng công sai người khác.”

“Nhưng đây không phải là con tàu bình thường của rợ.Không phải Portugal. Hãy nghe ta nói. Omi nói là của một nước khác. Ba người nói ba thứ tiếng khác nhau và họ có mắt xanh, tóc vàng…”

“Omi điên rồi. Hay anh ta uống quá nhiều sake.” Bà vợ lão nói.

“Điều này quả thực là quan trọng cho Chúa và cho tướng công.”

Vợ lão đã cúi chào, xin lỗi và nói lão hoàn tòan đúng khi sửa lại sai lầm của bà ta, nhưng nhận định đó không phải là đùa cợt. Bà ta,một người nhỏ bé, gầy còm, hơn lão mười tuổi, người mà tám năm liền mỗi năm đã cho lão một đứa con cho đến khi bụng khô cạn, năm đứa là con trai, ba đã trở thành lính chiến và đã chết anh dũng trong cuộc chiến tranh chống Trung Quốc , một đứa khác là nhà tu của đạo Phật và đứa cuối cùng, mười chín tuổi, đã bị lão ghét bỏ.

Vợ lão, phu nhân Yuriko, là người phụ nữ duy nhất sợ lão, người phụ nữ duy nhất lão coi trọng – ngoài mẹ lão đã chết – và bà ta cai trị ngôi nhà bằng một cái roi lụa.

“Xin tướng công một lần nữa tha lỗi.” Bà ta nói

“Omi-san có nói tỉ mỉ về hàng hóa không?.”

“Không. Nó không xem, Yuriko-san ạ. Nó nói đã niêm phong lại ngay bởi vì con tàu quá bất bình thường. Trước đây không hề có con tàu nào không phải của Spain, nhỉ? Nó cũng nói đó là một tàu chiến đấu. Hai mươi khẩu đại bác trên boong…”

“A! Thế thì phải có người nào đi ngay.”

“Tôi sẽ đi ngay.”

“Xin tướng công xét lại. Cử Mizuno đi. Em trai của tướng công khôn ngoan tài trí. Em xin chàng đừng đi…”

“Mizuno yếu đuối và không thể tin tưởng được…”

“Thế thì ra lệnh cho chú ấy phải seppuku đi cho xong”, bà ta nói gay gắt. Seppuku, đôi khi gọi là harakiri, tự tử theo nghi thức mổ bụng, đó là cách duy nhất một Samurai có thể sửa được một nỗi nhục, một tội lỗi một sai lầm trong danh dự và đó là một đặc quyền dành riêng cho đẳng cấp võ sĩ đạo. Tất cả những Samurai đàn bà cũng như đàn ông – đều được chuẩn bị từ lúc ấu thơ, để hoặc chính mình hoặc tham gia vào các nghi lễ như một người phụ tá. Phụ nữ làm seppuku bằng một con dao đâm vào cổ họng.

“Sau đó, bây giờ thì chưa”, Yabu nói với vợ.

“Vậy hãy cử Zukimoto . Anh này chắc chắn là tin được.”

“Nếu Toranaga không ra lệnh cho tất cả các bà vợ và vợ bé cũng phải ở lại đây, thì ta đã cử nàng Yuriko-san, nàng nói kho của ta đã rỗng. Nàng nói ta không còn tiền gửi bọn cho vay tiền bẩn thỉu nữa. Zukimoto nói chúng ta sẽ phải thu thuế tối đa nông dân của ta. Tôi cần phải có nhiều ngựa, đạn dược, vũ khí và nhiều Samurai hơn. Có lẽ con tàu đó sẽ cung cấp được…”

“Lệnh của Lãnh chúa Toranaga hoàn toàn rõ ràng, thưa tướng công. Nếu ngài quay lại và thấy …”

“Đúng. Nếu ngài quay lại, thưa bà. Ta vẫn nghĩ là ngài đã đưa mình vào bẫy. Chúa Ishido có tám mươi ngàn Samurai ở lâu đài Osaka. Toranaga đến đó với vài trăm người là hành động của một người điên…”

“Ngài là người quá khôn ngoan, không thể liều mình vô ích như vậy…” Bà nói một cách tự tin.

“Nếu ta là Ishido, mà lại nắm được Toranaga như thế, ta sẽ giết ngay lập tức…”

“Đúng”, Yuriko nói.

“Bà mẹ của công tử thừa kế vẫn còn bị giữ làm con tin ở Yedo cho đến khi Toranaga trở về. Lãnh chúa Ishido không dám đụng đến Toranaga.”

“Ta thì ta sẽ giết ông ấy. Lệnh bà Ochiba sống hay chết cũng mặc, không hề gì. Công tử thừa kế vẫn an toàn ở Osaka. Toranaga mà chết thì việc kế nghiệp là chắc chắn. Toranaga là mối đe dọa thực sự, duy nhất cho công cuộc thừa kế. Ông ta là người duy nhất có thể sử dụng Hội đồng Nhiếp chính, lật đổ uy quyền của Taiko và giết đứa bé…”

“Xin tướng công tha lỗi, nhưng có lẽ nào Chúa công Ishido có thể kéo ba quan Nhiếp chính theo mình, buộc Toranaga vào trọng tội, và thế là hết đời Toranaga, hả?” Vợ bé của lão nói.

“Thưa bà, đúng thế. Nếu Ishido có thể làm được, ông ta đã làm, nhưng tôi không dám nghĩ ông ta có thể làm được, cả Toranaga cũng không thể. Taiko đã chọn năm quan Nhiếp chính rất khéo. Họ ghét nhau thậm tệ, đến độ không thể đồng ý với nhau bất cứ điều gì. Trước khi nắm quyền, năm vị Daimyo lớn đã công khai thề trung thành với Taiko đang hấp hối, với con trai ông, với dòng dõi của ông đời đời. Họ đã tuyên thệ công khai với lời thề thiêng liêng về sự cai trị thống nhất trong Hội đồng, thề sẽ chuyển giao nguyên vẹn vương quốc này cho Yaemon khi cậu tròn mười lăm tuổi. Sự cai trị thống nhất có nghĩa là, không gì có thể thay đổi cho đến khi Yaemon kế nghiệp…”

“Nhưng, thưa tướng công, một ngày nào đó, bốn quan Nhiếp chính sẽ liên kết chống lại một – vì ghen tuông, vì sợ hãi hay tham vọng – phải không ạ? Bốn người kia sẽ bẻ cong lệnh của Taiko đủ để đưa đến một cuộc chiến, phải không ạ?”

“Phải. Nhưng nó sẽ là một cuộc chiến tranh nhỏ, thưa bà, và một kẻ nào đó sẽ bị đập nát, đất của ông ta sẽ bị phân chia cho những người chiến thắng, lúc đó họ sẽ phải chỉ định một quan Nhiếp chính thứ năm và rốt cuộc rồi sẽ bốn chống một, và một đó sẽ lại bị đập nát và đất của ông ta sẽ bị thu – tất cả đúng như Taiko đã vạch trước. Vấn đề của ta là quyết định xem lần này ai sẽ là một đó. Ishido hay Toranaga?”

“Toranaga sẽ là người bị cô lập…”

“Tại sao?”

“Những người khác rất sợ ông ta bởi vì tất cả đều ngầm hiểu ông ta muốn làm Shogun, cho dù ông ta vẫn khăng khăng là không có ý ấy…”
Shogun là cấp bậc cao nhất mà một người có thể đạt được ở Nhật Bản. Shogun nghĩa là nhà độc tài quân sự tối cao. Chỉ một Daimyo có thể đạt được tước hiệu đó. Và chỉ có đức Thánh thượng – Thiên Hoàng đang trị vì – Thiên tử sống biệt lập cùng với hoàng tộc ở Kyoto, mới có thể phong tước hiệu đó.

Được chỉ định chức Shogun kèm theo quyền hành tuyệt đối : ấn tín và ủy trị của Thiên Hoàng – Shogun trị vì với danh nghĩa của Thiên Hoàng. Tất cả quyền bính đều từ Thiên Hoàng bởi vì người từ các vi thần linh trên trời giáng hạ. Do đó bất cứ một Daimyo nào chống lại Shogun thì mặc nhiên có nghĩa là nổi loạn chống lại nhà vua và lập tức bị loại bỏ, tất cả đất đai bị tịch biên. Thiên Hoàng trị vì được thờ phụng như một thần linh bởi vì người được truyền xuống từ dòng giống không hề biết gián đoạn của nữ thần Mặt trời, Amaterasu Omikami, một trong những người con của hai vị thần Izanagi và Izanami, những người đã tạo ra những bán đảo Nhật Bản từ bầu trời. Theo quyền thiêng liêng, Thiên Hoàng nắm giữ tất cả đất đai, để trị vì và được tuân lệnh vô điều kiện. Nhưng trên thực tế, hơn sáu thế kỷ nay, quyền bính thực sự ở phía sau ngai vàng.

Sáu thế kỷ trước đây, đã có một cuộc ly giáo, hai trong số ba gia đình Samurai lớn, gia đình Minowara, Fujimoto và Takashima kình địch nhau, ủng hộ những kẻ đòi nhường ngôi và nhận chìm quốc gia này trong nội chiến. Sau sáu mươi năm, gia đình Minowara đè bẹp gia đình Takashima, còn gia đình Fujimoto đứng trung lập đợi thời cơ.

Từ đó, để khư khư giữ lấy sự thống trị của mình, các Shogun nhà Minowara đã thống trị vương quốc, ban luật thừa kế Shogun và bắt đầu gả lẫn con gái của họ trong dòng Hoàng tộc. Thiên Hoàng và toàn bộ triều đình bị cô lập hoàn toàn trong những cung điện và ngự uyển, kín cổng cao tường trên khoảnh đất nhỏ lọt vào giữa Kyoto, hầu như lúc nào cũng nghèo túng, hoạt động của họ chỉ bó hẹp trong việc tế lễ thần đạo (Shito) tôn giáo duy linh cổ xưa của Nhật Bản và các công việc tri thức như thuật viết chữ, hội họa, triết học và thi ca.

Triều đình của Thiên tử rất dễ bị chế ngự bởi vì, dù có toàn bộ đất đai nhưng lại không có lợi tức.

Chỉ có Daimyo và Samurai có lợi tức và có quyền đánh thuế. Vì vậy, mặc dù tất cả những người trong triều đình, về cấp bậc đều cao hơn các Samurai, nhưng họ chỉ tồn tại nhờ tiền lương thường kỳ được cung cấp cho triều đình, do ý thích bấp bênh của các Shogun, kwanpaku – quan Tổng cố vấn, hay viên tướng thống lĩnh lúc đó. Rất ít người hào phóng. Một số vị Thiên Hoàng đã phải đổi chữ ký lấy thức ăn. Nhiều làn họ còn không đủ tiền để làm lễ đăng quang.

Cuối cùng, các Shogun nhà Minowara mất về tay người khác, về tay các con cháu của Takashima hoặc Fujimoto. Và những cuộc nội chiến ngày càng tiếp diễn liên miên, không ngừng nghỉ từ thế kỷ này sang thế kỷ khác. Thiên Hoàng ngày càng trở thành công cụ trong tay một Daimyo đủ mạnh để có thể làm chủ được Kyoto. Khi một người mới chinh phục được Kyoto – bất kể người đó là Minowara, Takashima hay Fujimoto – đều cung kính thề trung thành với nhà vua và cung kính xin Thiên Hoàng không chút quyền lực ban cho mình chức Shogun còn để trống rồi cũng giống như những người trước, ông ta cố gắng mở rộng sự thống trị của mình ra ngoài Kyoto, cho đến khi bản thân ông ta lại bị nuốt chửng bởi một người khác. Thiên Hoàng lấy vợ, nhường ngôi, hay lên ngôi theo sở thích của các Shogun. Nhưng huyết thống của Thiên Hoàng trị vì là bất khả vi phạm và không thể uốn queo được.

Như vậy Shogun là quyền hành tuyệt đối cho đến khi bi lật đổ. Nhiều người bị hất khỏi địa vị của mình qua nhiều thế kỷ, khi vương quốc bị tách ra thành những phần nhỏ hơn. Trong một trăm năm qua, không một Daimyo nào có đủ sức mạnh để trở thành Shogun. Mười hai năm trước, tướng nông dân Nakamura đã nắm được quyền bính và đã đạt được sự ủy trị của Thiên Hoàng đương thời Gonijo. Nhưng Nakamura không được phong Shogun mặc dù ông ao ước đến mấy, vì ông xuất thân là nông dân. Ông đành phải bằng lòng với tước hiệu kém hơn: kwanpaku, Tổng cố vấn, và sau đó nhường tước hiệu đó cho đứa con nhỏ – Yaemon – mặc dù nắm tất cả quyền bính, nhưng phong tục đã định, ông đã phải bằng lòng với Taiko. Theo phong tục lịch sử, chỉ các con cháu của những gia đình cổ, Á thánh của Minowara và Fujimoto mới lên được Shogun.

Toranaga thuộc dòng Minowara. Yabu cũng có thể nhận là một nhánh nhỏ và mơ hồ của dòng Takashima, để đủ có một chút liên quan, nếu như có bao giờ lão lên được địa vị tối cao.

“Vâng, thưa bà”, Yabu nói.” Tất nhiên Toranaga muốn làm Shogun, nhưng ông ta sẽ không bao giờ đạt được. Các quan Nhiếp chính khác ghét và sợ ông ta. Họ cô lập ông ta, như kế hoạch Taiko đã vạch sẵn…” Lão nghiêng người về phía trước, quan sát vợ cẩn thận:

“Nàng nói Toranaga sẽ mất về tay Ishido ư?”

“Ông ấy sẽ bị cô lập, đúng. Nhưng thưa tướng công, cuối cùng em không nghĩ ông ấy sẽ thất bại. Em xin tướng công đừng bất tuân chúa Toranaga và đừng rời Yedo chỉ để xem con tàu của lũ rợ, dù cho Omi-san có nói nó lạ đến thế nào chăng nữa. Xin hãy cử Zukimoto đi Anjiro…”

“Thế ngộ tàu có vàng nén thì sao? Bạc hoặc vàng? Nàng liệu có tin Zukimoto hay bất cứ sĩ quan nào của chúng ta trong chuyện này không?”

“Không!.”, vợ lão nói.

Vậy là tối hôm ấy, lão đã bí mật đi khỏi Yedo, chỉ đem theo năm mươi người. Và giờ đây lão đã có của cải và sức mạnh hơn cả trong mơ, những tù nhân độc đáo, một tên sẽ chết đêm nay. Lão sắp xếp một cô gái lầu xanh và một thằng bé sẵn sàng sau đó. Bình minh sáng ngày mai, lão sẽ trở lại Yedo. Hoàng hôn ngày mai, súng ống và vàng bạc sẽ bắt đầu cuộc hành trình bí mật của chúng.

I i i ì, súng! Lão sảng khoái nghĩ. Súng và kế hoạch sẽ kết hợp cho ta sức mạnh để quyết định Ishido hay Toranaga thắng – tuỳ ý ta. Rồi ta sẽ trở thành một quan nhiếp chính, thế vào chỗ của người thua, phải không nào? Rồi trở thành quan nhiếp chính mạnh nhất. Mà sao không phải là một Shogun? Đúng. Bây giờ thì tất cả đều có thể được.

Lão thả mình vào mơ mộng, đê mê. Sử dụng hai mươi ngàn thoi bạc như thế nào đây? Lão có thể xây dựng lại thành lũy của lâu đài. Mua những con ngựa đặc biệt kéo pháo. Và mở rộng mạng lưới điệp viên. Còn Ikaoa Jikkiu thì sao? Liệu một ngàn thoi bạc có đủ mua chuộc đầu bếp của Ikaoa Jikkiu để đầu độc hắn ta không? Quá đủ đi! Năm trăm, thậm chí một trăm, nếu đưa đúng người, cũng là nhiều. Ai bây giờ?

Nắng chiều xiên qua cửa sổ nhỏ của bức tường đá. Nước tắm rất nóng và được đun từ bên kia bức tường. Đây là nhà tắm của Omi. Nhà dựng trên một ngọn đồi nhỏ, trông ra làng và bến cá. Mảnh vườn bên trong gọn ghẽ, thanh tao và cân xứng.

Cửa phòng tắm mở. Một người mù cúi chào.

“Thưa tướng công, ngài Kasigi Omi phái tôi đến. Tôi là Suwo, người xoa bóp của ngài Omi…”

Ông ta cao, rất gầy, và già, nét mặt nhăn nheo.

“Tốt…” Yabu luôn luôn có nỗi kinh sợ bị mù. Chừng nào có thể nhớ lại được, lão đã từng có những giấc mơ, tỉnh dậy trong bóng tối, vẫn biết là có nắng, cảm thấy được cái ấm áp, nhưng không nhìn được, mở miệng ra để kêu, biết kêu là nhục nhã, ấy vậy mà vẫn kêu thét. Rồi tỉnh hẳn, mồ hôi vã ra.

Những nỗi kinh hoàng bị mù hình như làm tăng khoái lạc của lão khi được một người mù xoa bóp.

Lão có thể nhìn thấy vết sẹo nhiều cạnh lởm chởm trên trán phải của người đàn ông và đường nứt sâu ở phía dưới sọ. Đó là vết chém của kiếm, lão tự nhủ. Có phải đó là nguyên nhân gây ra sự mù lòa của hắn không? Có phải hắn cũng đã có một thời là Samurai? Cho ai? Hắn có phải là một tên điệp viên không?

Yabu biết, người đàn ông này đã bị cận vệ của lão lục soát kỹ lưỡng trước khi được phép vào, bởi vậy không sợ có vũ khí giấu bên trong. Thanh trường kiếm của lão trong tầm tay với, lưỡi kiếm cổ được rèn bởi người thợ luyện kiếm bậc thầy Mura Sama. Lão nhìn ông già mù cởi bỏ chiếc kimono vải bông của ông ta, mắc nó lên không cần tìm cái mắc. Có nhiều vết chém bằng kiếm trên ngực ông. Cái khố của ông rất sạch. Ông quỳ xuống, kiên nhẫn đợi.

Yabu ra khỏi bồn tắm và nằm trên chiếc ghế đá dài. Ông già mù cẩn thận lau người cho Yabu. Xoa dầu thơm vào tay và bắt đầu xoa bóp những cơ bắp trên cổ và lưng của vị Daimyo.

Sự căng thắng biến dần đi khi những ngón tay mạnh khỏe lướt chà trên người lão, ấn sâu với một sự khéo léo đến ngạc nhiên.

“Tốt Tốt quá.” Một lúc sau lão nói.

“Cám ơn, Yabu Sama.” Suwo nói. Sama có nghĩa là chúa công, đó là sự lịch sự bắt buộc khi nói với một bề trên.

“Ngươi phục vụ Omi-san đã lâu chưa?”

“Ba năm, thưa ngài. Ông ấy rất tốt đối với người già.”

“Thế trước đó?”

“Tôi đi lang thang từ làng này đến làng khác. Một vài ngày ở đây, nửa năm ở kia, như một con bướm theo hơi thở của mùa hè.” Giọng nói Suwo như ru, như đôi bàn tay ông. Ông quyết định, vị Daimyo này muốn ông nói, và ông đợi một cách kiên nhẫn câu hỏi tiếp theo, rồi ông sẽ bắt đầu nói. Một phần nghệ thuật của ông là biết người ta sẽ cần cái gì và khi nào. Đôi khi đôi tay ông mách bảo điều đó, nhưng dường như chính những ngón tay ông đã mở khóa điều bí mật của tâm hồn người đàn ông và đàn bà. Những ngón tay mách bảo cho ông biết hãy coi chừng con người này, lão ta nguy hiểm và chất chưởng, tuổi của lão chừng bốn mươi, một kị sĩ giỏi và một tay kiếm tuyệt luân. Ông già còn biết, gan lão yếu và chỉ hai năm nữa thôi, lão sẽ chết. Rượu sake và lòng dục sẽ giết lão.”Ở tuổi của ngài, ngài rất khỏe, thưa Yabu Sama…”

“Ngươi cũng thế. Ngươi bao nhiêu tuổi, Suwo?”
(Kho tư liệu của Hội NVHP)

Bài viết khác