Chim đèo - Truyên ngắn của Thế Lữ (1907-1989)

Ồ! Tình ái ở thượng du! Thực không còn bài văn nào có những lời đẹp đẽ trong trẻo hơn được! Tôi hiện sống quấn quýt với một người thiếu nữ ở miền này, một con chim ngàn chỉ biết có màu trời xanh riêng ở đây, chỉ ca hát với ánh sáng ở đây và trong tâm hồn chất phác kia chữ ái ân mới vẽ lên những nét đê mê và bao nhiêu ý nhị...

Đọc thêm...

Sao Đổi Ngôi - Vũ Thư Hiên

Gió sớm làm bay tung mái tóc bạc của Anna Dombrovska. Những ai có mặt ngày hôm ấy đều quả quyết rằng mặt trời buổi sớm và niềm vui đã biến bà lão thành một cô gái tóc vàng, giống hệt cô Anna ngày xưa....

Đọc thêm...

Ông Năm Chuột - Truyện ngắn của Phan Khôi (1887-1959)

Phan Khôi (1887-1959) là một học giả tên tuổi, một nhà thơ, nhà văn, thành viên nhóm Nhân Văn - Giai Phẩm, cháu ngoại của Tổng đốc Hà Nội Hoàng Diệu, ...

Đọc thêm...

Bài thơ "Người đẹp" - Lò Ngân Sủn

Thơ viết về người đẹp, thường phải sử dụng phương pháp đặc tả để thể hiện rõ từng đường nét vóc dáng và qua vẻ hình thức, ngòi bút thơ còn phải nẩy, tỉa sao cho vẻ nội dung phong tư cốt cách, tinh thần, phẩm hạnh của người đẹp được phát hiện ra. Ấy mới thực là vẽ được cái thần sắc và chỉ được vậy, nhan sắc kia mới thực quý giá.

Đọc thêm...

Những bài học nông thôn - Nguyễn Huy Thiệp

Mẹ tôi là nông dân,
còn tôi sinh ở nông thôn...
(Người kể chuyện)...

Đọc thêm...

Mây Hàng - Truyện ngắn của Bão Vũ

"Lòng còn gởi áng mây Hàng..."
(Kiều - Nguyễn Du)...

Đọc thêm...

Lớp người bị bỏ sót – Ngô Tất Tố (1894-1954)

Lúc ấy, tôi đã định đi, rồi lại ngần ngại không đi. Thế rồi, ba  năm sau, một bữa tôi nhận được một bức thư của cụ và tôi giật  mình đánh thót, khi coi đến mấy dòng này:
"Tôi nay sắp sửa từ giã cái làng Lão Việt, từ giã hết thảy  những yêu ghét trong khoảng bảy mươi năm trời. Gan ruột tôi đang bồn chồn không muốn ở lại một ngày nào nữa. Sở dĩ chưa  nhắm mắt được là vì còn mớ tâm sự muốn ngỏ với ông...

Đọc thêm...

Người Đẹp Bên Suối - Nguyễn Mạnh Tuấn

- Chiều nay, cô Tơn tưới rau gần bãi sắn đội xe đã bắt quả tang anh Vĩnh ngồi trong luống sắn xem cô giáo Ngần tắm ở bờ đập dưới suối.
Tôi tê tái nhìn Vĩnh, rồi hỏi Tơn:
- Lúc đó, cậu Vĩnh đeo kính không?
- Không.
- Cậu ấy cận thị, không đeo kính làm sao từ trên bãi sắn nhìn thấy tận dưới bờ suối?..

Đọc thêm...

Chuyện xảy ra ở quán Kraoke – Nguyễn Thế Duyên

Tôi ôm lấy em, đặt lên môi em một nụ hôn cay đắng đầy nước mắt.
Suốt cả một tuần sau đó, tối nào tôi cũng đến quán Karaoke đó nhưng đều không gặp được em. Em đã bỏ việc. Thủy! Em ở đâu ?..

Đọc thêm...

Dấu chân qua trảng cỏ - Thanh Thảo

Có thể quan sát theo đề tài để nói thơ Thanh thảo viết về cuộc chiến đấu ở dọc Trường Sơn và đồng bằng Nam Bộ, viết về con người và vùng đất ở đây… Đó là một cách nói, cũng đúng thôi. Nhưng tôi muốn nói đến một quan tâm xuyên suốt, một ý tứ chủ đạo, một điểm "ngời sáng" trong thơ anh: ấy là cố gắng phác họa chân dung tinh thần của những người trẻ tuổi − người lính − cùng thế hệ anh. Nó như một nhiệt hứng sáng tác đã xâu chuỗi các bài thơ ngắn của tập Dấu chân qua trảng cỏ làm một, xâu chuỗi tập thơ này với trường ca Những người đi tới biển là một.

Đọc thêm...

Buổi chiều xám - Nguyên Hồng (1918 - 1982)

Nước mắt Xan không vỡ ra nhưng một cảm giác đau xé ran lên khắp trí tưởng Xan. Xan thở hổn hển và vội nhăn mặt lại vì một câu hỏi:
- Người lính Nhật già kia có phải là "con khỉ độc" không? Hay cả "con khỉ độc" ấy cũng chết rồi, chết vì buổi nhớ, chán nản và đau khổ rổi?...

Đọc thêm...

Người anh xấu số - Hồ Dzếnh (1916 - 1991)

Hồ Dzếnh tên thật là Hà Triệu Anh hay Hà Anh (ghi theo giọng Quảng Đông là Hồ Dzếnh) là một nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam. Ông được biết nhiều nhất qua tập thơ Quê ngoại với một giọng thơ nhẹ nhàng, siêu thoát phảng phất hương vị thơ cổ Trung Hoa. Ngoài ra Hồ Dzếnh còn là một nhà văn với nhiều tác phẩm, tiêu biểu là tập truyện ngắn Chân trời cũ (1942), Thạch Lam đề tựa. Hồ Dzếnh được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2007...

Đọc thêm...

Tháng Ning Nông - Nguyên Ngọc

Tôi không nhớ được người ta đã khiêng tôi đi như thế nào, ai khiêng, đi đâu và làm sao mà thoát được vòng vây của chúng nó dày đặc thế... Đến lúc tôi tỉnh hẳn, ngồi dậy và nói được, thì đơn vị xơ xác của chúng tôi đã ở cách xa Mường Hon đâu đến bốn hay năm mươi cây số đường rừng rồi. Và không còn cô gái Tơ Trá nào bên tôi nữa...

Đọc thêm...

Lời mẹ dặn – thơ Phùng Quán

Phùng Quán kiên quyết khẳng định: trung thực là một giá trị sinh tử đối với con người nếu muốn “được cho ra cái giống người”, như từ hàng trăm năm trước cụ Tú Xương đã chúc cho “vua quan sĩ thứ người muôn nước”.

Đọc thêm...

Bài Học Tiếng Việt - Nguyễn Huy Thiệp

Ðể tưởng nhớ V. T. P.
"Ta như chim, tiếng Việt như rừng"
(Lưu Quang Vũ)...

Đọc thêm...

Chuyến xe đêm - Ma Văn Kháng

- Bốp! Thật là kinh khủng! Chỉ với cái không khí này em cũng đã hiểu bọn người xưa kia thống trị xứ sở này tàn ác như thế nào. Nhưng sao lại dấn thân vào đất này! Thật là mạo hiểm! Mà em cũng chẳng hiểu: Tại sao người Việt lại dính vào công việc ở đấy. Họ rỗi việc quá hay sao, nên thấy đám cãi nhau liền xô lại can?...

Đọc thêm...

Bài thơ Hương thầm của Phan Thị Thanh Nhàn

Hơn 40 năm kể từ khi bài thơ “Hương thầm” của Phan Thị Thanh Nhàn ra đời, và gần 30 năm bài hát do nhạc sĩ Vũ Hoàng phổ nhạc chắp cánh cho bài thơ đến với rộng rãi công chúng, cả “Hương thầm” thơ và “Hương thầm” nhạc vẫn chứng tỏ sức sống bền bỉ. Và cũng đã mấy chục năm rồi Phan Thị Thanh Nhàn vẫn độc bước, lặng lẽ với “Hương thầm”…

Đọc thêm...

Đường làng - Nguyễn Phan Hách

Cô Chiêu đang ngồi, tưởng như thời gian ngưng lại, không trôi, không biết đang là sáng hay chiều... Bây giờ chạy ù vào buồng sập cửa. Và lần này thì cô khóc thật sự, khóc như mưa như gió...

Đọc thêm...

Chính sách thân dân - Truyện ngắn Nguyễn Công Hoan (1903-1977)

Quan xuống xe, thong thả tiến vào. Ngài đứng ở sân, ôn tồn nói vài câu chia buồn. Hiếu chủ cảm tạ, mời ngài đến nghỉ ở nhà ông lý cho tĩnh mịch. Tang gia đã điều đình trước với ông lý dọn dẹp sẵn căn buồng và bầy biện cho lịch sự. Ông lý vừa được cảm tình với hiếu chủ, vừa được hân hạnh đón quan mà không phi tốn gì, nên bằng lòng ngay...

Đọc thêm...

Nhớ máu - Trần Mai Ninh

Thơ có thể hóa thân không chỉ vào âm nhạc, hội họa, điêu khắc, mà cả vào điện ảnh nữa! Và những montage dứt điểm trong bài Nhớ máu là những montage mà một đạo diễn điện ảnh mạnh tay nghề có thể thưởng thức sâu sắc. "Quắc mắt nhìn vào thăm thẳm tương lai" Trần Mai Ninh có thể thấy bài thơ của mình ròng ròng nơi "tối cao vinh dự".

Đọc thêm...

Tấm da cọp - Truyện ngắn của Nguyễn Một

 

Con cọp được xẻ thịt chia cho mọi người . Tâm được quyền giữ tấm da cọp theo luật của các phường săn . Các phường săn tôn vinh anh là thủ lĩnh của họ. Từ đó Tâm bỏ nghề tìm trầm và sống bằng nghề săn cọp, anh nhanh chóng nổi tiếng khắp vùng nhờ lòng can đảm và sự mưu trí...

Đọc thêm...

Bão lạc mùa - Truyện ngắn của Ngô Tự Lập

Bánh độn khoai, nhân chỉ có vài hạt vừng. Ba Nghệch ăn hết hai miếng ngon lành. Chắt hỏi:
- Anh lấy tôi chứ?
Ba Nghệch đáp như mất hồn:
- Để xem đã.
Thực ra ngay từ lúc đó Ba Nghệch đã gắn bó đời mình với Chắt, người đàn bà đã đem đến cho hắn niềm hạnh phúc bình đẳng làm người và tình yêu chân thật...

Đọc thêm...

Bông cúc trắng - Nguyễn Thế Duyên

Trời đột nhiên bừng sáng. Một tia nắng rọi đúng vào giọt nước mắt của tôi đọng trên bông cúc phản xạ lên những sắc cầu vồng. Em cười. Lần đầu tiên từ khi yêu tôi, tôi thấy em cười

Đọc thêm...

Anh culi xe - Truyện ngắn của Thanh Tịnh (1911-1988)

Thanh Tịnh (1911-1988) là một tên tuổi lớn của văn học Việt Nam thời tiền chiến. Truyện ngắn của ông tràn đầy chất thơ và đã tạo ra được một không gian văn chương riêng biệt. Đó là dòng văn chương trữ tình đầy chất lãng mạn..

Đọc thêm...

Đồng dao cho người lớn - Nguyễn Trọng Tạo

Thể đồng dao thường được hồn dân gian nuôi ở nhịp bốn chữ. Đồng dao của Nguyễn Trọng Tao viết ở thể tám chữ. Nhưng soi chẻ rạch ròi thấy thực chất vẫn tiếp nối thể bốn chữ dân gian. Là một nhạc sĩ, nên ông đã khéo đưa cái tài nhạc sang thơ, chuyển nhịp 4/4 (nhịp phức) sang nhịp 2/8 (nhịp đơn). Sự công phu gây hiệu qủa là, ở dạng nhịp đơn (8chữ) nhịp điệu thơ chuyển nhanh hơn, sáng hơn; bởi vậy, ông dấu được kín hơn cái ẩn ý của sự so sánh, tính đối chứng. Ông đã lấy cái sáng, cái trong trẻo của nhạc điệu để ém giấu cái u uẩn, cái nhòe mờ của tư tưởng tình cảm. Nào là cái chết (cánh rừng chết) nhưng lại vẫn xanh; nào là sự sống (con người sống) nhưng lại như đã qua đời...Sự hữu hạn lồng trong sự vô hạn, và ngược lại.

Đọc thêm...

Lửa bên sông - Truyện ngắn của Nguyễn Một

Tôi lập cập rút điếu thuốc đưa lên môi ông nhanh nhẹn bật lửa mồi cho tôi và nói:
- Tôi bỏ thuốc từ lâu rồi, nhưng lúc nào cũng có bật lửa trong túi, phải biết giữ lửa anh ạ, đó là bí quyết tồn tại của dòng họ tôi.
Trên sông một giọng hò lanh lảnh cất lên: Hò ơi! Rồng chầu xứ Huế, ngựa tế Đồng Nai...
Hoàng hôn trùm tấm lụa vàng xuống Cù Lao…/.

Đọc thêm...

Cánh tay đứa trẻ - Truyện ngắn của Lê Văn Trương (1906 - 1964)

VHP: Lê Văn Trương (1906-1964), bút hiệu Cô Lý, là nhà báo, nhà văn Việt Nam thời tiền chiến. Theo nhiều nhà nghiên cứu văn học Việt, hiện nay (2009), ông được xem là cây bút có số lượng tác phẩm nhiều nhất[1]....

Đọc thêm...

Bên mộ cụ Nguyễn Du – Vương Trọng

Bên mộ cụ Nguyễn Du được nhà thơ Vương Trọng viết ngày 7-3-1982, nghĩa là cách ngày Đại thắng mùa Xuân 30-4-1975 gần tròn 7 năm. Ngay sau khi bài thơ ra đời không bao lâu, tiếng vang bài thơ gây ra trong đời sống xã hội là to lớn và nó đã mang lại hiệu quả rất thiết thực: Mộ phần Thi hào đã được xây dựng khang trang, đẹp đẽ.

Đọc thêm...

Cây bồ kếp hoa vàng - Ma Văn Kháng

Phúng về ở nhờ bên nhà vợ, tít tận xóm Tân Lập, cách huyện lỵ bảy cây số. Gặp nhau sau giờ lên lớp, nghĩ bạn mình có lỗi lầm gì bị phê phán công khai đâu mà sao cứ ngượng ngượng ngập ngập, lúng ta lúng túng như tiếp xúc với kẻ bị kết án trọng tội. Còn bạn thì như có điều gì ám ảnh không yên, nên cố tình lảng tránh, dạy xong là vội vội vàng vàng nhảy lên cái xe đạp tàng, hấp tấp đạp về...

Đọc thêm...

Anh đỏ phụ - Hò Dzếnh (1916-1991)

VHP: Hồ Dzếnh tên thật là Hà Triệu Anh hay Hà Anh (ghi theo giọng Quảng Đông là Hồ Dzếnh), sinh năm 1916 tại làng Đông Bích huyện Quảng Xương tỉnh Thanh Hoá. Cha ông là Hà Kiến Huân, người gốc Quảng Đông, mẹ Đặng Thị Văn là người Việt. Ông học trung học, dạy tư, làm thơ, viết báo từ năm 1931 tại Hà Nội.Tên của Hồ Dzếnh nếu phát âm theo giọng Quảng Đông là Hồi-Tsìu-Díng, thu gọn lại là Hồi-Díng, chắc vì khi phiên âm sang tiếng Việt hai tiếng Hồi-Díng nghe không được hay lắm nên ông đã ghi là Hồ Dzếnh...

 

Đọc thêm...

Các bài viết khác...
Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Cô gái cười, nụ cười rất nhiều hứa hẹn rồi chạy bỏ đi. Hai ông già đi ...
Hình ảnh
Khi nàng nói, tiếng Đức, thứ ngôn ngữ được mệnh danh là”tiếng của...
Hình ảnh
Ngày 20/5/2018, tại Trung tâm tổ chức sự kiện Ks Bình Minh Trường Sơn số 246...
Hình ảnh
Muốn bữa riêu cua nên cố móc Thèm nồi canh bún quyết không tha Chùn chân vẫn...
Hình ảnh
Có anh em hàng binh đã khóc khi đón nhận tấm lòng của chúng tôi. Và thật bất...
Hình ảnh
Giọng hát hay đã không làm cho Trương Chi đẹp lên trong con mắt Mị Nương .Tình...
Hình ảnh
- Hai thằng tỉnh lại rồi, tao xử khá nhẹ nhàng để còn có nhân lực phụ ...
Hình ảnh
Chàng vác những bao bột về trại, báo với chủ công việc đã làm xong và xin...
Hình ảnh
Người ta có thể định nghĩa rất khác nhau về tình yêu, nhưng chắc chắn có...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay6356
mod_vvisit_counterHôm qua6783
mod_vvisit_counterTất cả10096336
Hiện có 292 khách Trực tuyến