Quà của mẹ - Tạp văn của Lê Xuân Minh Thao

Tôi đi dạy, chập chững bước vào nghề như một chú chim non vừa mới cất cánh, những trang giáo án đầu tiên cũng làm tôi bỡ ngỡ vì chưa quen, và cũng vì khó.

Tôi sinh ra trong một gia đình thiếu vắng bóng cha, một mình mẹ buôn bán tảo tần, vất vả nuôi tôi khôn lớn lại còn chăm lo cho ông bà nội đã già yếu bệnh tật.

Ngày  còn nhỏ, da thịt tôi hễ bị trầy xước là mưng mủ ngay. Đặc biệt là chứng dời leo, mẹ chăm lo từng tí, uống, thoa đủ mỗi loại thuốc đều không thuyên giảm. Cuối cùng đành liều mạng tiêm  một mũi thuốc có tác dụng rất mạnh, một là hết hẳn, hai là cơ thể sẽ không chống chọi lại được. Mẹ lo lắng cả đêm mẹ không ngủ, rồi khóc thầm  vì sợ tôi sẽ bị sốc không qua khỏi. Sáng dậy, may sao tôi đã thoát khỏi lưỡi hái tử thần, tôi tỉnh hẳn, mụn nhọt, dời leo dần dần mấy ngày sau đều héo khô. Mẹ vui lắm và ôm tôi vào lòng vừa mừng vừa tủi.

 

Khi học cấp một, mẹ thường đưa tôi đến trường, cầm tay tôi tập viết từng chữ rồi sau đó tôi quen dần. Lên cấp hai, rồi sang cấp ba, việc buôn bán ngày càng nhiều, mẹ càng vất vả hơn nhưng mẹ không cho tôi phụ giúp. Nhờ chăm chỉ học tập, tôi đã đỗ vào trường đại học gần nhà vì thế tôi cũng thường xuyên về với mẹ vào những ngày cuối tuần. Có lúc mưa to gió lớn, sợ tôi đi về, một mình mẹ đạp xe hơn 15 cây số để mang đồ ăn xuống cho tôi. Mỗi khi lên một bậc học thì gánh nặng trên đôi vai mẹ lại càng chồng chất, bàn tay càng thêm thô ráp, mẹ không một lời kêu ca,  nhưng mẹ muốn thế. Mẹ từng bảo  “Đời mình đã khổ rồi, còn con cố kiếm cái chữ mà thoát khỏi cảnh làm nông”. Nghe lời mẹ,  tôi tiếp tục cuộc hành trình trong gian khó, cố gắng có được tấm bằng khá, giỏi. Chính vì thế, vừa tốt nghiệp, may mắn, tôi được nhận nhiệm sở vào một ngôi trường cấp ba gần nhà, gia đình tôi mừng rỡ vô cùng,  riêng mẹ  lại lo lắng. Tôi hỏi, mẹ không trả lời nhưng mẹ luôn nhắc nhở  “Con nhớ đi dạy cho tốt, chứ mất lòng tin ở mọi người đấy ”. Mặc dù vậy, nhưng trong thâm tâm, tôi biết mẹ rất vui.

 

Tôi đi dạy, chập chững bước vào nghề như một chú chim non vừa mới cất cánh, những trang giáo án đầu tiên cũng làm tôi bỡ ngỡ vì chưa quen, và cũng vì khó. Tôi lo lắng, hầu như đêm nào cũng thức đến tận khuya  để chăm chút từng câu chữ, suy nghĩ nhiều hướng bài giảng hiệu quả hơn. Thấy thế, mẹ thường hay nhắc nhở, mua nhiều đồ ăn tẩm bổ cho tôi. Và rồi, ngày nhận tháng lương đầu tiên, tôi hứng khởi chạy về đưa hết cho mẹ nhưng mẹ không nhận, bảo cứ giữ đó để dành sau này còn chồng con, tôi tức cười “Mẹ lo xa quá!”. Mẹ nói còn sức thì còn làm được, không dựa dẫm và lấy tiền của tôi,  khi nào già yếu mới nương nhờ con cái. Quả thật,  đến khi có chồng, rồi có con, tôi phải đối mặt với cuộc sống bộn bề, vất vả.  Chuyện chi tiêu ngày càng bị thiếu hụt thường xuyên....Đến lúc này, tôi mới hiểu vì sao mẹ lại lo cho tôi nhiều đến thế, và càng thấy thương mẹ vô cùng!

Thời gian trôi qua, tóc mẹ điểm màu sương gió, khuôn mặt phả nhiều nếp nhăn, mỗi đêm thường hay khó ngủ, có lẽ giờ mẹ đã già rồi, không còn sức khỏe để lo cho tôi và mọi người nữa. Vậy mà  hai đứa cháu ngoại vẫn lại cứ quấn quýt theo bà, vẫn luôn được bà chăm sóc như chăm tôi thuở xưa. Chợt tôi lại nhớ đến một nhà văn người Pháp đã từng nói: “ Cuộc đời là đóa hoa, còn tình yêu là mật ngọt”. Có lẽ một trong những mật ngọt mà ta có thể dùng trái tim để cảm nhận chính là tình yêu thương mà mẹ dành cho con.

L.X.M.T

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Chiều ngày 17/12/2017 tại hội trường tầng 2 Cung Văn hóa LĐHN Việt Tiệp, số 53...
Hình ảnh
Ngày 15/12/2017 tại TT tổ chức sự kiện Ks Bình Minh Trường Sơn; Trung tâm Văn...
Hình ảnh
Nhân dịp  Lễ Giáng sinh Vănhaiphong.com đưa ra ba bài xướng về đề tài TÌNH...
Hình ảnh
Chào mừng kỷ niệm 73 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22/12/1944-...
Hình ảnh
"Ta lại thua cuộc rồi" - Ông Petronius nghĩ thầm. Và quay trở về nhà ông tin...
Hình ảnh
Françoise Sagan tên thật là Françoise Quoirez. Bà sinh ra trong một gia đình tư bản...
Hình ảnh
Kìa em! Gió đã gọi thu về Để giọt may lùa những tái tê Lặng lẽ chiều...
Hình ảnh
Có một điều lạ cho đến bây giờ tôi chưa hiểu thực sự trận đánh hôm ấy....
Hình ảnh
Tôi rất ngạc nhiên khi thấy nàng, cô gái tôi đã từng yêu trước kia. Nàng ...
Hình ảnh
Ngày 14/12/2017 tại Cung Văn hóa LĐHN Việt Tiệp, đã diễn ra lễ trao giải thi thơ...
Hình ảnh
Khi xu hướng đọc sách đang chìm lắng, việc trẻ tiếp cận truyện tranh là...
Hình ảnh
Bên ngoài trời sầm sập, mưa như trút nước. Đã 2 giờ sáng mà phòng chỉ huy...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay2651
mod_vvisit_counterHôm qua7623
mod_vvisit_counterTất cả9041321
Hiện có 326 khách Trực tuyến