Đón anh vê- người chiến sĩ vô danh - Nguyễn Thị Hoàng Lan

 

Khi nhận được tin anh hy sinh, tôi đang học tại trường Cao đẳng sư phạm Quảng Bình, đó là nỗi đau của cả gia đình tôi , nỗi đau đến quặn lòng  đã hằn sâu trong tâm can của những người thân trong gia đình.

Mặc dù năm tháng đã trôi qua , nhưng nỗi đau mất anh vẫn còn đọng lại trong trái tim tôi, một vết thương lòng quặn xé!

Lại sắp đến  22 tháng 12 , kỉ niệm ngày  Thành lập Quân Đội nhân dân Việt Nam.  Cứ đến ngày kỉ niệm này lòng tôi không khỏi nghẹn ngào , xúc động nhớ đến người anh đã ra đi không bao giờ trở lại. Người anh trai của tôi, tên khai sinh: Nguyễn Hồng Phong, hy sinh vào ngày 16 - 4 -1975,  trong trận tổng tiến công vào giải phóng Sài Gòn, mặt trận phía Nam của Tổ quốc.

Khi nhận được tin anh hy sinh, tôi đang học tại trường Cao đẳng sư phạm Quảng Bình, đó là nỗi đau của cả gia đình tôi , nỗi đau đến quặn lòng  đã hằn sâu trong tâm can của những người thân trong gia đình.

Nhớ về anh trai. Anh là  tấm gương sáng về đạo đức, một thanh niên sống có lí tưởng cách mạng xả thân vì độc lập tự do của Tổ quốc , một người con hiếu thảo, một người anh gương mẫu.

Tôi sinh ra  trên mảnh đất Quảng Bình , nơi một thời khói lửa của bom đạn chiến tranh chống Đế quốc Mĩ, chính mảnh đất ấy đã tôi luyện cho chúng tôi trên bước đường trưởng thành. Vì chiến tranh ác liệt, nên mẹ đưa chúng tôi sơ tán ra Bắc , chuyển công tác từ Ty giao thông Quảng Bình ra Tỉnh Hà Tây(quê nội của tôi), còn ba ở lại tiếp tục công tác và sẵn sàng chiến đấu. Cuộc sống gia đình cán bộ thời đó biết bao khó khăn chồng chất, thế nhưng mẹ một thân một mình lo lắng cho các con, nuôi mấy đứa con ăn học. Chúng tôi đều học hết cấp III tại Trường cấp III Tùng Thiện Tỉnh Hà Tây( nay là Hà Nội).

Những năm tháng chiến tranh, tinh thần chi viện của nhân dân, của tuổi trẻ miền Bắc đối với miền Nam rất khẩn trương đầy nhiệt huyết với tinh thần:

“ Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước

Mà lòng phơi  phới dậy tương lai’’

( Tố Hữu)

Anh trai tôi cuốn theo dòng nhiệt huyết đó, anh tình nguyện viết đơn xin vào bộ đội , lá đơn viết bằng dòng máu nóng của tuổi thanh xuân.  Lần ấy vì không đủ sức khỏe  nên anh không được gia nhập quân đội, anh buồn lắm.

Biết được tin, mẹ tôi động viên: “ Thôi, con cố gắng học hết cấp III rồi đi bộ đội cũng không muộn’’. Đành lòng ,anh học hết cấp III , sau đó anh vào trường Cao đẳng sư phạm tại Huyện Thường Tín Tỉnh Hà Tây .

Tôi nhớ một kỉ niệm khó quên, lúc anh đi học, gia đình tôi  nghèo lắm, ra đi chỉ đem theo ít quyển sách, hai bộ quần áo và một số tư trang được gói vào một tấm ni lông. Anh chở tôi bằng chiếc xe đạp cọc cạch ra bến xe  Sơn Tây, lúc đó tôi còn trẻ con quá, anh em chia tay nhau anh về trường  tôi chỉ biết nắm tay anh mỉm cười.

Ở trường tôi nghe nói anh tôi học rất giỏi, thỉnh thoảng anh viết truyện ngắn, những câu chuyện chiến tranh gửi về cho tôi. Anh rất thương mẹ, biết mẹ vất vả vì đồng lương ít ỏi của ba và mẹ chỉ đủ nuôi sống gia đình nên anh cố gắng học tập không để cho mẹ phiền lòng. Tôi còn nhớ, có lần ngày thứ bảy, anh về thăm nhà lúc ra đi mẹ tôi đưa tiền cho anh, anh chỉ lấy tiền vé xe số tiền còn lại lại anh cho tôi mua quà. Những lá thư của anh viết về dặn dò tôi phải học cho tốt, chăm lo cho các em và mẹ, tôi vẫn ghi tạc trong lòng. Sau khi học được một năm, với chí hướng của người thanh niên trước hoàn cảnh đất nước có chiến tranh, anh một lần nữa viết đơn bằng máu tình nguyện đi bộ đội. Anh về thăm nhà nói với mẹ tôi: “ mẹ ơi con có giấy báo đi bộ đội  rồi’’, mẹ tôi giật mình tưởng con nói đùa nhưng rồi cũng chấp nhận sự thật, chỉ trách vì sao không nói trước với mẹ để mẹ khỏi bất ngờ. Có người mẹ nào không thương con, có người mẹ nào muốn gửi con mình vào nơi chiến trường khốc liệt để rồi lo cho số phận sống chết của con ? Mẹ tôi giấu nước mắt, tim như se lại, một tình yêu thương bỗng trỗi dậy của người mẹ , anh tôi muốn khóc mà không dám  vì sợ mẹ buồn. Tôi thương anh quá, ra đi mà chỉ đem theo mấy quyển truyện và mấy bài thơ anh đang viết dở. Trước lúc chia tay mẹ dặn rằng:  “con đường của con lựa chọn là con đường đúng đắn, Tổ quốc đang cần các con, chúc con đi gặp nhiều may mắn thắng lợi trở về’’. Mẹ tôi lau nước mắt, cả nhà đều khóc, gia đình tôi tiễn anh bằng một bữa cơm rau dưa đạm bạc.

Tháng 4 năm 1974 anh nhận được nhiệm vụ vào Nam đánh Mĩ, thực hiện nhiệm vụ giải phóng Miền Nam. Trước khi đi anh được về thăm nhà , đó là lần cuối cùng tôi được gặp anh trai. Từ biệt  người mẹ  thân yêu , anh và mẹ cố nén nước mắt, thế mà nước mắt cứ chảy, mẹ lấy vạt áo lau .

Trên đường hành quân, anh gặp  đồng đội người  đồng hương quê ở Tỉnh Hà Tây (nay là Hà Nội ), hai người làm quen nhau tay bắt mặt mừng… rồi chia tay nhau mỗi người một trận tuyến,  hẹn gặp nhau giữa  Sài Gòn trong ngày chiến thắng . Sau ngày giải phóng Miền Nam,  năm 1975 gia đình tôi  nhận được một lá thư của anh do người đồng đội đó đưa về, trong bức  thư anh kể về cái gian khổ trên con đường hành quân, một cuộc hành quân thần tốc những đêm mưa rừng, những đợt bom dội xuống, những con đường oằn lại bởi bom đạn chiến tranh rồi những đồng đội của anh đã hy sinh. Mẹ tôi đọc lá thư khóc nức nở, cả nhà đều khóc ,tôi thì âm thầm rơi lệ…. Đó là bức thư cuối cùng của người anh trai tôi.  Tôi vẫn còn giữ  chiếc khăn voan màu trắng mà anh gửi về làm quà như lời hứa, đó là kỉ niệm vô giá trong cuộc đời... Năm 1979 gia đình tôi nhận được tin , anh tôi đã hi sinh vào ngày 16 tháng 4 năm 1975(trước ngày giải phóng Miền Nam 14 ngày)

Nỗi đau như xé lòng , người anh trai vĩnh viễn ra đi không bao giờ trở lại. Tôi òa lên khóc nức nở , các bạn tôi xúm lại, động viên khuyên nhủ... Anh trai tôi ra đi khi mới tròn tuổi xuân 21 tuổi , đối với tôi anh là người anh cao cả, anh chính là niềm tự hào cho gia đình tôi. Tuổi xuân của anh hiến dâng cho Tổ quốc, anh ở lại Sài Gòn giữa mảnh đất Long An  với những người đồng đội của anh, chưa tìm ra quê hương, gia đình, người thân. Giữa mảnh đất của một thời khói lửa, một thời đau thương và oanh liệt.

Vào những ngày tháng 7 , biết bao sự kiện dồn dập đến với tôi, như có một điều kì diệu báo trước những điều may mắn ,  một sự tình cờ ngày mồng 2 tháng 7 tôi nhận điện thoại của một người lạ gọi đến, sau đó mới biết tên  anh là Nguyễn Hà Tuấn ở Hà Nội là người bạn cùng học sư phạm với anh Trai tôi, vô tình anh  biết được  gia đình tôi gửi bản tin “Tìm mộ liệt sĩ’’ trên Đài Truyền hình Việt Nam. Tôi mừng quá, sung sướng quá sau bao nhiêu năm chờ đợi, qua cuộc nói chuyện tôi mới biết rằng sau ngày giải phóng anh ra Hà Nội, vì vết thương do bom đạn trên thân thể , nên mãi đến năm 1977 anh mới có dịp về Hà Tây tìm  gia đình tôi, nhưng gia đình tôi đã chuyển vào Tỉnh Quảng Bình(quê ngoại) , anh cho tôi biết nhiều thông tin về anh trai tôi. Được biết anh Tuấn cùng anh trai tôi  học chung một lớp ở trường sư phạm , hai người cùng viết đơn xin đi bộ đội và cùng được triệu tập trong một ngày rồi cùng huấn luyện với nhau,  thuộc Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 88 (Trung đoàn độc lập).

Chiều hôm 16/4( Tức là ngày anh Trai tôi hy sinh), hai người còn  đi dọc bờ kênh Nguyễn Văn Thiết (thuộc Tân Trụ, tỉnh Long An) cùng nhau đi ăn quả đào lộn hột, hai người có tâm sự với nhau về gia đình, về người yêu ở hậu phương, hẹn gặp nhau giữa Sài Gòn trong ngày chiến thắng.    Tối hôm đó, hai người ôm chặt nhau rồi chia tay ,  anh tôi làm nhiệm vụ thông tin liên lạc cùng với đồng chí chỉ Huy tại địa bàn, còn anh Tuấn thuộc đơn vị bộ binh tiếp tục cùng đồng đội tấn công vào giải phóng Sài Gòn. Lúc đó, cuộc chiến giữa ta với địch diễn ra ác liệt,  các cuộc công kích giữa pháo ta, pháo địch ở địa bàn Ấp bắc, Tân Trụ ở tỉnh Long An long trời, lở đất, quyết liệt nhất là trận Cầu Giây khói đạn mịt mù, ta và địch bắn nhau dữ dội, địch chết nhiều, hàng trăm chiến sĩ của ta bị thương và hy sinh. Sau khi đạn ngớt, các đồng chí du kích địa phương nhận nhiệm vụ chôn cất những chiến sĩ hy sinh, có những đồng chí  không biết tên tuổi, có những đồng chí không còn hình dạng toàn thân cháy đen vì pháo, đạn.. . Cuộc chiến  là thế đó ! là đau thương, là mất mát! Anh trai tôi bị pháo bắn vào hầm đã hy sinh cùng với đồng chí chỉ huy  khi đang làm nhiệm vụ , vào tối ngày 16 tháng 4 năm 1975… Hai ngày sau, khi đến Sài Gòn anh Tuấn mới biết tin anh Phong đã hy sinh.

Anh trai tôi đã hy sinh trong một trận đánh khốc liệt tại trận Cầu Dây  Ấp Bắc, Tân Trụ Tỉnh Long An  mở màn “Chiến dịch Hồ Chí Minh” lịch sử. Trận đánh đó, máu thịt anh tôi và các đồng đội của anh đã hòa lẫn vào lòng đất mẹ anh hùng.

Nhận được tin từ  anh Tuấn gia đình tôi mừng lắm, vài ngày sau anh trai, em trai tôi vào vùng đất Long An để tìm tung tích của anh Phong, tìm đến Sở TBXH của Tỉnh Long An, tìm trong bản danh sánh tên mộ liệt sĩ nhưng không có tên tuổi của anh, tìm đến UBND xã  địa bàn Tân Trụ cũng không có tung tích gì, tìm đến những người du kích địa phương lúc bấy giờ, có nhiều người già rồi họ không còn nhớ nữa, rồi tìm đến  các nghĩa trang liệt sĩ ở Tỉnh Long An, có rất nhiều ngôi mộ vô danh, không có tên tuổi, anh trai tôi cùng trong hoàn cảnh đó.

Không tìm được mộ và tung tích của anh, bản thân và gia đình buồn lắm, mọi niềm hy vọng bị dập tắt …Nhưng tôi nghĩ rằng không riêng gia đình tôi mà cả hàng triệu, triệu gia đình Việt Nam cùng chung hoàn cảnh đó. Cuộc chiến tranh của Đế Quốc Mỹ  đã gieo rắc bao nhiêu đau thương cho con người Việt Nam…Bây giờ đã đi vào quá khứ, chúng ta đau thương nhưng ta vẫn tự hào, với một niềm kiêu hãnh vì đó là những con người dám “Quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh’’, họ ra đi đem lại niềm vinh quanh cho Tổ Quốc Việt Nam cho đến mãi muôn đời, đem lại niềm kiêu hãnh cho đất nước Việt Nam trên trường Quốc Tế.

Một tin vui  đến với tôi, ngày 18 tháng 7 năm nay, tôi rất vui sướng  khi nhận được ‘‘ giấy báo nhuận bút’’ của Ban biên tập  báo Quảng Bình được ra ngày 18/7/ 2017, bài thơ “ Tìm Anh’’ của tôi được đăng lên báo vào dịp kỉ niệm Ngày TBLS 27/7 , bài thơ này là  niềm xúc động của tôi khi  có dịp vào thăm Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn …Niềm vui này cho tôi một niềm cảm hứng đến với thơ văn, viết và ca ngợi về các anh nhiều hơn nữa.

Trong những ngày tháng 7 , UBND Phường Phú Hải( Thuộc địa bàn gia đình tôi cư trú), đang thi công, tu sửa nâng cấp Nghĩa trang liệt sĩ Phường Phú Hải. Được sự nhất trí của các Đ/C lãnh đạo Phường, gia đình tôi xin làm cho anh ngôi mộ tại Nghĩa trang, các Đ/C nhất trí liền và tạo mọi điều kiện cho gia đình, đơn vị chủ thầu chu cấp hoàn toàn chi phí, ngày 19 tháng 07 ngôi mộ đã xây xong

Ngày 21/7(dương lịch), đúng 4h30p Gia đình làm lễ nhập mộ cho anh, gọi linh hồn anh về , từ đây anh Trai tôi đã chỗ yên nghỉ, gia đình tôi được Thắp những nén hương cho người anh trai đã xấu số, từ đây linh hồn anh đã được trở về bên tổ ấm gia đình, anh được trở về bên những người đồng đội của quê hương Phú Hải anh hùng . Máu thịt của anh và biết bao đồng đội của anh đã đổ xuống mảnh đất Sài Gòn đã làm xanh thêm sự sống, làm hồi sinh  mảnh đất một thời khói lửa, bom đạn chiến tranh, ngày nay cuộc sống biết bao điều kì diệu đang vươn lên trên mảnh đất này.

Ngày 23/7( dương lịch) UBND Phường Phú Hải tổ chức làm lễ cầu siêu cho các anh hùng liệt sĩ , đến dự có các vị lãnh đạo, các đoàn thể, các tổ chức tài trợ cùng toàn thể các gia đình thương binh, liệt sĩ của quê hương Phú Hải. Buổi lễ diễn ra thật long trọng, thiêng liêng, tôi có mặt trong buổi lễ này, lòng cảm thấy nghẹn ngào xúc động, tự hào về quê hương Phú Hải sinh ra các anh, những người anh hùng hy sinh vì dân, vì nước khi tuổi đời còn rất trẻ.

Ngày 24/7(dương lịch) đúng 6h30p UBND Phường Phú Hải tiếp tục làm lễ khánh thành, dâng hương tại nghĩa trang, tối tổ chức thả đèn hoa đăng trên sông… mọi người có mặt đầy đủ. Thể hiện sự quan tâm của các Đ/C lãnh đạo địa phương, thể hiện thành kính  đạo lý “Uống nước nhớ nguồn’’của Đảng và nhân dân ta đối với những người có công với đất nước.

Hôm nay, tôi lại có dịp trở lại thăm nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn, một cảm xúc nghẹn ngào lại dâng lên trong lòng tôi, tôi lại đi giữa hàng ngàn nấm mộ, những nấm mộ có tên có tuổi, những nấm mộ vô danh, các anh nằm trong lòng đất mẹ Quảng Trị anh hùng:

…“ Gửi lòng vào hương hồn người chiến sĩ

Một cõi hư vô, một cõi vĩnh hằng.

Tìm anh trên nghĩa trang Trường Sơn

Tìm anh nơi hai đầu Tổ quốc.’’

(H. L)

Hồn của các anh quyện vào sông  núi, tên các anh khắc đậm vào trang lịch sử anh hùng của dân tộc. Kính cẩn nghiêng mình thắp nén hương cho các anh hùng hy sinh vì Tổ quốc! Các anh là những nốt son trong khúc khải hoàn ca của chủ nghĩa anh hùng Cách mạng, các anh mãi mãi là tấm gương sáng cho thế hệ mai sau.

N.T.H.L

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
- Lão ta sẽ không cho quý vị bước qua ngưỡng cửa nhà lão, lão sẽ lấy lá ...
Hình ảnh
Với lời thơ của một tâm hồn đã trải qua những mặn chát, nồng say của...
Hình ảnh
- Chắc là không bao giờ. Tôi đã ngoài bẩy chục rồi, dẫu còn sống cũng khó...
Hình ảnh
Điều đó khiến bác sĩ Zhivago yên tâm. Thật khó tưởng tượng rằng những ...
Hình ảnh
Đến ngày è cổ hành trình Đường xa, mang nặng, thấy mình là ai “Hôm qua hóa...
Hình ảnh
Sen đã dâng đài trao ngọc quý Cúc vừa hé nhị tỏa men the Giao mùa lá rụng...
Hình ảnh
Thu về lá sắp rời cành Ngược chiều gió gẩy tan tành khúc thu...
Hình ảnh
Nội dung bài này đã được báo Tiền Phong chủ nhật đăng 2 kỳ, số 47- 48 năm...
Hình ảnh
Chị thấy mình đang chơi vơi giữa khoảng không. Xung quanh toàn những hình thù...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay5041
mod_vvisit_counterHôm qua6853
mod_vvisit_counterTất cả10966977
Hiện có 479 khách Trực tuyến