Thơ Trần Ngọc Mỹ

Thơ Trần Ngọc Mỹ khá tự do…

Trần Ngọc Mỹ hiện công tác tại  Bệnh viện đa khoa quốc tế Hải phòng (28 nhà thương – Lê Chân – Hải Phòng – ngocmy86@gmail.com);  là một nhân viên  y tế, nhưng chi rất đam mê thi ca. Trong bài ” Kẻ sưu tập ưu tư”, Trần Ngọc Mỹ bộc lộ những quan điểm hiện thời về thơ mình: Tâm hồn tôi mỗi ngày gom thiết tha /Kẻ sưu tập ưu tư về đêm trắng /Kết vần thơ mong cuộc đời phẳng lặng /Cho tan sầu và tắt hết những âu lo”. Có thể thấy ở cô gái trẻ này, thơ bắt đầu như người bạn song hành cùng cuộc sống, nó như một sinh thể bầu bạn cùng tâm hồn chị.

Thơ Trần Ngọc Mỹ khá tự do, kể cả những bài thơ lục bát được ngắt nhịp không như truyền thống. Điều này cho thấy người viết đang có sự tìm tòi, học hỏi ở những nhà thơ đi trước và tập thể nghiệm mình. Nếu Trần Ngọc Mỹ biết gọt rũa những từ dùng thừa, tăng cường hình ảnh, giảm dùng các đại từ và không quá tham miêu tả; và người viết mở lòng hơn với cuộc sống đa màu đa chiều. sống động, chắc chị sẽ có những bài thơ mới được viết ra lấp lánh hơn.

Vanhaiphong.com

LẤP LÁNH GIỌT ĐỜI

Đã có những tháng ngày rười rượi đôi mắt nâu

Đã qua những khoảng trời ngợp màu u ám

Đứng ở bên mưa thèm chạy về phía nắng

Muốn chia nỗi buỗn thả ngọn gió heo may

Đông chưa gõ cửa đã khao khát cái nắm chặt tay

Sưởi ấm tim lạnh bằng vòng ôm đủ đầy…

Đã có những chiều hoa rơi xào xạc xác hao gầy

chiếc lá lìa cành cuối mùa rạn vỡ

Em sợ chạm vào dư âm cuộc tình lỡ

Đêm trắng trở mình day dứt mặn mắt môi

Tháng Mười vừa đến

Mong nụ cười rạng rỡ lên ngôi

Buổi sáng gọi ly cà phê sóng sánh

Căn phòng ấm bung ngàn hoa lóng lánh

Khúc nhạc dặt dìu ươm giấc mơ êm

Những ngày mưa sẽ trôi vào lãng quên

Em bện vần thơ nồng nàn lên trang vở

Dẫu sợi buồn từng giăng nghẹn hơi thở

Hãy cứ tin cuộc đời

lấp lánh giọt sớm mai…


LẠC BẾN


Phố ồn ào

Ngõ lao xao

Ngợp người chen bóng

Quên chào hỏi nhau

Nhạt nhòa vạt áo đen nâu

Hàng cây trơ gốc, lá xâu chuỗi buồn

Hoa vàng giã cánh

Lệ tuôn

Ai người ngó đến mảnh hồn bơ vơ

Ông già mái tóc bạc phơ

Nheo nheo ánh mắt ngẩn ngơ nhìn đời

Bên đường chiếc lá nhẹ rơi

Tháng Mười chạm ngõ

Gió chơi vơi lòng

Cô đơn trôi giữa phố đông

Thiết tha nỗi nhớ cánh đồng làng quê

Chìm trong gió mát triền đê

Thả hồn bơi giữa sông quê ngát tình

Vời xa…

Thăm thẳm ánh nhìn

Tuổi già lạc bến

Ngóng tìm sóng xưa.


CÓ NHỮNG NGÀY THÁNG MƯỜI

Có những ngày tháng mười hoa vàng rợp phố

Nắng thơm nồng đan trong gió heo may

Ta mong được cùng người nắm chặt bàn tay

Hồ Tam Bạc nghiêng chiều sóng sánh

Có những ngày tháng mười ta dải trong giấc mơ muôn ngàn vì sao lấp lánh

Ướp mềm câu thơ bằng hương hoa sữa đêm

Đời ngọt ngào như khúc nhạc dịu êm

Ta thèm lời tự tình ai ngỏ…

Có những ngày tháng mười ta muốn mình bé nhỏ

Nũng nịu môi hồng, tóc nơ màu xanh

Váy thiếu nữ buông mềm mỏng manh

Dưới ánh đèn vàng điệu đà vui phố

Nghe hàng cây, nghe sương khuya thổ lộ

Tiếng thì thầm

Tha thiết trái tim…

Có những ngày tháng Mười thích giây phút lặng im

Ngắm bầu trời ngợp màu hạnh phúc

Môi mỉm cười tưởng tượng những lúc

Ta bên người…

Bài viết khác

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *