Thơ Сергей Есенин (Thi hào Nga) do Ngọc Châu dịch

BECHA
Когда весной разбитый лед
Рекой взволнованной идет,
Когда среди полей местами
Чернеет голая земля
И мгла ложится облаками
На полуюные поля,
Мечтанье злое грусть лелеет
В душе неопытной моей ;
Гляжу, природа молодеет,
Но молодеть лишь только ей ;
Ланит спокойных пламень алый
С собою время уведет,
И тот, кто так страдал, бывало,
Любви к ней в сердце не найдет !

                                Сергей Есенин

                       

           XUÂN SANG

Khi xuân đập vỡ băng dầy

Sông hồi hộp chảy những ngày đầu tiên

Cánh đồng đây đó hiện lên

Trụi trần nhiều mảng đen đen đất cày

Sương mù tụ lại thành mây

Phủ trên mặt ruộng những ngày vào xuân.

Như mơ dữ phủ nỗi buồn

lên hồn tôi còn nớt non bao điều

Thiên nhiên đang trẻ ra nhiều

Nhưng như thế chỉ để chiều mình thôi

Ánh hồng tô điểm má môi

Thời gian rồi sẽ cuốn trôi theo dòng

Ai mang sầu khổ trong lòng

Làm sao yêu được sắc hồng thiên nhiên!

NC dịch

Все живое особой метой

Все живое особой метой
Отмечается с ранних пор.
Если не был бы я поэтом,
То, наверно, был мошенник и вор.

Худощавый и низкорослый,
Средь мальчишек всегда герой,
Часто, часто с разбитым носом
Приходил я к себе домой.

И навстречу испуганной маме
Я цедил сквозь кровавый рот:
“Ничего! Я споткнулся о камень,
Это к завтраму все заживет”.

И теперь вот, когда простыла
Этих дней кипятковая вязь,
Беспокойная, дерзкая сила
На поэмы мои пролилась.

Золотая словесная груда,
И над каждой строкой без конца
Отражается прежняя удаль
Забияки и сорванца.

Как тогда, я отважный и гордый,
Только новью мой брызжет шаг…
Если раньше мне били в морду,
То теперь вся в крови душа.

И уже говорю я не маме,
А в чужой и хохочущий сброд:
“Ничего! Я споткнулся о камень,
Это к завтраму все заживет”.

  Сергей Есенин

Phàm những người kì lạ

Người  nào có chút lạ kì

Thường ghi dấu ấn ngay khi chào đời

Không là thi sĩ ai ơi

Hẳn tôi cướp trộm, sống đời lưu manh.

Gày gò, thấp bé nhãi ranh

Vẫn là thằng lỏi hùng anh nhất nhì

Đi chơi về thật ít khi
Không mang mũi dập, mặt chì sứt da

Mẹ kinh hoàng, nhãi thốt ra:

” Con va vào đá đấy mà mẹ ơi

Sáng ngày mai sẽ lành thôi”

Cố  che vết máu ở môi với cằm.

Bây giờ, nguội theo tháng năm

Những trò tinh nghịch gai, dằm ngày xưa

Đã dồn cả vào trong thơ

Bất an, táo tợn, tràn bờ sục sôi

Ngọc vàng chất ứ câu lời

Từng dòng mãi chẳng đến nơi tận cùng

Phản quang tuổi rơm anh hùng
Của thằng nhãi nhép lông bông thuở nào

Giống xưa, can đảm, anh hào

Có điều bước mới dài, cao… gom dồn

Trước kia bị đấm vào mồm
Bây giờ tràn máu tâm hồn đớn đau

Nhưng không nói với mẹ đâu
Đáp lời bọn khốn nói câu diễu cười:

“ Không sao, vấp hòn đá thôi
Ngày mai tất sẽ đẹp trời, hết đau”

N C dịch

Bài viết khác