Cứ thế mà lớn lên - Lê Văn Hiếu

Thơ tôi cứ nóng lên hôi hổi/Khoảng cách vợi xa/Chữ vẫn nồng nàn… Không phải tự nhiên mà tác giả viết ra như thế. Thơ có nóng và chữ có nồng nàn hay không còn phụ thuộc vào cảm xúc, thi ảnh và cách thức biểu đạt…

VHP trân trọng giới thiệu chùm thơ “Cứ thế mà lớn lên” của nhà thơ Lê Văn Hiếu.


Nhà thơ Lê Văn Hiếu (Hội viên Hội VHNT Lâm Đồng)

 



CỨ THẾ MÀ LỚN LÊN

 

Định sửa soạn xông hơi, và cởi hồn mình ra gội rửa

Ngày xưa mẹ đã hơ hấp ta bằng lửa quê nhà

Tắm nước dừa trong xanh thanh thuỷ

Sú vài hạt muối mặn, mướn miếng cơm nhai nhuyễn

Cứ thế mà lớn lên.

 

Ta nhú dần như mụt măng nơi góc vườn ẩm thấp

Hút hơi của dòng sông không bao giờ cạn

Dù thời gian lấp bồi, chi ít vẫn còn chảy trong tâm tưởng

Nơi ta và em từng tắm truồng vô tư, vô thiên lủng

Thời đó không biết e thẹn là gì

Cứ thế mà lớn lên.

 

Ta không biết giờ ta sinh, giờ ta hỏi mẹ ta,

mẹ ta cũng không biết nữa.

Chỉ biết đó là ngày ngập lụt, nước tràn qua cửa sổ

Ta chợt nghĩ đến mùa đông

Hèn gì ta chịu rét

Thế là ta lớn lên.

 

Mùa đông cận kề tới mùa xuân

Ta hô hấp những bông hoa, thơ ta chứa chan hương vị tết

Mọi sự đủ đầy qua ngày đông thèm khát

Cứ thế mà lớn lên.

 

Trèo qua hạ qua thu

Ta cài những bông hoa khẳng khiu qua cánh đồng vàng úa

Tình yêu như hạt giống nảy mầm

Cứ thế mà lớn lên.

 

 

HẠT CƯỜM

 

Ta sẽ nhặt hạt cườm long lanh trên đôi má ngày xưa

Xâu thành chuỗi

Quàng lên cổ suốt đời

 

Có một sớm mai

Ta hốt hoảng nhìn những hạt cườm vung vãi

Khi bắt gặp giọt sương

Đọng dày trên lá cỏ.

 

Nõn xanh cướp của ta chăng?

Mù mây trộm của ta chăng?

Đêm qua cơn mưa rây tình ru nhẹ

Sớm nay lưỡi gió ngọt ngào còn mím.

 

Những hạt cườm ngoài kia là của ai

Sao không kết thành chuỗi

Ta một gã si tình gàn gỡ

Luôn mâm mê những hạt nước không màu.

 

 

NGỌNG NGHỊU THƠ

Thi thoảng tôi làm thơ có lời đề tặng

Và không đề tặng

Đề tặng là minh chứng với mọi người

Không đề tặng là muốn riêng mìmh em nhận

 

Thơ thì vô cùng

Quà thì vô tận

Tôi không có những món quà thượng thặng

Em giả bộ ngu ngơ

Thích những món bình thường

 

Tôi thấy thơ tôi em gối đầu giường

Thơ tôi chặt trong ví em nữa đấy

 

Hèn chi

Thơ tôi cứ nóng lên hôi hổi

Khoảng cách vợi xa

Chữ vẫn nồng nàn

 

Này là bóng cây, này là con đường

Này là gót chân em bỏng đỏ

(mãi nhớ con đường in dấu chân hai đứa)

Giờ đi qua, lòng cứ ngậm ngùi

 

Thoáng thấy con đường có cánh hoa rơi

Loanh qoanh hoài mà không tìm được cho em chiếc trâm cài tóc

Giận trời mưa làm tóc em ướt

Anh giận sao lắm vụng về

 

Đi suốt cuộc đời

Anh mãi đứa trẻ lên ba…

 

L.V.H

(Rút ra từ tập Cứ thế mà lớn lên – NXB Hội Nhà văn 2016)

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Vanhaiphong.com - Ban văn trẻ vừa nhận được chùm thơ gửi từ tác giả Quách Lan...
Hình ảnh
Nhạc sỹ Nguyễn Đình San (NĐS) vừa cho ra đời một chùm 3 bài hát về huyện...
Hình ảnh
Kính gửi: Anh chị em Hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng Để phục vụ việc in...
Hình ảnh
Cha nó vẫn mải tìm cây cỏ nhưng Pàng dậm chân kêu lên: - Không đi nữa! Ho...
Hình ảnh
Hiệp sĩ liền đỡ Hai Mắt lên ngựa, cùng nàng cưỡi ngựa về lâu đài. Chàng ...
Hình ảnh
VHP: Bài VĂN TẾ này đã được tác giả viết ra từ những ngày đầu cụm từ...
Hình ảnh
Mời các bạn xem phim "Bài hát: Chiều Cát Bà" trên vanhaiphong.com.  (Phim ...
Hình ảnh
Vanhaiphong- Chiều 19-1-2018, tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam số 9 Nguyễn Đình...
Hình ảnh
Nước ở đâu đổ về Ầm ào đầy cả sông Mé buồn lo đứng trông Năm nay...
Hình ảnh
Vanhaiphong hết sức cám ơn dịch giả Nguyễn Hữu Dũng đã cấp bản dich truyện...
Hình ảnh
Tôi mạnh khỏe ra ngay, và trở lại là con người linh hoạt vốn có ở người ...
Hình ảnh
Kính gửi: Anh chị em Hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng Cùng bạn đọc. Thực...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay3361
mod_vvisit_counterHôm qua5468
mod_vvisit_counterTất cả9272165
Hiện có 178 khách Trực tuyến