Khoảnh khắc không bao giờ cũ - Nhiều tác giả

Nằm ngoài ý muốn của con người, thời gian cứ lặng lẽ trôi để rồi choàng lên vạn vật tấm áo “ngày xưa”. Nhưng có những khoảnh khắc in dấu trong hồn người thì không bao giờ cũ!

VHP trân trọng giới thiệu chùm thơ “Khoảnh khắc không bao giờ cũ” của các tác giả Thanh Thản, Kim Chuông, Trần Quốc Minh.

 

 

 

Thanh Thản

MÙA THU LỊCH SỬ

 

Đất nước tôi

Có một mùa thu sáng bừng lịch sử

Người ra đi khắp năm châu, bốn bể

Trở về khai sinh nền dân chủ cộng hoà

 

Một mùa thu

Em hết buồn câu thơ

“Dưới trăng mờ thổn thức”

“Con nai vàng” không còn “ngơ ngác”(1)

Mùa thu về

“Mây trắng nhởn nhơ bay”(2)

 

Làng quê ta bỗng khác lạ một ngày

Cờ đỏ tung bay đất trời bừng sáng

“Tiến quân ca”(3)… vút lên hùng tráng

Lớp lớp quân đi sông núi rạng ngời

 

Mùa thu đất nước tôi

Lời Bác giữa Ba Đình

thành muôn khúc hát

Vua chúa, ngoại xâm

một ngày tan tác

Người nô lệ đưnmgs lên

làm chủ nước non mình.

______

(1) Thơ Lưu Trọng Lư

(2) Thơ Tố Hữu

(3) Ca khúc Văn Cao.

 

 

Kim Chuông

THỜI

 

Không hề cũ mặt trời ngàn năm trước

Buổi Nguyễn Huệ cưỡi voi thần tốc ém quân

Vào cửa Bắc Hà thành

phút Chu Văn An dâng “thất trảm sớ”

ba nghìn hai trăm năm mươi tư câu Kiều

đại thi hào Nguyễn Du

thả

xanh trời xanh

 

Một bông hoa ban

nở trong mùa chiến thắng Điện Biên

nở trong mùa ban trắng

nở vào bản hùng ca Đỗ Nhuận thuở nào

bức tranh đẹp đêm trăng em tắm

người cắm cờ trên Dinh Độc Lập, Sài Gòn

ngày ba mươi

tháng tư

bảy nhăm…

 

Cả bi kịch

xót đau

“Ai tư vãn”(*)

với lời em

trong “Chinh phụ ngâm”

khóc cho người trận mạc…

 

Những khoảnh khắc không bao giờ cũ được

Những bình minh của những mặt trời

cái NGÀN SAU

trong nó chứa

- Cái THỜI!

__________

* “Ai tư vãn” của Công chúa Ngọc Hân (Con vua Lê Hiển Tông).

 

 

Trần Quốc Minh

MÙA THU HẢI PHÒNG

 

Mưa thoang thoáng như trẻ reo ngoài ngõ

Lá xanh cành nước đẫm vòm cây

Gió ào đến làm cơn mưa nữa

Tôi xoè ra mưa ướt bàn tay.

 

Mưa thấm vào mầu bàng tím của tôi

Vào mầu mây bay ngang thành phố

Trời xanh quá gọi nhà nhà mở cửa

Người gặp người vui ngay tiếng đầu câu

 

Biển và trời mở trang sách lao xao

Tôi ở giữa tôi làm con chữ

Bạn bè tôi và bao người thân nữa

Nên câu thơ giàu ý ít lời

 

Một con tàu vào cảng của tôi

Biển hào phóng từng cơn gió muối

Tàu buông neo sóng còn theo đuổi

Hải âu bay theo luồng ấm nghiêng chào

 

Màu thu vang… ngân mãi tiếng còi tàu

Ở nơi xa em có nghe thu gọi

Hải Phòng sáng màu thu như áo mới

Biển và trời trang sách mở lao xao.

 

(Nguồn tạp chí Cửa Biển)

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Hội thảo “Tác phẩm hay - đích đến và giải pháp” do Liên chi hội Nhà văn...
Hình ảnh
Mới đây Hội Nhà văn Hải Phòng vừa tổ chức chương trình Bàn tròn văn chương...
Hình ảnh
Để diều mẹ bay lên được thì phải “chạy mồi”. Lúc này, người cầm dây...
Hình ảnh
Từ chiều tối Thứ Sáu - ngày 14 và sáng Thứ Bảy - ngày 15/9/2018 (tức mùng 5 và...
Hình ảnh
Nhưng tình hình cũng đã rõ. Đâu đâu cũng nghe đồn rằng phe công nhân đang...
Hình ảnh
– Cô nhầm rồi! Thần trừng phạt lại nói. – Anh ta đã chết quá sớm. Sống...
Hình ảnh
Do đó, sự nhầm lẫn như đã nói trên là rất dễ hiểu và theo tôi, tác giả ...
Hình ảnh
- Tôi không biết lấy ggì đền đáp ơn anh. Hôm qua chúng tôi làm lễ thành hôn...
Hình ảnh
Bây giờ những người duy nhất gần gũi với bác sĩ Zhivago là những người ...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay304
mod_vvisit_counterHôm qua6869
mod_vvisit_counterTất cả10824702
Hiện có 135 khách Trực tuyến