Một thời áo lính - Trần Chấn Uy

Chiến tranh đã lùi xa nhưng ký ức của người trong cuộc thì chưa bao giờ phai nhạt. Hơn ai hết, họ hiểu rõ nhất cái giá của độc lập, tự do… Vì vậy, những vần thơ của họ không đơn thuần là lời tự sự gợi nhớ về một thời đau thương, oanh liệt, mà còn là lời cảnh tỉnh nhắc nhở mọi người hãy biết trân trọng những giá trị của cuộc sống hòa bình, thống nhất hôm nay.
VHP trân trọng giới thiệu chùm thơ “Một thời áo lính” của nhà thơ Trần Chấn Uy.

Nhà thơ Trần Chấn Uy

 

 

KHÁT

Biên giới phía Nam vừa im tiếng súng
Biên giới phía Bắc, giặc dữ lại tràn sang
Ôi đất nước cả hai đầu nóng bỏng
Đồng đội ơi, Tổ quốc gọi lên đường.

Những hoàng hôn rớm máu chân trời 
Tiếng trẻ khóc tắt chìm, súng nổ
Chúng tôi đi hàng trăm cây số
Khát một túp lều mái rạ bình yên.

Những làng xóm có tên và không tên
Không bóng người dọc đường ra trận
Cây khế chua trĩu cành quả chín
Khát những bàn tay con gái tuổi dậy thì.

Chúng tôi đi mải miết chúng tôi đi
Làng xóm hắt hiu không một tiếng chó sủa
Đêm thì lạnh, lòng tôi như có lửa
Khát một tiếng gà gáy sáng gọi bình minh!

 

 

CHỊ

Chị dỏng cao trắng ngần da thịt
Tôi mười ba vỡ giọng vịt bầu
Vai thon thả chiếc đòn tre kĩu kịt
Chị gánh tuổi xuân ngây dại những đường cong.

Chị đi lính khi chưa kịp lấy chồng
Vồng ngực trẻ, bánh giầy chúm chím 
Mùa chớm xuân, chị cũng vừa chớm chín
Áo Tô Châu run rẩy trái đào non.

Tôi tiễn chị nơi bờ cỏ chân cồn
Cánh đồng làng sáng ấy bỗng xanh hơn
Chị lặng lẽ nhìn tôi, lặng lẽ
Hàng mi cong khẽ chớp ánh buồn.

Rồi chị đi vào chiến tranh
Như bao trai gái làng tôi cùng trang lứa
Cuộc chiến tranh tàn khốc như lò lửa
Và một ngày chị hoá thành than!

Chiều cuối xuân đi dọc đường làng
Hoa gạo đỏ một chùm hoa như máu đỏ
Tôi giật mình buốt lạnh, chiều se gió
Một làn hương trinh bạch. Chị đang về!

 

 

THẾ SỰ BUỒN, SAO CÚI MẶT LÀM NGƠ
(Thơ trên máy tính vào một đêm không ngủ)

Đọc Hưng Đạo, Nguyễn Trãi, Quang Trung
Thấy ngượng
Thế sự buồn! Sao cúi mặt làm ngơ?
Sử sách lưu truyền bao danh tướng
Biên ải nghìn năm tiếng gươm khua.

Mùa thay áo, những cánh rừng bạc lá
Cha ông nằm thành gò bãi biên cương 
Tiếng ngựa hý giữa muôn trùng núi đá
Những Đồng Đăng, Móng Cái, Kỳ Lừa.

Đường ra trận bốn ngàn năm đánh giặc
Đoàn quân đi rợp bóng biên thuỳ.
Nghe núi chuyển rì rầm Ải Bắc
Áo trận rùng mình đẫm ướt sương khuya.

Ôi cái giá của tự do, độc lập
Trả bằng máu xương nước Việt muôn đời.
Xin đừng để từng tấc đất vô giá
Rơi vào tay bọn dạ thú, mặt người!

 

 

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ
(Thân yêu tặng những đồng đội của tôi
trở về sau chiến tranh)

Còng lưng một thời áo lính
Chiến trường mưa nắng mòn chân 
Sống sót sau ngày chiến thắng
Anh về cày ruộng nuôi con.

Ngực gầy chẳng một huân chương 
Ngày ngày theo bò lội ruộng
Bữa cơm quả cà rau muống
Vợ con chân lấm tay bùn.

Nét cười chẳng gợn chút buồn 
Hồn nhiên nhận phần thua thiệt
Chiến trường bạn bè thân thiết
Lưu lạc giờ chẳng còn ai.

Đồng trưa bóng nắng tròn vai
Anh ngồi nhìn về phía núi
Nơi ấy bao nhiêu đồng đội
Máu xương xanh núi xanh đồi.

 

 

NƠI NÀO CHA TÔI NGẢ XUỐNG

Sau chiến tranh, tôi tới Sài Gòn 
Giữa bát ngát phố phường và điệp trùng cao ốc
Giữa những con đường bóng loáng bánh xe bon
Nơi nào cha tôi ngã xuống sau dãy tường đổ nát?

Tôi cắn răng nghe môi mình mặn chát
Những viên gạch lát đường run rẩy dẫn tôi qua
Dẫn tôi qua những ngã bảy, ngã ba
Đâu con đường ngày cha tôi vào trận?

Những cánh cổng trầm tư rơi đầy hoa mận
Những cửa hàng chói lọi ánh đèn giăng
Dãy phố dọc và dãy phố ngang
Nơi nào cha tôi ngã xuống sau dãy tường đổ nát?

Tôi lang thang qua hiệu cắt tóc, rạp xi nê, nhà hát
Viện bảo tàng, đài tưởng niệm, công viên 
Tất cả ồn ào, tất cả hồi sinh
Nhưng có một nơi nào đó
Cha tôi đã ngã xuống sau dãy tường đổ nát!

Con đường trước mặt tôi rồi sẽ mở ra bát ngát 
Những công trường và giàn giáo dựng cao
Có lẽ không bao giờ tôi tìm thấy được đâu
Bức tường đổ, nơi cha tôi ngả xuống!

T.C.U

(Nguồn facebook.com/uy.c.tran)

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Bộ văn bản này  lấy từ Quốc triều đình sách văn (VHv 329) do Dịch giả...
Hình ảnh
Nhà thơ của tình yêu. Ngay từ những năm ba mươi người ta đã gọi A....
Hình ảnh
Nghe Hình kể chuyện, Phương thấy anh chàng này rất hài hước còn Hình chỉ ...
Hình ảnh
Sói căm lắm nhưng nhìn vẻ kiên quyết của Mềnh, hắn biết là không...
Hình ảnh
Cả bảy người cùng nắm giữ cây giáo. Đi đầu là người táo tợn nhất,...
Hình ảnh
Ngày 12/8/2018 tại hội trường Chùa Phổ Chiếu số 218 đường Miếu Hai Xã, ...
Hình ảnh
Trên giường, Thái tử mặt trắng còn hơn mấy cái gối cậu nằm trên đó, đang ...
Hình ảnh
Ở bộ tham mưu, nơi người ta đã quen di chuyển cả từng đạo quân và tính ...
Hình ảnh
Họ sống lầm lũi, thầm lặng vắng mặt trong những cuộc điểm danh ồn ào...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay829
mod_vvisit_counterHôm qua7378
mod_vvisit_counterTất cả10575705
Hiện có 202 khách Trực tuyến