Xuân về nhớ mẹ - Nhiều tác giả

Đã 15 năm nay, cứ mỗi độ xuân sang, các tác giả thơ và người yêu thơ trên khắp mọi miền Tổ quốc lại có dịp hướng về “Ngày thơ Việt Nam”, thông qua đó mà bày tỏ nỗi niềm cảm xúc trước vô vàn sự việc của cuộc sống con người, và dường như là cũng thông qua đó để tôn vinh thi ca…

Trong quá trình chuẩn bị cho Ngày thơ Việt Nam lần thứ XV tại Hải Phòng, BTC đã nhận được khá nhiều các tác phẩm và ý kiến đóng góp của các tác giả gần xa. Nhân dịp này, VHP xin trân trọng giới thiệu một số tác phẩm mà chúng tôi vừa nhận được.




Đoàn Minh Ngọc
HAI CÂU HỎI

 

Nguyễn Du nức danh thiên hạ

Buông một tiếng hỏi lòng

Ba trănm năm sau còn ai khóc mình không?

 

Con người sẽ về cõi hư vô

Biết vậy. Nhưng Nguyễn Du vẫn hỏi

Không biết có ai rưới rượu lên mộ mình?

 

Nguyễn Du ơi!

Khóc vì yêu Ông

Khóc vì đau cuộc đời bi phẫn nàng Kiều mười lăm năm lưu lạc

Khóc vì thương hạnh phúc Kim Kiều rớm máu

Khóc vì buồn thanh gươm tự do Từ Hải gẫy…

 

Người đời sau nối tiếp thăm mộ Ông

Vẫn rưới rượi lên mộ Ông được chưng cất từ nước mắt chúng sinh đau khổ

Từ men đời đắng cay bao lớp người khổ sở.

 

Nguyễn Du ơi!

hai câu hỏi lớn

Đâu dễ trả lời!

Hải Phòng, 16/3/2016

 

 

Trần thị Lưu Ly
TRỞ VỀ NGÔI NHÀ XƯA

 

Ngôi nhà

Có vòm cây nghiêng nhìn ô cửa sổ

Vươn tay sẽ chạm bông hoa một thuở

 

Cơn mơ bóp méo mọi ước lệ

Bậc cửa chùng xuống mở chiều không gian ngoài quá khứ, tương lai, hiện tại

Xác những con chim đã khô lặng lẽ

Thả tiếng ríu ran gieo vào ngực mình những hạt âm thanh nhấp nhói

 

Tia nắng lọt vào kẽ ngói

Vạch những quẻ như kinh dịch âm dương trên nền cũ bụi mờ

Quá tầm tay những rêu mốc cũ xưa

Một thời kiễng chân tóc rối

 

Thêm nhà bên xa ngái

Ngóng sang không nghe tiếng bạn

Ông hàng xóm già bớt vẻ gớm ghê toan tính

Ban công trổ đầy thài lài hoa tím

Ngăn ngắt chiều

Vô ưu

 

Con thuyền Nôi- Ê duềnh lên phía chân trời

Cây thánh giá nóc nhà thờ rât xa đổ bóng trong khoảng sân hẹp tối

Thơ bé ê a bảng cửu chương những con số in dấu chân chạy vội

Chín lần chín, chín, chín...

Khoảnh khắc luỹ thừa

Ngôi nhà khuya mẹ ngồi bên cha

Dải len đan dài thêm vấn vít nỗi đời cơm áo

Cuốn sách như mi mắt mở từng trang lặng lặng

 

Lưỡi nếm thười gian the the vị mặn

Cửa ngôi nhà xưa mở ra ngay trong miệng mình.

 

 

Phạm Thanh An
XUÂN VỀ NHỚ MẸ


Phút giao thừa mình mẹ với ngôi nhà

Sao rộng thênh thang, như chỗ nào cũng gió

Chẳng giống ngày xưa, lũ trẻ con như cỏ

Ấp iu dâng đầy bao ấm áp yêu thương

 

Mẹ mong từng ngày đám nhóc lớn lên

Lo đứa này học hành, lo đứa kia chồng vợ

Có gia đình rồi, mải mê công chuyện

Chẳng thời gian bên mẹ mỗi buổi chiều

 

Nồi bánh xưa thành kỉ niệm tin yêu

Hết tranh dành bánh to, bánh bé

Mẹ lại một mình, mong người san sẻ

Nén nhang khẩn cầu cho từng đứa an vui

 

Con hiểu rồi, thương mẹ lắm, mẹ ơi!

Con gái lấy chồng, giang sơn phải gánh

Mùa xuân về, ước mong trời không lạnh

Cho mẹ già mạnh khỏe, đỡ yếu đau

 

Giao thừa năm nay, trời có mưa đâu

Chỉ có gió mang tình yêu về bên mẹ

Như sông kia nước mãi về với biển

Chớp bể, mưa nguồn lại nhớ mẹ - mùa xuân.

 

Xuân 2017

 

 

Trịnh Toại
VỀ ĐỒNG CÓI


Bâng khuâng nhớ về đồng cói

Guồng tơ dệt suốt ngàn năm

Lở bồi bờ sông, bãi sú

Vút lên, xanh nhọn thành rừng.

Phù sa thắm hồng duyên phận

Nối đời thân cói hiến dâng

Nhọc nhằn nỗi người thu lượm

Tay son chuốt sợi nắng hồng.

 

Thoi đưa dệt niềm hy vọng

Gửi tình em với non sông

Trưa hè ngả mình hóng mát

Dịu dàng như có tay nâng.

Ơi người, dầm mình sóng nước!

Vớt lên bao sợi tơ lòng

Sớm nay trở về đồng cói

Bồi hồi ánh mắt ai trông?!

 

 

Vũ Trọng Thái
CHIỀU XỨ LẠNG

 

Chiều dần buông êm đềm phố núi

Mây dung dăng ngang đỉnh Chóp Chài

Chợ Kỳ Lừa đã chừng vãn lối

Tiếng “Nhì à...”, níu bước chân ai(1)

 

Ánh hoàng hôn dát vàng mặt nước

Sông Kỳ Cùng thản lặng nhẹ trôi

Ta trở về một chiều Xứ Lạng

Nghe đâu đây man mác hương hồi

 

Tô Thị dẫu ngàn năm hóa đá

Vẫn bồng con, mắt dõi trời xa

Ức Trai theo cha tận ải Bắc

Giọt lệ nào cho nợ nước, thù nhà?(2)

 

Chiều cuối năm, ta ngồi nhớ lại

Chuyện ngàn xưa và chuyện hôm nay

Thêm một lần trở về Xứ Lạng

Gửi tình yêu dâng mảnh đất này.

______
(1)- “Nhì à sloong hào...”: Lời trong điệu hát Sli của người Nùng Phàn Sình ở Lạng Sơn. Trong mỗi phiên chợ Kỳ Lừa trước đây, trai gái người Nùng thường đi chơi chợ và hát giao duyên với nhau trên mỗi góc phố, tạo thành nét văn hóa độc đáo ở Lạng Sơn.

(2)- Nguyễn Trãi tiễn cha là Nguyễn Phi Khanh bị giặc Minh bắt, lên tận ải Bắc (Mục Nam Quan). Nghe lời cha, ông gạt nước mắt trở về trả nợ nước thù nhà.

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Pha và Ny là con của cô lao công trước kia làm ở trường này, Pha được học...
Hình ảnh
Hội thảo “Tác phẩm hay - đích đến và giải pháp” do Liên chi hội Nhà văn...
Hình ảnh
Mới đây Hội Nhà văn Hải Phòng vừa tổ chức chương trình Bàn tròn văn chương...
Hình ảnh
Để diều mẹ bay lên được thì phải “chạy mồi”. Lúc này, người cầm dây...
Hình ảnh
Từ chiều tối Thứ Sáu - ngày 14 và sáng Thứ Bảy - ngày 15/9/2018 (tức mùng 5 và...
Hình ảnh
Nhưng tình hình cũng đã rõ. Đâu đâu cũng nghe đồn rằng phe công nhân đang...
Hình ảnh
– Cô nhầm rồi! Thần trừng phạt lại nói. – Anh ta đã chết quá sớm. Sống...
Hình ảnh
Do đó, sự nhầm lẫn như đã nói trên là rất dễ hiểu và theo tôi, tác giả ...
Hình ảnh
- Tôi không biết lấy ggì đền đáp ơn anh. Hôm qua chúng tôi làm lễ thành hôn...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay421
mod_vvisit_counterHôm qua3745
mod_vvisit_counterTất cả10832250
Hiện có 262 khách Trực tuyến