Gửi hương chị gió - Nhiều tác giả

Ngày thơ Việt Nam lần thứ XV đã khép lại, nhưng dư âm của nó thì mãi còn lan toả khiến cho người yêu thơ luôn cảm thấy tiếc nuối khi chưa tận hưởng đến cùng không khí thi ca…

VHP trân trọng giới thiệu chùm thơ “Gửi hương chị gió” để khép lại Ngày thơ như một lời tri ân bạn đọc.

 

 

Bùi Thị Thu Hằng

GỬI HƯƠNG CHỊ GIÓ

 

Lúc lắc lúc la

Bắt chước hồng, na

Đu đủ nhẩn nha

Gửi hương chị gió

 

Gối vầng trăng tỏ

Lá nằm lim dim

Lặng nghe tiếng chim

Quả tròn mơ ngủ

 

Vàng xanh, lớn nhỏ

Ôm chặt mẹ cây

Con béo mẹ gầy

Bức tranh mẫu tử

 

Trái ôm vị ngọt

Đền ơn bàn tay

Mặt trời chín mọng

Niềm vui căng đầy.

 

 

 

Phạm Thuý Nga
LỜI RU CỦA MẸ


 

Này gió, này mưa, này trống tênh huơ hoắc
Không biết gọi tên các bạn là gì
Tôi đi về với hàng cây lặng phắc
Đêm vít chặt mặt người hình tam giác
Giữa có - không khăn gói ủ sương.

 

Phận số so le bám đất xạc xào
Rễ chùm nẩy mầm thành chữ
Mưa không xoáy mòn mà lá ngủ lại
Xoay xoay sáu mặt chớp lớp nở sinh
Thêm một nghìn hồng cầu.

 

Tôi gối đầu trên tay mẹ 
À ơi lời ru gối đầu lên kho báu lời ru
Mẹ tôi gối đầu trên những câu thơ
Mọc lên từ những gió dông mỏng dính
Tôi uống nước suối nguồn cô đặc
Muốn tạm biệt tuổi mình bằng bản Beethoven.

 

Buổi sáng hôm sau từ ban công phát ra bản giao hưởng
Tôi bắt đầu vo tròn rót ngọt
Nơi mẹ giấu tôi cắm bình vỏ quế
Nơi mẹ gửi lại giấc mơ tôi thiếu tháng hoa lệ
Chở tôi đi qua những ngã năm phồng rộp
Những nghiêng ngả ngoài chữ.

 

Ơi bản thể tôi có bao đêm trong suốt?
Bao đêm vẩn đục?
Bao đêm ngực lép?
Mẹ thêu bước chân tôi sau từng lưu lạc
Chăm bón, tỉa cành, vẽ một tôi đồng thuận xoay xoay...

 

 

 

Nguyễn Hữu Kiên
EM ĐI

 

ngày nhổ mạ cấy bây giờ xa ngái

trở lại tìm em trong kí ức vạt cỏ mềm

mùi đồng quê thấm áo em lan toả đến những quả đồi còn nguyên bản

vốc nước lên mặt cầu mong mát mẻ một câu thơ vụng dại vị ngọt và mằn

mặn ngày em tắm

 

người dân làng anh như cây phảng phất nụ cười bùn đất

em đã về với mái nhà tranh ẩm ướt nỗi niềm lam lũ

thơ ngây như con mèo mặc áo len xanh thu lu bên bậu cửa chờ anh

và trong sáng như không thể nào trong sáng hơn

 

mấy chục năm rồi

không còn con đường gập ghềnh chân trâu ra đồng

không còn con đường phi lao cao vút

đã lâu, cũng không còn được nghe tiếng thông reo

 

em đi

cánh đồng mờ sương

hoa gạo bờ sông

nức nở câu thơ buồn tít tắp. . .

 

 

 

Vũ Châu Phối
TIẾNG GÀ

 

Trong khuya ấm hơn ánh lửa

Là tiếng gà nhẩm gáy chuyển canh


Tôi bồi hồi nhìn vì sao long lanh

Cháy cuối trời, soi một làng giặc phá

Cây gọi cây thiếu đi nhiều tán lá

Nhà gọi nhà vắng đôi mái nhà thân

Tôi nhẩm tính đôi phần mất mát

Nhìn làng đêm phía trước đợi chờ
Làng chiến tranh bỗng gióng tiếng gà

Từng ô mạ nương dâu xao động

Tôi lắng nghe từng tiếng gà quen thuộc

Giọng êm êm con mào cờ cuối xóm

Giọng trầm vang con hoa lổ chợ Đông

 

Tiếng gà vươn trong đêm rất trong

Làng như ngủ như mơ và như thức

Tôi thoáng cười bên nòng súng

Bâng khuâng trông mỗi vệt sao dài

Tiếng gà qua mỗi giọt sương rơi

Tiếng gà quét mầu trời thêm sáng...

 

Từ hoắm bom gốc đa yêu trẻ

Từ nách nhà đạn cắm mái hiên

Từ đau thương... tiếng gáy cất lên

Tiếng con quen, tiếng con vừa vỡ giọng

(Qua âm thanh dân gian một bức tranh làng hiện)

 

Có màu nâu không phải tình giềng xóm

Có màu xanh bốn tiết của tre

Có màu vàng rơm chung thuỷ mái nhà

Có đường nét chùa chiền dễ yêu như ca dao tục ngữ

Có hiện tại đứng lên từ quá khứ

 

Làng chiến tranh luôn sống một bức tranh

Màu phát triển - Tiếng gà làm bút vẽ.

 

 

 

Nguyễn Đình Di
SUỐI CHÌM

 

Con sóng xanh đã lặn vào đáy cát

Ngày vắng em gió cũng mỏi cánh rồi

Chiều mộng mị nối vầng trăng kiêu bạc

Hoàng hôn buồn bợt bạc bước rong chơi

 

Hoa cỏ lông chông chạy gằn trên bãi vắng

Những dối gian xam xám ám cuộc người

Mặt trời lạnh bầm vai em đỏ ối

Ngôi sao ban ngày run rẩy trước rụng rơi

 

Những giọt nhớ li ti ẩm sinh vào ký ức

Dùng dắng chở câu thơ hoang vắng của tuổi chiều

Ai hối hả quay về trong cõi lặng

Đang thầm thì ca khúc thuở say yêu

 

Nghe con sóng dẫu chìm trong cát trắng

Dưới tầng sâu máu vẫn chảy dịu dàng

Để rồi suối lại trào lên mặt đất

Lại đam mê “nhẩy lửa”* dưới trăng vàng.

________
* Phong tục của dân tộc Pà Thẻn mang niềm tin vui sống.

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Vanhaiphong.com: Huyền Minh gắn bó với mảnh đất Hà Giang và những vần thơ chị...
Hình ảnh
Nhà Xuất bản Hải Phòng vừa cho ra mắt độc giả tập thơ “Nhịp cầu Đất...
Hình ảnh
Chào mừng kỷ niệm 35 năm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11; Mời các bạn xem phim "Bài...
Hình ảnh
Rực rỡ gương nghề soi chẳng hết Tràn trề biển chữ học nào vơi Về hưu dạ...
Hình ảnh
(Minh họa của Lê Bá Hạnh)Với tôi cái học được trong đời có giá trị nhất...
Hình ảnh
                  Trải nghiệm cuộc đời và trau giồi cảm xúc để những...
Hình ảnh
- Xin người hãy nghe lão già này, tâu hoàng thượng: Ở bọn Thiên Chúa giáo có...
Hình ảnh
Hoàn Nguyễn viết về Thị Mầu cũng lên tiếng bảo vệ quyền được yêu của...
Hình ảnh
Trân trả lời, giọng khàn khàn. Anh bỗng cảm thấy một cái gì đó, gần như ...
Hình ảnh
Sinh năm 1976 tại Phú Thọ Hiện vừa kinh doanh vừa viết văn tại Lào Cai Hội...
Hình ảnh
Những người đang nhậu đều ngửng lên trố mắt nhìn cô phục vụ. - Ông ta là...
Hình ảnh
Yêu nhau chớ dở dang lòng Vàng thu lần lữa nửa vòng về thôi Lá phong sắp sửa...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1656
mod_vvisit_counterHôm qua8862
mod_vvisit_counterTất cả8812509
Hiện có 184 khách Trực tuyến