Mùa mưa anh sẽ về - Anh Ngọc

Nhà thơ Anh Ngọc. Họ tên khai sinh: Nguyễn Đức Ngọc. Sinh ngày 1 tháng 8 năm 1943. Quê quán: Nghi Trung, Nghi Lộc, Nghệ An. Dân tộc: Kinh. Hiện thường trú tại: P401, 4B Lý Nam Đế, Hà Nội. Đảng viên Đảng CSVN. Vào Hội năm 1980.
VHP trân trọng giới thiệu chùm thơ "Mùa mưa anh sẽ về" của nhà thơ Anh Ngọc.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 




Nhà thơ Anh Ngọc (Ảnh Internet).

 

 

CÂY XẤU HỔ

 

Bờ đường 9 có lùm cây xấu hổ 
Chiến sĩ đi qua ai cũng mỉm cười. 

Giữa một vùng lửa cháy bom rơi 
Tất cả lộ nguyên hình trần trụi 
Cây xấu hổ với màu xanh bối rối 
Tự giấu mình trong lá khép lim dim.

Chiến sĩ qua đây ai cũng bước rất êm 
Khi bất chợt thoảng một bàn chân lạ 
Cây vội vã nhắm nghìn con mắt lá 
Nhựa dồn lên cành khẽ ngả như chào.

Người qua rồi bóng dáng cứ theo sau 
Anh lính trẻ bỗng quay đầu tủm tỉm 
Cây đã hé những mắt tròn chúm chím 
Đang thập thò nghịch ngợm nhìn theo. 

Phút lạ lùng trời đất trong veo 
Anh nghe có tiếng reo thầm gặp gỡ 
Nhiều dáng điệu thoáng qua trong trí nhớ 
Rất thân quen mà chẳng nói nên lời. 

Giữa một vùng lửa cháy bom rơi 
Cây hiện lên như một niềm ấp ủ 
Anh lính trẻ hái một cành xấu hổ 
Ướp vào trong trang sổ của mình. 

Và chuyện này chỉ cây biết với anh.

Đường 9, 31/5/1972

 

 

 

VỊ TƯỚNG GIÀ


Những đối thủ của ông đã chết từ lâu 
Bạn chiến đấu cũng chẳng còn ai nữa 
Ông ngồi giữa thời gian vây bủa 
Nghe hoàng hôn chầm chậm xuống quanh mình 

Bàn chân đi qua hai cuộc chiến tranh 
Giờ chậm rãi lần theo dấu gậy 
Đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy 
Đã từng gieo khủng khiếp xuống đầu thù 

Trong góc vườn mùa thu 
Cây lá cũng như ông lặng lẽ 
Tám mươi tuổi ông lại như đứa trẻ 
Nở nụ cười ngơ ngác thơ ngây 

Ông ra đi 
Và... 
Ông đã về đây 
Đời là cuộc hành trình khép kín 
Giữa hai đầu điểm đi và điểm đến 
Là một trời nhớ nhớ với quên quên 

Những vui buồn chưa kịp gọi thành tên 
Cõi nhân thế mây bay và gió thổi 
Bầy ngựa chiến đã chân chồn, gối mỏi 
Đi về miền cát bụi phía trời xa 

Ru giấc mơ của vị tướng già 
Có tiếng khóc xen tiếng cười nức nở 
Một chân ông đã đặt vào lịch sử 
Một chân còn vương vấn với mùa thu.

22/9/1994

 

 

 

BÀI CA MÙA MƯA ANH SẼ VỀ

Mùa mưa anh sẽ về 
Ai gọi hoài trong gió 
Ngôi sao hôm vừa tỏ 
Bòng trên vai lên đường 

Xa xanh chiều quê hương 
Trời Cực Nam nắng trở 
Cái vạch sơn đạn lửa 
Cháy bùng lên mùa khô 

Lắc lư chiếc xe thồ 
Dốc Bù Du nghiêng ngả 
Dáng núi ngồi vất vả 
Nhọc nhằn ôm bóng em 

Cách nhau một khoảng đêm 
Vươn tay dường nắm được 
Đồng Nai mùa con nước 
Đã rụng đầy lá tre 

Mùa mưa anh sẽ về 
Cửa rừng con cuốc gọi 
Bàn tay nào biết nói 
Cần xe thồ rung rung 

Mặt đèo đêm vượt cung 
Lầm lì hòn đá hộc 
Mảnh trăng Iiềm đỉnh dốc 
Hai phía đường chia soi 

Mỗi đứa một phương trời 
Mùa khô nằm ở giữa 
Một đồn thù bốc lửa 
Nối hai đầu tiếng ve 

Mùa mưa anh sẽ về 
Họng súng còn nóng bỏng 
Mùa mưa anh sẽ về 
Gối đầu lên cánh võng 
Vầng trán chiều mơ mộng 
Rừng le nghe gió se 

Mùa mưa anh sẽ về 
Cho mặt suối thành gương 
Soi mặt người chiến thắng 
Cho mắt em đầy nắng 
Cho hồn anh đầy em.

 

 

 

MẮC VÕNG Ở SÀI GÒN

Lần đầu về với Sài Gòn
Loay hoay tìm nơi mắc võng
Nhìn bốn bức tường nhẵn bóng
Thương tình chẳng nỡ đóng đinh

Suốt đêm nằm không trở mình
Hai đầu võng treo song cửa
Mơ màng nửa thức nửa ngủ
Bâng khuâng nửa phố nửa rừng

Ru anh như chiếu như giường
Đệm chăn đầu không bén gối
Trong mơ chợt nghe tiếng suối
Mở mắt quạt trần đang quay.

Sài Gòn, 3/5/1975





NHẠC TRỊNH
(Kính tặng anh hồn nhạc sĩ Trịnh Công Sơn) 

Trong những ngày tuyệt vọng nhất đời tôi 
Tôi sống được nhờ thơ và nhạc Trịnh 

Anh hát giùm tôi 
Anh khóc giùm tôi 
Hát hay khóc với anh thì cũng thế 
Khóc rưng rưng 
Và hát thì rơi lệ 
Và lệ rơi thì như thể máu đang rơi 

Ai ham vui tìm chỗ khác mà vui 
Ai mạnh khoẻ tìm nơi mà khoe sức 
Ai yếu đuối và ai bất lực 
Ai lẻ loi xin hãy đến cùng anh 

Anh thuộc phía tuổi hờn, anh thuộc phía mong manh 
Anh thuộc phía những con người bé nhỏ 
Người an ủi những linh hồn đau khổ 
Bằng nỗi buồn tên gọi Trịnh Công Sơn 

Chấp nhận cô đơn là cao hơn cô đơn 
Dám tuyệt vọng là mạnh hơn tuyệt vọng 
Nhìn cái chết như một phần sự sống 
Cát bụi là anh 
Cát bụi là tôi 
Cát bụi là ta nên cát bụi tuyệt vời 

Nhạc Trịnh buồn 
Nhạc Trịnh của tôi ơi 
Bao yêu thương không cứu nổi con người 

Gã tình nhân bị người tình phản bội 
Vị giáo chủ bị con chiên lừa dối 
Họ vừa nghe anh với vẻ mặt buồn rầu 
Vừa phản bội anh và lừa dối lẫn nhau... 

Nhạc Trịnh buồn 
Lặng lẽ bỏ đi đâu 
Chỉ còn lại cây ghi ta bằng gỗ 
Những nốt nhạc vẫn ngủ vùi trong đó 
Như tình yêu giờ đã ngủ trong tim 
Và trái tim trong đất ngủ im lìm.

3/5/2001

A.N


Rút ra từ “Thơ thế hệ các nhà thơ chống Mỹ cứu nước” – NXB Hội Nhà văn 2014

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Ngày 14/12/2017 tại Cung Văn hóa LĐHN Việt Tiệp, đã diễn ra lễ trao giải thi thơ...
Hình ảnh
Khi xu hướng đọc sách đang chìm lắng, việc trẻ tiếp cận truyện tranh là...
Hình ảnh
Bên ngoài trời sầm sập, mưa như trút nước. Đã 2 giờ sáng mà phòng chỉ huy...
Hình ảnh
Vanhaiphong.com: Đây là phát biểu của Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo trong  hội thảo...
Hình ảnh
Trong giấc mơ chập chờn, tôi thấy một cô gái xa lạ ngồi bên cạnh. Cách ăn...
Hình ảnh
Ngày 10/12/2017 tại tư gia ông Cù Huy Bình ở xã Lưu Kiếm; Phân hội Kiều học ...
Hình ảnh
Chiếc thìa US này đã theo tôi suốt bao nhiêu năm kể cả khi bị thương trên...
Hình ảnh
ĐẤT VIỆT TRỜI NAM (Chương 53) Đan Thành Hạ Chi thương khóc Mã Lục Sư Ô...
Hình ảnh
Con gái bọn cướp lại nói: - Con vật này cũng phải buộc cẩn thận, không thì...
Hình ảnh
Khói quện nương ngô từng sợi mảnh Mây vờn bãi sắn mấy lùm xanh Cô sơn nữ...
Hình ảnh
Mời các bạn xem phim "Bài hát: Yên Bái một vùng quê" trên vanhaiphong.com.  ...
Hình ảnh
Ngày 8/12/2017 tại Trung tâm tổ chức sự kiện Chợ Quán Toan, phường Quán Toan,...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay944
mod_vvisit_counterHôm qua6980
mod_vvisit_counterTất cả9016564
Hiện có 215 khách Trực tuyến