Thời hoa đỏ - Thanh Tùng

Nhà thơ Thanh Tùng vừa qua đời đêm hôm qua (12/9) ở Sài Gòn trong sự đau xót, tiếc thương của gia đình và bạn hữu văn chương. Ông là một Người - thơ - lớn đúng với nghĩa Nhà thơ. Chúng ta hãy đọc lại 3 bài thơ: Thời hoa đỏ, Người về, Thất tình dưới đây như một “khúc tam tấu” giã biệt người thơ đi vào cõi vô tận dẫu biết rằng: Người ra đi nhưng Thơ mãi còn ở lại và chỉ có “Mũi dao của tình yêu” vẫn nằm trong trái-tim-thơ của ông.

 

























THỜI HOA ĐỎ


Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao 
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng 
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh 
Chẳng chịu cho lòng ta yên 
Anh mải mê về một màu mây xa 
Về cánh buồm bay qua ô cửa nhỏ 
Về cái vẻ thần kỳ của ngày xưa 
Em hát một câu thơ cũ 
Cái say mê một thời thiếu nữ 
Mỗi mùa hoa đỏ về 
Hoa như mưa rơi rơi 
Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi 
Như máu ứa một thời trai trẻ 
Hoa như mưa rơi rơi 
Như tháng ngày xưa ta dại khờ 
Ta nhìn sâu vào mắt nhau 
Mà thấy lòng đau xót 
Trong câu thơ của em 
Anh không có mặt 
Câu thơ hát về một thời yêu đương tha thiết 
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc 
Em không đi hết những ngày đắm say 
Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ 
Không cho ai có thể lạnh tanh 
Hoa đặt vào lòng chúng ta một vệt đỏ 
Như vết xước của trái tim 
Sau bài hát rồi em lặng im 
Cái lặng im rực màu hoa đỏ 
Anh biết mình vô nghĩa đi bên em 
Sau bài hát rồi em như thể 
Em của thời hoa đỏ ngày xưa 
Sau bài hát rồi anh cũng thế 
Anh của thời trai trẻ ngày xưa.

(Bài thơ này đã được nhạc sĩ Nguyễn Đình Bảng phổ nhạc thành bài hát cùng tên)

 

 

NGƯỜI VỀ

Nắng nghẹn mình đầu ngõ
Quả đeo buồn lưng cây
Người về như khách lạ
Ngỡ ngàng đầy hai tay

Một năm nắng chưa úa
Một năm gió chưa già
Lá vẫn đầy sân hẹp
Sao ta chẳng còn ta?

Chân leo dốc Trường Sơn
Giờ mỏi giữa sân nhà
Muốn lăn vào lòng mẹ
Như những ngày còn thơ

Tiếng mẹ run như sóng
Tiếng mẹ mềm như tơ
Mẹ cười hay mẹ khóc
Chỉ thấy mắt ta mờ.

 

 


THẤT TÌNH

Em để lại trong tim tôi một mũi dao
Thi thoảng lại nhấn sâu thêm một chút
Tôi mang nó suốt đời,
Còn em thì không biết

Những mùa thu ướt máu vẫn đi về
Bây giờ mọi thứ thuốc đều vô hiệu
Tôi chữa bằng rượu thôi
Hết rượu,
Tôi uống cả mùa thu
Cả những chiều đông lướt thướt
Xong, lại tự nhấn sâu thêm chút nữa
Mũi dao ngày xưa
Nhưng có sao,
Khi trái tim tôi cũng thành bình rượu
Cả mũi dao ngày xưa
Cũng phải say mềm.

T.T

(Nguồn: facebook.com/vietchien.nguyen)

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Trân trọng kính mời toàn thể hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng tham dự chương...
Hình ảnh
"Rõ ràng - ông tự nhủ - Hoàng đế cùng Tygelinux định dùng nàng cho một buổi...
Hình ảnh
Đêm anh đi, biển lặng im ắng nhưng lòng tôi lại dậy sóng, từng con sóng nhỏ...
Hình ảnh
VHP: Nhân ngày NHÀ GIÁO VIỆT NAM giới thiêu với bạn đọc một truyện ngắn mà...
Hình ảnh
Tuổi thơ, trò vui ngày đi học của học sinh hoàn toàn bị mất dưới sức ép ...
Hình ảnh
Hà Nội trong ta biết mấy thiêng liêng Khát khao gió trong xạc xào ngô bãi...
Hình ảnh
  Lời dịch giả: Phạm Vũ Thịnh Truyện ngắn nầy ra mắt người đọc năm...
Hình ảnh
Ngày 21/11/2017 tại TTVHTT quận Lê Chân, Hội những người yêu dân ca Quan họ ...
Hình ảnh
- Trước khi con thực hiện đúng ước vọng của vua cha, con muốn có ba chiếc...
Hình ảnh
ĐẤT VIỆT TRỜI NAM (Chương 50) Đan Thành Vụng Đa Mỗ Trần Toàn chém tướng...
Hình ảnh
Vanhaiphong.com: Huyền Minh gắn bó với mảnh đất Hà Giang và những vần thơ chị...
Hình ảnh
Nhà Xuất bản Hải Phòng vừa cho ra mắt độc giả tập thơ “Nhịp cầu Đất...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay6599
mod_vvisit_counterHôm qua10843
mod_vvisit_counterTất cả8853191
Hiện có 475 khách Trực tuyến