Chân dung một thời - Chùm thơ Phan Thành Minh

Nhà thơ Phan Thành Minh
Hội viên Hội VHNT Lâm Đồng
Quê quán: Đà Nẵng
Hiện sống và làm việc tại Đà Lạt
Email : Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.
Địa chỉ: 07 Bùi Thị Xuân, Đà Lạt.


 

 

CHÂN DUNG MỘT THỜI

 

có phút giây nào không nghĩ về em

nơi Trường Sơn ầm ào lửa dội

nơi bom đạn ngày đêm cày xới

nơi máu xương…

sống hoá

những cung đường

 

chiến thắng theo anh đến mọi chiến trường

chưa kịp ngỏ lời đã đành xa cách

chưa biết tên nhau đã thành viễn khách

kỷ vật ân tình…

chỉ tiếng em ca

 

ánh mắt đen màu lay láy quê xa

sốt… tóc dựng

rét rừng

môi sạm

chân dung má hồng đôi mươi mười tám

mãi khôi nguyên như đất mẹ kiên cường

 

lẻ nửa câu thề

lẻ nửa yêu thương

em nằm xuống giữa tuổi xuân hoài cảm

xe anh rưng rưng qua cầu thông tạm

cao vút mùa thu

tiếng cuốc mở đường.

 

CHIỀU BINH TRẠM

 

khi tôi đến hố bom đà tắt lửa

vũng nước uyên nguyên trong vắt gọi mừng

rừng chở che từng căn hầm nhỏ

dây mắt mèo xanh mái lá Trung quân

 

rau tía dền liêm liếp hố bom

như hoá giải niềm đau chinh chiến

bát cơm Trường Sơn ngọt ngào vị biển

trái ớt cay ấm bữa sa trường

 

giọng ai hò thao thức tiền phương

tiếng đàn gáo

véo von chiều binh trạm

túi cóc ba lô đen ngòm khói đạn

chan chứa ân tình

giấy bút

em trao

 

đêm hướng về tiếng súng tiền tiêu

nghe nước mắt lưng tròng mi mẹ

mười tám đôi mươi căng tròn sức trẻ

đã mấy ai hoá đá chờ chồng

 

khói lửa mịt mù tô thắm thuỷ chung

đi hết gian nguy

tài hoa chiến thắng

đường tiếp bước

bảy ngày gạo ẩm

nối giang sơn những trái tim hồng.

 

CHẤT ĐỘC MÀU DA CAM

 

có những điều tưởng rất giản đơn

bạn không biết

nhưng người mẹ nào cũng biết

là khoảng cách giữa những điều thua thiệt

ngắn hơn một khoé môi cười

 

có gia đình dép chỉ một đôi

chén đũa nhường nhau sau trước

trăm nóc nhà quê tôi chung một ao nước

mũi kim tiêm không chỉ một người

 

khi tôi lớn lên đã có cánh diều rồi

cây lúa nhiều tuổi hơn ngôi đình cổ

mẹ có lỗi gì khi con mình khổ

khi con mình không thể bước chân đi

 

chưa là gì…

nếu bạn xem ti vi

chỉ là dáng của trăm nghìn bất hạnh

cái đói

chẳng bao giờ nêu danh tánh

chiến tranh xa nhưng di chứng vẫn còn

 

có người lính mù sống giữa cô đơn

có bà mẹ anh hùng lủi thủi

chất độc nào không nặng tội

với những đứa con đang quằn quại kiếp người

 

có lỗi gì khi em phải mồ côi

ai mãi phân bua những điều vô đạo

có thể bạn quên

từng thời xương máu

nhưng trái tim phải có mắt nhìn.

 

P.T.M


Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Đi tiếp theo sau là những cỗ xe và kiệu của Hoàng đế: lớn và nhỏ, vàng và...
Hình ảnh
Đúng là tôi có thể đăng ký xét giải từ lâu, chẳng hạn 7 năm trước nhiều...
Hình ảnh
Tác gia Phan Khôi (1887-1959) là một tên tuổi lớn trong hoạt động báo chí, văn...
Hình ảnh
Một kỷ niệm với người đã vĩnh viễn nằm lại Trường Sơn, những giây phút...
Hình ảnh
Chiến tranh luôn đồng nghĩa với đau thương mất mát. Năm tháng đã qua đi mà...
Hình ảnh
Những lời thú nhận của tên côn đồ và sự biến mất của Ghera làm cho không ...
Hình ảnh
Niềm hy vọng của anh  không còn nữa, trái tim của anh như vở vụn. Anh lại...
Hình ảnh
Theo Ban tổ chức, năm 2017 là tròn 30 năm cuộc thi viết thư quốc tế UPU được...
Hình ảnh
ĐẤT VIỆT TRỜI NAM(Chương 28) Đan Thành Thoát Hoan chia sáu đạo tiến đánh...
Hình ảnh
Đang đi vô mục đích như vậy thì bỗng thấy trên mặt đường: cái gì thế...
Hình ảnh
Sáng ngày 19/6/2017, Đại diện Hội Nhà văn Hải Phòng đã tới chúc mừng BBT Tạp...
Hình ảnh
Ngày 18/6, tại Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Hải Phòng đã diễn ra...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay2900
mod_vvisit_counterHôm qua4491
mod_vvisit_counterTất cả7792339
Hiện có 275 khách Trực tuyến