Kỉ niệm tuổi học trò - Tản văn của Hoàng Giao

Vanhaiphong giới thiệu một tản văn của cộng tác viên từ thành phố HCM gửi ra: Công tác trong thành phố Hồ Chí Minh, hình ảnh các bạn thủa học trò luôn in dấu trong trái tim tôi biết bao kỷ niệm buồn vui thân thiết. Ở quê nhà, lớp 10A khi xưa vẫn hàng năm họp mặt đông đủ, chỉ thiếu tôi…
Nơi xa xăm tôi luôn cầu mong cho các bạn một cuộc sống yên vui và hạnh phúc trên quê hương của mình … Và, tôi không quên Nhật...

Những năm học cấp II là quãng thời gian đáng nhớ nhất trong cuộc đời học sinh của tôi. Chả là hồi đó tôi có khá nhiều cái để “nổi tiếng: “ Lầm lì nhất, còm cõi nhất, xấu dáng nhất, học giỏi nhất, hay được nêu tên trước toàn trường nhất, cách giải toán hay nhất, viết văn xúc cảm nhất, chịu khó cần cù trong học tập cũng như trong lao động, tất cả tôi chỉ làm âm thầm như một “chiến sĩ thầm lặng”, cả ngày không nói một câu, nên ở tôi tuy học giỏi nhất trường, nhất lớp cũng chẳng làm nên trò trống gì trong việc giúp đỡ các bạn học yếu cũng như các học sinh cá biệt của lớp. Tôi tự nhận thấy mình có những tiêu cực không thể chấp nhận được mà không biết cách khắc phục. Vì tôi nhút nhát, e dè không dám hỏi ai điều gì, không dám nói ai điều gì, mà cái gì quyết định một mình cũng dễ mắc sai lầm lắm …


Tất nhiên tôi cũng có nhiều cái để tự hào. Bài văn nào của tôi cũng được cô giáo Khương đọc lên cho cả lớp nghe một cách xúc động lạ thường, cô trầm trồ khen ngợi, trìu mến, yêu thương. Có bữa, cô bảo tôi đọc, rồi cô xuống xoa đầu tôi âu yếm … Lúc ấy cô vừa là hiệu trưởng trường cấp II Trung sơn, vừa là cô giáo chủ nhiệm lớp 7 A chúng tôi, vừa dạy môn văn khối 7. Tôi yêu cô vô cùng. Trong lòng tôi, cô luôn là người mẹ hiền, chu đáo, năng động, yêu trường, yêu nghề, yêu học trò hết mực. Cô luôn chú trọng việc phát hiện học sinh có năng khiếu, học giỏi để kịp thời bồi dưỡng. Đồng thời quan tâm sâu sắc đến các học sinh học kém, ngang bướng, cá biệt để tìm cách dìu dắt, giáo dục.

Ngày ấy trường lớp chỉ là vách tre, trát đất, lợp rạ, nên cứ gặp phải cơn gió to là có nguy cơ tốc mái, đổ vách, cứ gọi là có nhiều trận lạnh run, ôm nhau mặc áo mưa ngay trong lớp, chả học hành gì được. Cô Khương xót xa họp trường và có ý kiến với xã huy động cho xây trường (ưu tiên khối 7 cuối cấp) bằng gạch, lợp ngói. Đó là ý tưởng táo bạo hồi bấy giờ. Vì cũng gặp muôn vàn khó khăn. Người khen, người chê, người nói khích. Có người nói cô Khương vì ham thành tích mà bắt học sinh bé bằng cái kẹo phải nai lưng, è cổ ra gánh gạch, gánh ngói, gánh đá, quét vôi. Tất tần tật, học sinh tự làm, có tội nghiệp không? Thì cuối cùng cũng xong. Toàn khối 7 (có 2 lớp 7) có lớp mới để yên tâm học cũng thích, các lớp 5, 6, mỗi học sinh vẫn mỗi năm đóng góp một cây tre, một bó rạ để sửa sang lớp mình.

Lớp 7A có 50 học sinh. Có một học sinh cá biệt tên là Nhật. Nhật vốn ngang tàng, coi thường chuyện học hành, hay gây sự đánh nhau, thân hình nhỏ thó, dáng điệu bất cần đời, gặp ai cũng tỏ ra bất bình và muốn chửi bới, ẩu đả. Không hiểu sao, cô giáo chủ nhiệm lại xếp Nhật ngồi cạnh một đứa ít nói, lầm lì, hiền khô như tôi. Tôi hơi bị rợn tóc gáy, vì nếu ngo ngoe hớt lẻo điều gì là biết tay Nhật ngay. Tôi chả dám, cứ câm như hến, chả dại đụng vào ổ kiến lửa. Khốn nỗi, Nhật ở cùng làng với tôi, nên “cây muốn lặng, gió chẳng đừng”.

Đi học thì cả nhóm trong làng đều cùng đi bộ, tất nhiên có cả Nhật. Một hôm đi học về tới giữa đường, tự nhiên, có một tốp thanh niên to cao đang đi ngược lại, chắc là Nhật đã từng ghét những người này từ bao giờ, nên nhác trông thấy, Nhật đã chạy xông tới, nhảy lên, đấm lia lịa vào mặt một người đô con nhất, tôi sợ quá, “mặt cắt không còn hột máu”, ( nhưng không hiểu sao người ấy không phản ứng gì, chỉ nhẹ nhàng tránh Nhật ra rồi tiếp tục đi. Nhật chạy theo tiếp tục gây sự). Có tiếng xì xào: “ Thằng này anh hùng và can đảm thật, bé tí mà dám khiêu chiến với khổng lồ, tụi kia mà ra tay là nó tan xác, may mà tụi nó tha”. Sau đợt đó, Nhật bị công an mời lên và bị nhốt cảnh cáo. Nhiều lần bị nhốt, Nhật vẫn chứng nào tật nấy, không bao giờ nghe lời khuyên bảo của ai. Tôi đâu có dám khuyên Nhật, cũng không dám mét chuyện này với nhà trường, chẳng ai nói gì cả. Đi học, bao giờ Nhật cũng chỉ đem một cuốn tập và một cây viết. Nhật bảo, thế là đủ, viết tất vào một cuốn vừa gọn vưà nhẹ, “làm đếch gì mà phải nghiêm chỉnh cho mệt xác”. Những bài báo tường tôi viết gây xôn xao cả trường mà Nhật ném vào mặt tôi một câu: “Hay ho gì mà nhắng cả lên” làm tôi điên tiết ngầm hét lên: “Hãy đợi đấy!”. Đợi gì cơ? Rốt cuộc tôi chả làm gì được Nhật. Phải ứng xử làm sao với một người như thế, bạn nhỉ?
Giờ ra chơi bữa ấy, bỗng nhiên, Nhật chả đi đâu, ngồi ỳ bên cạnh tôi và thở dài ngao ngán: “ Sao Giao hiền thế nhỉ! Chỉ được cái học giỏi, giỏi mà hiền quá cũng vứt, chả làm được gì!”. Tôi chả nói gì, Nhật tiếp: “Người gì mà đần hết sức, nói thế mà cũng không biết nói gì”. Đầu tôi bắt đầu ngọ ngoạy, nhưng thật không ngờ tôi lại dịu dàng với Nhật: “Nhật nói đúng, bây giờ thì Giao nói đây, Nhật cũng có nhiều cái để Giao phải học tập đấy”. Nhật tròn mắt : “ Thật hả Giao? Nói tiếp đi, nói! Giao nghĩ gì về Nhật ?”. Tôi thân mật: “ Nhật thông minh và có cá tính mạnh mẽ”. Nhật cười: “Đúng thế, nói tiếp đi nào'. Tôi tiếp: “Nhật sống kiêu hãnh, vùng vẫy, tự do theo ý thích, đối với Nhật, mọi người đều bất khả xâm phạm, nghĩa là không ai bắt nạt được Nhật, Giao thích được như vậy lắm chứ, mà không làm được, Nhật có cách nào giúp Giao không?”. Mặt Nhật bỗng trơ ra không nhúc nhích: “ Cũng được thôi! Còn gì nữa?”. Tôi nhẹ nhàng: “Nhưng trí thông minh và cá tính mạnh mẽ của Nhật tiếc thay nhiều khi không sử dụng đúng chỗ, nên nó trở thành kẻ ngang tàng và bất trị, hết chỗ nói, vì coi thường chuyện học hành mà Nhật học dốt chứ thực ra Nhật có khả năng học giỏi hơn Giao cơ đấy, nếu chịu khó suy nghĩ kỹ để tự điều chỉnh, Nhật sẽ trờ thành con người toàn điện”...

Lên cấp III, làng tôi chỉ có năm người đậu, Lan, Dung, anh Hải tôi, Nhật và tôi nhà cách trường năm cây số. Lan, Dung đi xe đạp. Tôi, anh Hải, Nhật đi bộ. Có buổi, anh Hải ốm nghỉ học, còn mình tôi và Nhật dạo bước đến trường, tôi nhận ra ở Nhật một con người khác, trầm tĩnh và ôn hòa …

Lớp 10A chúng tôi có Hiền là lớp trưởng, anh Hải là bí thư chi đoàn, Kim Oanh là lớp phó học tập. Chúng tôi yêu thơ Tố Hữu và Trần Đăng Khoa, yêu những chú bộ đội hành quân qua làng, yêu con sông quê hương, yêu mái trường tha thiết, yêu thầy cô mỗi giờ lên lớp, yêu“ Con cá chột nưa”, yêu cái tuổi “ 20 tim đang dào dạt máu”, và tự hỏi: “ Ăn có thể nửa bữa, làm có thể nửa ngày, nhưng không thể yêu bằng nửa trái tim”, thế mà tại sao Tố Hữu lại nói: “Rất chân thật chia ba phần tươi đỏ…”. Trái tim mà chia làm 3 ư? Phần cho Đảng, phần cho em yêu, phần cho con thơ…Cộng tất cả lại thành một trái tim yêu trọn vẹn. Thế mà cứ thắc mắc hoài sao lại chia trái tim ra như thế. ..

Năm ấy cũng như mọi năm, tôi vẫn được chọn đi thi học sinh giỏi văn và toán, lần đầu tiên biết đi xe đạp, ống quần hay vướng vào xích nên tôi lấy dây buộc lại. Các bạn đi đằng sau cứ khúc khích cười. Tôi mặc kệ . “Cười hở mười cái răng”. Tới điểm thi, bỗng tôi luống cuống không sao dừng xe được, đành nghiến răng để xe lao ầm vào cánh cửa trường và té nhào. Các bạn hét lên: “Ê! Cái Giao làm gì thế! Tính tự vẫn hả?”. Tôi lồm cồm bò dậy dựng xe lên, xấu hổ quá vội giải thích: “Quên bố nó mất là xe có phanh”. Tất cả cứ thế bò lăn ra cười …

Học hết cấp III, anh Hải và Nhật vào bộ đội, đóng quân ở biên giới. Hiền đậu đại học biên phòng, Kim Oanh đậu đại học Sư phạm ở Hà Nội. Tôi thi vào Tổng hợp Văn nhưng bị trượt, về làm ruộng. Sau đó khi tôi vào Nam có nghe tin Nhật hy sinh ở biên giới. Bạn bè người thì ra trường ở lại trường dạy, người dạy cấp II làng bên, có người dạy cấp I trường làng. Anh Hải sau khi xuất ngũ thi đậu vào đại học Hàng hải ở Hải phòng…


Công tác trong thành phố Hồ Chí Minh, hình ảnh các bạn thủa học trò luôn in dấu trong trái tim tôi biết bao kỷ niệm buồn vui thân thiết. Ở quê nhà, lớp 10A khi xưa vẫn hàng năm họp mặt đông đủ, chỉ thiếu tôi…
Nơi xa xăm tôi luôn cầu mong cho các bạn một cuộc sống yên vui và hạnh phúc trên quê hương của mình … Và, tôi không quên Nhật...


H. G

Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Nàng tiên trẻ là thị tỳ của người hầu phòng của Thần may rủi, còn bà ...
Hình ảnh
- Lão ta sẽ không cho quý vị bước qua ngưỡng cửa nhà lão, lão sẽ lấy lá ...
Hình ảnh
Với lời thơ của một tâm hồn đã trải qua những mặn chát, nồng say của...
Hình ảnh
- Chắc là không bao giờ. Tôi đã ngoài bẩy chục rồi, dẫu còn sống cũng khó...
Hình ảnh
Điều đó khiến bác sĩ Zhivago yên tâm. Thật khó tưởng tượng rằng những ...
Hình ảnh
Đến ngày è cổ hành trình Đường xa, mang nặng, thấy mình là ai “Hôm qua hóa...
Hình ảnh
Sen đã dâng đài trao ngọc quý Cúc vừa hé nhị tỏa men the Giao mùa lá rụng...
Hình ảnh
Thu về lá sắp rời cành Ngược chiều gió gẩy tan tành khúc thu...
Hình ảnh
Nội dung bài này đã được báo Tiền Phong chủ nhật đăng 2 kỳ, số 47- 48 năm...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1007
mod_vvisit_counterHôm qua7072
mod_vvisit_counterTất cả10976511
Hiện có 283 khách Trực tuyến