1. Yêu Vô Vọng - Guy De Maupassant (Pháp)

Henri René Albert Guy de Maupassant (1850 - 1893) là một nhà văn Pháp nổi tiếng, được coi là một trong những cha đẻ của truyện ngắn hiện đại
Ông đã viết khoảng 300 truyện ngắn, sáu tiểu thuyết, ba cuốn sách du lịch… Câu chuyện xuất bản đầu tiên, "Viên Mỡ Bò" được xem là kiệt tác của ông. Truyện Yêu vô vọng do Phan Mỹ Li Lan dịch...

Đọc thêm...

Điều thở than - Truyện ngắn Anton Chekhov

Anton Chekhov (1860–1904), nhà viết kịch và bậc thầy truyện ngắn người Nga, tốt nghiệp khoa y Đại học Moscow năm 1884 nhưng nuôi gia đình bằng nghề viết văn và viết báo. Đến 1888 ông mới xuất hiện trên một tạp chí văn học uy tín với truyện vừa Step (Thảo nguyên). – Bản dịch của Phạm Viêm Phương...

Đọc thêm...

Kẻ trộm lương thiện - Truyện ngắn của Dương Hán Quang (Trung Quốc)

DG Phạm Thanh Cải

Nhà văn Dương Hán Quang, sinh năm 1945, Hội Nhà văn Quảng Tây (Trung Quốc), Phó Hội trưởng Hội truyện ngắn Quảng Tây. Được đăng hơn một ngàn bài báo, tiểu thuyết, tiểu luận, truyện, tạp văn và các tác phẩm khác đã được đăng tải ở “ Tuyển tập truyện ngắn”, “ Tuyển tập truyện cực ngắn”, “ Độc giả” , “  Thanh niên văn trích”….  Tác phẩm “Cầu mục nát” đã đoạt Giải Nhất Cuộc thi truyện ngắn tỉnh Quảng Tây lần thứ II. (Phạm Thanh Cải dịch)...

Đọc thêm...

Amok hay là bệnh điên xứ Malaixia – Truyện ngắn của Stefan Zweig

Stefan Zweig (1881 - 1942) là một tiểu thuyết gia người Áo, nhà viết kịch, nhà báo, nhà viết tiểu sử. Ở đỉnh cao của sự nghiệp văn chương của mình, vào những năm 1920 và 1930, ông là một trong những nhà văn nổi tiếng nhất trên thế giới.

Đọc thêm...

Thị trấn ven đường - Alice Munro

Vanhaiphong:  Ngày 8-3 xin giới thiệu với bạn đọc một truyện ngắn của nhà văn nữ nổi tiếng người Ca-na-đa  Alice Munro,  người đoạt giải Nobel Văn học năm 2013 - bản dịch của Nguyễn Đức Tùng...

Đọc thêm...

Bình minh mưa - Pautovsky

Kuzmin đưa mắt nhìn nàng. Qua nếp khăn choàng, đôi mắt Onga nghiêm nghị lo lắng nhìn chàng. Có lẽ nào giờ đây, trong phút này thôi, tất cả sẽ đi vào dĩ vãng và sẽ trở thành một trong những kỷ niệm xót xa trong cả đời nàng và trong cả đời chàng?...

Đọc thêm...

Tình yêu cuộc sống - Truyện ngắn của Jack London

Jack London (1876-1916)

Các nhà khoa học vốn kín đáo. Họ để mặc gã. Nhưng họ bí mật xem xét giường của gã. Giường được lót bằng bánh quy khô, đệm được nhồi bằng bánh quy khô, mọi xó xỉnh ngóc ngách đều lèn đầy bánh quy khô. Tuy nhiên, gã không loạn trí. Gã lo đề phòng một cơn đói khác có thể xảy ra, có thể thôi. Rồi gã sẽ qua, các nhà khoa học nói thế . Và quả nhiên, gã qua khỏi thật, trước khi cây neo của tàu Bedfod gieo ùm xuống vịnh San Francisco...

 

Đọc thêm...

Thơ Эдуард Асадов (E. A. Asadov) - Ngọc Châu dịch

Vanhaiphong: nhân dịp kỉ niệm 65 năm ngày thiết lập quan hệ ngoại giao Việt- Nga xin giới thiệu chùm thơ của   Эдуард Асадов (E. A. Asadov).(7-9-1923/21-4-2004) nhà thơ Nga- Xô Viết, Anh hùng Liên Xô, đặc biệt nổi tiếng với thơ trữ tình, thế hệ trẻ luôn coi ông là thần tượng của mình. (bản dịch sang thể thơ lục bát của Ngọc Châu)...

Đọc thêm...

Xin tùy ý thích - Shakespeare

Hai cô đã ra đi cùng với chú hề Touchstone muốn cùng đi theo và khi họ đến được khu rừng Arden, cả hai cô đều kiệt sức, không thể nào tiến bước được nữa.
Rosalinde bảo:
- Trái tim ta mệt quá thể!
Touchstone đáp lại:
- Kẻ hèn này sẽ chẳng quan tâm mấy đến quả tim nếu bộ giò không rời rã đến thế này...

Đọc thêm...

Dịch giả Thúy Toàn nói chuyện về Dịch Văn học Nga ở Việt Nam

Mời các bạn xem video clip "Dịch giả Thúy Toàn nói chuyện về Dịch Văn học Nga ở Việt Nam" trên vanhaiphong.com

(Video được chiếu ở  lề bên phải trang web vanhaiphong.com; Do Nhà văn Phạm Thanh Cải thực hiện)

Thơ Bạch Cư Dị - (Phạm Đình Nhân và Ngọc Châu dich)

Nhân kỉ niệm 65 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt-Trung Vanhaiphong.com giới thiệu  ba bài thơ của Bạch Cư Dị do  Phạm Đình Nhân  và Ngọc Châu dịch...

Đọc thêm...

Lẵng quả thông - Pautovxki

Đanhi đi ra bờ biển. Biển vẫn còn ngủ say, không một tiếng sóng vỗ.
Đanhi nắm chặt hai tay lại và rên lên vì một cảm giác tuy còn mơ hồ đối với nàng, nhưng đã chiếm lĩnh toàn cơ thể - cảm giác về cái đẹp của cuộc đời.
- Đời ơi, hãy nghe đây!
- Đanhi nói khẽ
- Ta yêu Người.
Và nàng cười, mở to mắt nhìn những ngọn đèn trên tàu biển đang chậm rãi lắc lư nơi nước xám trong vắt...

Đọc thêm...

Người đàn bà và cốc rượu vang - Truyện ngắn Amrita Pritan (Ấn Độ)

vanhaiphong ; Amrita Pritam là một nhà văn và nhà thơ Ấn Độ,  viết bằng tiếng Punjabi và  Hin-ddi.  Là nhà thơ, nhà văn, nhà viết tiểu luận nổi tiếng đầu tiên viết bằng tiếng Pụnabi của thế kỉ 20... (Truyện  do Sao Hôm dịch)...

Đọc thêm...

Ma Cũ - Truyện ngắn của A. J. McKenna

Vanhaiphong: Giới thiệu với bạn đọc một truyến ngắn  Ma cũ của nhà văn nữ A. J. McKenna - Nguyên tác bằng tiếng Anh: Old Ghots, đăng trên East of the Web do anh Nguyễn Khắc Phước dịch...

Đọc thêm...

Lụt lội - Truyện ngắn Abe Kodo (Nhật Bản)

Abe Kodo (Nhật Bản)

 

Buổi sáng nọ, một ông chủ xưởng đang định uống cà phê, vừa đặt môi lên ly, bỗng chốc đã chết đuối trong chỉ một ly cà phê đó, có trường hợp chết đuối chỉ vì một ly whisky, có trường hợp khốc liệt hơn, bị chết đuối chỉ vì một giọt thuốc nhỏ mắt. Giống như những chuyện không thể tin được, nhưng tất cả đều là sự thật...

Đọc thêm...

Báo Thù - Rivannichop (Ucraina)

Vanhaiphong giới thiệu một truyện ngắn của nhà văn Rivannichop (Ucraina) do Nguyễn Hùng Vỹ dịch từ bản tiếng Pháp - Nhà xuất bản kiep DRIPRO)

Khi mùa đi săn vịt trời bắt đầu là tôi nhớ ngay tới anh bạn thân, một thợ săn cuồng tín. Trước đây chúng tôi đã có hơn một đêm quần thảo trên hồ ZABOLOTNIV  vì thế tôi liền đến nhà anh rủ đi săn đêm...


 

Vanhaiphong giới thiệu một truyện ngắn của nhà văn Rivannichop (Ucraina) do Nguyễn Hùng Vỹ dịch từ bản tiếng Pháp - Nhà xuất bản kiep DRIPRO)

Khi mùa đi săn vịt trời bắt đầu là tôi nhớ ngay tới anh bạn thân, một thợ săn cuồng tín. Trước đây chúng tôi đã có hơn một đêm quần thảo trên hồ ZABOLOTNIV  vì thế tôi liền đến nhà anh rủ đi săn đêm.

Thật ngạc nhiên khi thấy anh từ chối.

- Chả nhẽ ông đã rời bỏ môn thể thao săn bắn?

-  Đầu phải thể thao mà là sự giết chóc man rợ kiểu trung cổ.- Bạn tôi cự lại. Anh ta biểu đạt bằng giọng điệu mỉa mai cay đắng đến nỗi chính tôi cũng không thể hiểu nổi và như thế chừng như chưa đủ, anh ta lập tức còn bồi thêm:

- Thưa Ông bạn kính mến! Ông vẫn cho đấy là môn thể thao và cho đến nay người đời vẫn gọi như vậy, nhưng giờ thì tôi lại nghĩ khác. Nếu Ông muốn Tôi  sẽ kể ông nghe một chuyện  mà thậm chí ngay cả vợ tôi tôi vẫn còn chưa cho cô ấy biết. Có thế sau câu chuyện này, Ông sẽ không còn muốn đi săn vịt trời nữa và biết đâu sở thích đó được thay thế băng môn bắn súng ngắm bia. Đấy như thế mới gọi là thể thao chứ!

Chuyện xẩy ra vào giữa mùa hè. Những vạt cỏ bị héo trụi dường như là hậu quả của một sự tàn phá kinh khủng vừa xẩy ra, trải dài ngút mắt đến tận chân trởi. Trong khung cảnh như vậy, chỉ có mình tôi trên sa mạc, trông tôi giống như là hiện thân của người cổ Scythe(một dân tộc cổ đang sống ở miền Nam nước Nga) trong sự hoang vắng, đơn độc giữa sa mạc bao la.

Sự thực thì trước đó sa mạc không hẳn là như vậy. Từ hàng nghìn thế kỷ, cỏ đã không mọc ở đây, con người cũng chưa bao giơ sống ở đó. Dù thế, tôi không cảm thấy đơn độc và ngược lại còn bị cuốn hút bởi cái đẹp ngoại lai của đồng cỏ Karakoume với những trận bão cát tràn qua gợi nhớ những đàn lạc đà đói nước tung vó cuốn cát đi để rồi sau đó biến mất trong sự nóng bỏng hư vô của sa mạc; Những cây thân gai nằm rải rác phía xa xa, trên cát hầu như chỉ còn sót lại những cây cọ. Qua radiô liên lạc được với Nebit-Dague và tôi biết những người công nhân ở Turkme’nes sẽ phải đến đây để chuẩn bị đón một nhóm chuyên gia khai thác dầu lửa. Chính vì thế mà tôi có thời gian đi săn.

Trong thâm tâm, thực tình mà nói tôi cũng không khoái gì môn thể thao này cho dù tôi chưa hề bỏ một mùa săn vịt trời nào. Lòng trắc ẩn và sự thương hại luôn làm cho tâm trí tôi không yên môi khi nhặt  một con vịt trời bị bắt hạ hoặc xác con thỏ còn nóng ấm lúc mùa đông. Tôi phủi vết máu dích dưới chân đứng lặng trên bùn hoặc trên cỏ, người chùm xuống như là cố che giấu vết nhơ trước lương tâm trong sạch của tôi rồi hình dung một cách ngây thơ như con trẻ về những con thỏ con, con vịt đơn côi sẽ không bao giờ còn được gặp người bạn đời của mình trong tổ ấm. Thực vậy, ngoại trừ là một thợ săn ra, tôi cũng như những con thú bị sát hại, tôi thương xót cho những con vật mồ côi đáng thương.

Công tâm mà nói không có gì dễ bằng việc đi săn ở trên sa mạc. Suy xét này, có thể là tôi  đã lầm nhưng rõ ràng ở đây các loài động vật rất thờ ở trong việc tự bảo vệ mình. Điều này được minh chứng là những tổ chim, những con linh dương trên đồng cỏ đi lại đơn độc không bày đàn. Những con thằn lằn thờ ơ một cách vô tư về xuất xứ côi nguồn, dòng tộc. Thậm chí ngay cả những con vịt di trú đẻ trứng một cách cẩu thả trong cát rồi vội vã bay đi để sa mạc phải hứng chịu làm cái việc bất đắc dĩ là nuôi dưỡng, che chở cho đàn con của chúng.

Tôi quan sát những con vật nhỏ đáng thương, những con chim non lang thang không đàn mà lòng tràn đầy cảm kích, còn những con lớn hơn tôi tuyệt nhiêm vô cảm, bình thản lặng lẽ chĩa súng vào chúng.

Một ngày đẹp trời, tôi phát hiện thấy một con đại bàng trên thảo nguyên. Nó đậu trên mỏn núi nhỏ, cổ giương ra khiêu khích nhìn chổ ở của tôi rôi vỗ cánh bay thẳng lên trời, liệng vòng ngay trên đầu tôi. Tôi chẳng có lý do chính đáng nào để giết nó, nhưng rồi tự nhiên tôi nhớ lúc ở nhà ra đi vợ tôi khẩn khoản dặn tôi mang về cho cô ấy một kỷ vật của sa mạc để làm kỷ niệm.

Tôi quan sát con chim có vẻ khờ khạo, cho dù nó là chúa tể của các loài chim. Nó bay bay liệng liệng, chao chao trên đầu  tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt dữ tợn. Đôi mắt này đã gợi tôi nhớ lại ánh mắt cắm thù của con trăn mà tôi mới giết chết ở đằng sau núi- rằng cái bản năng tham lam ở những người dân du  mục đã đánh thức sa mạc hoang dã này và nếu như còn một chút bản năng của lòng mẫu tử thì việc đã khác… nhưng tôi lại giương súng lên mà bóp cò.

Con đại bàng rơi xuống, hai cánh của nó vẫn chới với lên bầu trời như nói lời vĩnh biệt. Nó bị triệt hạ ngay cạnh cái lều của tôi và trút ra một tiếng kêu thống thiết. Tiếng kêu ấy không giống tiếng kêu thường thấy ở con đại bàng, nó giống như tiếng người mà chỉ là đàn ông mới có thể phát ra một thứ âm sắc như vậy.. Tôi run rẩy không dám tiến lại gần con chim. Đầu nó nghếch lên trên trời.

Chuyện đó xẩy ra vào sáng sớm. Còn buổi chiều, trước bữa ăn tối, khi tôi đang mơ màng thiu thiu ngủ trong lều bạt nóng như thiêu như đốt. Bỗng một tiếng động dữ dội vang lên từ bên ngoài. Tôi bật dậy vùng chạy ra khỏi chỗ nằm. Tôi nghĩ chắc lại có  máy bay đỗ xuống để mang đồ ăn thức uống tiếp tế cho công nhân thôi. Tôi chạy ra ngoài nhưng rồi giật lùi quay lại ngay: một con đại bàng to gấp 2 lần con đại bàng mà tôi đã bắn chết vừa liệng quay tròn trên đầu tôi cách chừng chục mét…vừa nhìn tôi, nó bay lên, bay xuống, đứng im xoay tròn như sợi chỉ xe. Giờ thì  tôi đã hiểu buổi sáng tôi đã bắn chết con chim cái, tôi đã giết chết con chim vơ, con chim mẹ và nó con chim đực góa bụa đã đến để báo thù. Lẽ đương nhiên tôi cần phải hành động để tự bảo vệ mình  và có lẽ vì lý do đó mà tôi lại phạm thêm một tội ác nữa. Con đại bàng sà xuống định cướp cái lều  bạt của tôi và tuyên chiến ngay với tôi. Tôi lẩn vào cái lều bạt lấy khẩu súng và chạy ra ngoài. Ngay lúc đó hạ cánh đánh rầm xuống đất, cắp xác con đại bàng cái ì ạch bay lên ngay. Nó bay là là trên sa mạc rồi đậu lên đỉnh núi, nơi mà trước đây một vài giờ con đại bàng cái- vợ của nó đã đậu. Tiếc thay con đại bàng đáng thương đã đến quá muộn: có thể vì phải bận chăm sóc lũ con hoặc phải đi kiếm mồi nuôi người bạn đời. Bóng nó  to đen, ủ rũ bất động, in đậm trên nền trời hồng đỏ, phủ trùm lên xác con đại bàng cái hai cánh vẫn còn đang giương ra.

Tôi trở về lều bạt của mình, cầm quyển sách trên tay nhưng không tài nào đọc nổi: Qua khe cửa đóng hở nổi lên, xuất hiện một cái bóng đen. Tôi trở dậy ra ngoài để khép nó lại nhưng nó bất động không nhúc nhích. Có thể sinh khí ở đây bây giờ đã làm cho nó trở nên khác lạ.

Và lần đầu tiên, tôi cảm thấy sự im lặng chết chóc của sa mạc. Chắc chắn tôi đã giết chết một cái gì đó rất cụ thể và sống động trong tôi, bởi vì đúng vào lúc này tôi mới nhận ra rằng xung quanh tôi không còn một cái gì hết ngay cả sợi cỏ, đọn cói, thậm chí xác một loài cây họ gai cũng không  và những đụn cát chết chóc vun thành từng đống trải dài đến tận chân trời. Tôi đã giết chết sự sống trên sa mạc.

Ngay ngày hôm sau và những ngày kế theo con đại bàng vẫn đậu trên mỏn núi như là một nhân chứng sống về sự hối hận của lương tâm. Tôi tiến lại phía nó, có thể tôi vẫn chưa hiểu hết nôi đau khổ mà nó đang gách chịu, cho dù tôi hoàn toàn tin rằng nó sẽ không ăn món thịt được bảo quản có mùi thơm hấp dẫn mà tôi đã mang theo.

Ánh thép của khẩu súng làm gan bàn tay tôi nóng lên, tôi tiến lại gần nó thêm một chút nữa, con đại bàng bất động. Nó đã chết, tôi vất khẩu súng xuống chân núi, hấp tấp chạy ngược trở lại, đơn độc một cách hải hùng.

Một năm sau, những tháp khoan dầu đầu tiên đã được dựng lên trên sa mạc. Tôi trở về nhà, được gặp người vợ thân yêu và cùng chia sẻ về sự đợi chờ quá lâu của nhau. Nhưng chẳng hiểu sao cũng từ lúc đó và cho đến tận bây giờ một nổi sợ hãi lạ lùng luôn xâm chiếm trong lòng tôi. Và một lần vào lúc nửa đêm, tôi hốt hoảng thức dậy do linh cảm thấy một việc kinh hoàng sắp xẩy ra. Tôi tiến lại giường ngủ của con tôi. Tôi thấy tiếng nó vẫn thở đều, qua khoảng tối, tôi ngắm nhìn khuôn mặt vợ tôi, rôi chợt liên tưởng tới cái dáng vút cong của con đại bàng đang ngả người lên xác của người bạn đời xấu số.

Tôi đánh thức vợ tôi dậy để được an ủi rằng vợ tôi vẫn bình yên…

Nén xúc động, bạn tôi nói tiếp:

-  Và tất nhiên từ đó, tôi  không còn thiết tha, ngó ngàng đến việc đi săn nữa.

N.H.V dịch

Bài thơ Bức chân dung của Gauder Kelsey

 

Hầu như suốt cả cuộc đời
Em dành cho việc đợi người mà thôi
Một mẫu đàn ông tuyệt vời
Hồn em cứ vẽ, vẽ người em mong....

Đọc thêm...

Viên phấn phù thủy - Truyện ngắn Abe Kobo (Nhật bản)

Sau khi mọi người đi ra hết, trong bức tường nghe có tiếng thì thầm:
- Kẻ tạo lại thế giới không phải là viên phấn.
Rồi ở trên bức tường nhỏ ra một giọt nước. Giọt nước đó rơi từ chỗ con mắt của bức tranh mà Argon đã biến thành.

Đọc thêm...

Bí mật không thể nói – Truyện ngắn của Fan Dela- Gela (Ấn Độ)

Phạm Thanh Cải

Vanhaiphong.com giới thiệu một truyện ngắn Ấn Độ do Phan Thanh Cải dịch qua bản tiếng Trung...

Đọc thêm...

Hòn đá nóng - Accadi Gaiđa

Nhân dịp kỉ niệm  Cách mạng tháng 10 Vanhaiphong.com giới thiệu một truyện nổi tiếng của nhà văn Nga- Xô viết Accadi Gaida... (bản dịch của Trần Khuyến)

Đọc thêm...

Trở lại thiên đường - Eliza Riley

..Nhìn lên, Lisa có thể thấy nỗi đau của mình phản chiếu trong mắt của người đàn ông. Lần đầu tiên trong nhiều tháng chị không cảm thấy cô đơn, chị cảm thấy gánh nặng không thể chịu nổi bắt đầu nhấc khỏi chị, chỉ một chút nhưng đó là một sự khởi đầu. Chị bắt đầu tin rằng cuối cùng chị cũng có một tương lai và có thể là với người đàn ông này, với đôi mắt màu hạt dẻ ân cần của anh, đầm đìa nước mắt sẻ chia cho nhau...(Nguyễn Khắc Phước  dịch  từ trang East of the Web)...

Đọc thêm...

Cái kén đỏ - Abe Kobo (Nhật Bản)

Abe Kobo (1924-1993), nhà văn có tiếng tăm trên thế giới, là một trong những nhà văn ở đỉnh cao nhất trong văn chương Nhật Bản hiện đại. Ngoài viết văn, ông còn là kịch tác gia, đạo diễn phim và nhà ngôn ngữ học. Sinh ra ở Tokyo, lớn lên ở Mãn Châu, sau đó về Nhật theo học và tốt nghiệp y khoa, đại học Tokyo.Tác phẩm "Cái kén đỏ" đã nhận được Giải thưởng Văn học Hậu chiến (Sengo Bungaku Sho) của Nhật Bản...

Đọc thêm...

Tay súng tay đàn - O. Henry

- Bạn James yêu qúy ... - John thều thào trăn trối - Tôi sắp ra đi... từ lâu tôi muốn gặp lại Susan. Sau khi tôi chết, bạn hãy đem trái tim tôi luôn đeo bên ngực đến đặt lên mộ nàng..., có lẽ tôi đã sống không tồi..., thuở còn sống, Susan luôn mong tôi được rạng rỡ với đời....

Đọc thêm...

Chú chồn nhỏ Ricky-Trichky-Tavy - Rudyard Kipling (Kì 2)

Ricky-tricky-tavy có quyền tự hào về mình như­ vậy. Nh­ng chú không bao giờ ra vẻ quan trọng quá đáng và như­ một chú chồn Mangu chân chính, chú đã bảo vệ khu vuờn bằng răng, bằng móng, bằng các cú nhảy nhót và những cú chộp cắn bất ngờ để cho không còn một con rắn Côbơra nào dám chui qua hàng rào, bén mảng vào vuờn cây này nữa.,.

(Ngọc Châu dịch)

Đọc thêm...

Chú chồn nhỏ Ricky-Trichky-Tavy - Rudyard Kipling

Đarodi - cô chim thợ dệt và Trutrundra - cô chuột xạ, cô nàng cả đời không dám chạy ra giữa phòng, chỉ quanh quẩn dọc chân tư­ờng, đã giúp cho chú chồn những lời góp ý. Còn đánh nhau thì thực sự chỉ có một mình chú chồn Ricky-tricky-tavy...

(Ngọc Châu dịch)

Đọc thêm...

Gió thổi lên cao - Truyện thiếu nhi của Mike Krath

MIKE KRATH sinh ở Fort Worth, Texas năm 1956. Tốt nghiệp  Đại học Cairo American (1975), Đại học DuPage (1977), Đại học Illinois (1979) và Đại học Texas A & M (1984).  Viết nhiều chuyện và đăng trên nhiều trang web ở Anh. Truyện ngắn. "Rear Window of Opportunity” được giải Truyện  hay Trong Tuần trên trang web Zinos.com . Truyện “Old Timer” là một trong những truyện được tải nhiều nhất Truyện dưới đây do anh Nguyễn Khắc Phước dịch và gửi cho Vanhaiphong.com...

Đọc thêm...

Đừng quên mua dây thun cho quần đùi nhé! - Truyện hài hước của Azit Nezin

Vanhaiphong: Giới thiệu với độc giả một truyện ngắn hài của Aziz Nesin (20 -12 - 1915 / 06 - 7- 1995) là nhà văn châm biếm được ngưỡng mộ ở Thổ Nhĩ Kì và là tác giả của hơn 100 cuốn sách...

Đọc thêm...

Người Đầu Bếp Già - Truyện ngắn của Paustovsky

Maria lùi lại và cúi xuống, đầu gối gần sát đất, trước người nhạc sĩ vĩ đại.
Khi nàng đứng thẳng lại thì ông lão đã qua đời. Bình minh cháy đỏ ngoài cửa sổ và trong ánh sáng ban mai, khu vườn đã phủ đầy hoa tuyết ướt...

Đọc thêm...

Hai bài thơ của Xergey Exenhin

X. Êxênhin - Nhà thơ lớn của đồng quê nước Nga (1895 – 1925) sinh ra ở ngôi làng Kônxtanchinôvơ nhỏ nhắn, yên bình và xinh đẹp, thuộc vùng bình nguyên Riazan mênh mang bát ngát. Thơ Êxênhin là tiếng hát nồng nàn phóng khoáng và ngọt lịm lòng người, ngợi ca tình người quê kiểng đôn hậu thuỷ chung, ngợi ca thiên nhiên Nga bình dị mà tráng lệ,  song trên hết: Mọi mối tình trong thơ ông, đều lặng lẽ kết đọng thành vầng kỷ niệm huy hoàng và lồng lộng trong mỗi trái tim người…

Đọc thêm...

Gã Võ sĩ - Ernest Hemingway

Ernest Hemingway (1899-1961) sinh ở Oak Park, Illinois. Đầu tiên làm  phóng viên cho tờ Star ở Kansas City,  tài xế cứu thương ở mặt trận Ý, rồi làm lính tác chiến trong Thế Chiến I, bị thương và được thưởng huy chương Ông còn tham dự hai cuộc chiến nữa là Nội Chiến Tây Ban Nha và Thế Chiến Thứ II với tư cách phóng viên chiến trường...

Đọc thêm...

Các bài viết khác...
Công cụ Tìm Kiếm..

TIN MỚI ĐĂNG

Hình ảnh
Người ta có thể định nghĩa rất khác nhau về tình yêu, nhưng chắc chắn có...
Hình ảnh
Chào mừng kỷ niệm 128 năm ngày sinh Hồ Chủ Tịch; Mời các bạn cùng xem phim...
Hình ảnh
Bác sĩ Zhivago là cuốn sách tái hiện lại lịch sử nước Nga những năm đầu...
Hình ảnh
Lúc hiểu ra mình vừa làm gì, cơn giận tan biến đâu mất, chỉ còn nỗi sợ ...
Hình ảnh
Ngày 18/5/2018 tại trung tâm tổ chức sự kiện Tập đoàn Tây Âu số 189 Hàng...
Hình ảnh
Bật dậy…Một quyết định xin ra khỏi biên chế, ra khỏi lộ trình quan chức ...
Hình ảnh
Nhạc : cố nhạc sĩ Triệu Lam Châu https://www.youtube.com/watch?v=MkVbGH3eLT4
Hình ảnh
Sống dễ lắm ! Cứ nhìn vào mắt bọn trẻ con mà sống.Có điều phải trung ...
Hình ảnh
Rời gốc hoa sữa duy nhất của xóm trại nghèo để ta, bạn đi xa giữa nội ...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1885
mod_vvisit_counterHôm qua3856
mod_vvisit_counterTất cả10067358
Hiện có 185 khách Trực tuyến